Lê Giang không đi ra ngoài bằng cửa chính mà dẫn bọn họ xuyên qua cửa sau của tửu lầu. Hắn vừa đi được một đoạn ngắn, mới rẽ vào con ngõ nhỏ đã bắt gặp hai phụ nhân đang lời qua tiếng lại.
Cho đến khi hắn đi xa một quãng, mới chợt nhận ra, hình như giọng cãi cọ kia có phần quen tai.
Đặc biệt là tiếng la lối, khóc lóc ầm ĩ chói tai đó, chỉ cần nghe một lần, e rằng qua bao năm tháng cũng khó mà quên được.
Là nương của Tứ Oa ư?
Biết thì biết, nhưng mặc kệ bà ta, Lê Giang vẫn dẫn đám người Quan gia đi thẳng về phía trước, tuyệt nhiên không có ý định quay đầu lại nhìn. Nói gì thì nói, bây giờ Tứ Oa đã đoạn tuyệt quan hệ với Ngũ gia, có chuyện gì xảy ra với bọn họ cũng chẳng cần tới hắn bận tâm.
Hắn không hề muốn có chút dính líu nào với nhà hàng xóm cũ kia nữa.
Trong con ngõ nhỏ, Kiều thị vừa cãi cọ với người ta xong, bà ta cảm thấy thỏa mãn khôn cùng khi đặt hai cân trứng gà vừa mua được giá hời vào chiếc giỏ.
Nếu muốn mua trứng gà, kỳ thực cạnh tòa nhà bà ta đang ở hiện giờ, có một khu chợ bán thức ăn còn lớn hơn nhiều. Thế nhưng trứng gà bên kia lại đắt hơn bên này tới hai đồng bối, bởi vậy bà ta tình nguyện đi xa một chút qua bên này mua.
Đương nhiên trứng gà rẻ như vậy, ai mà chẳng muốn mua chứ? Gặp được một lần cũng đâu dễ dàng gì. Hôm nay bà ta tới hơi chậm một chút, suýt nữa đã bị người ta mua hết sạch rồi.
Cũng may, miệng lưỡi bà ta quả thực lanh lẹ, vừa dùng lời lẽ chèn ép được đối thủ cạnh tranh, sau đó mới mua được hai cân cuối cùng.
Trả xong tiền, Kiều thị móc bốn đồng bối từ túi tiền ra, cất vào vạt áo của mình. Mỗi ngày bà ta đều ra ngoài mua sắm, cứ thế mỗi ngày có thể tích trữ được hơn chục đồng bối, đây cũng là niềm vui duy nhất của bà ta trong ngày.
Từ khi bà ta phát hiện ra trượng phu có một tòa nhà trong thành, lại nổi lên tranh chấp với tiện tỳ kia, suýt nữa đã bị đuổi chạy về thôn dã.
Tính tình của bà ta vừa đanh đá vừa hung hãn, nhưng chung quy vẫn là phận nữ nhi phải nương nhờ phu quân.
Bởi vậy, nếu không muốn trở về cố hương, bà ta chỉ có thể nghe lời trượng phu mà ‘tạm thời hòa hoãn’ với tiện tỳ kia.
Biết làm sao được khi hai tên nhi tử của ta đều là hạng người ham ăn biếng làm? Chẳng thể dựa vào bọn chúng.
Vả lại, nữ nhi của ta cũng đã tới tuổi thành thân rồi, trở về thôn cũng chỉ có thể gả cho mấy kẻ nhà quê. Nếu ở lại thành chờ phụ thân chúng nghĩ cách, biết đâu lại gả được cho vị chưởng quầy nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất chính là bà ta quá trọng thể diện.
Người trong thôn đều biết bà ta dẫn người một nhà vào thành để hưởng thụ cuộc sống phú quý.
Nếu cứ với bộ dạng t.h.ả.m hại này trở về, bà ta sao chịu nổi lời bàn tán của thiên hạ?
Lại nói, ở đây có cả một tòa nhà lớn như vậy, tại sao bà ta phải lủi thủi trở về quê, nhường cả toà nhà này cho tiện tỳ kia?
Hãy đợi đấy! Sớm muộn gì cũng có một ngày bà ta sẽ đuổi tiện tỳ kia ra khỏi nhà!
Kiều thị mang theo trứng gà trong chiếc giỏ, định đi mua thêm ít rau tươi rồi trở về. Đến khi đi ngang qua một tòa tửu lầu, vô tình thấy dải lụa đỏ treo bên ngoài, bà ta theo bản năng ngước nhìn. Chỉ bâng quơ liếc một cái, ai ngờ bà ta đã bị doạ tới hoảng hồn.
Dù đã lâu không gặp, nhưng bà ta chỉ liếc mắt một cái đã dễ dàng nhận ra người đang ngồi ở lan can lầu hai của tửu lầu nọ chính là thằng con trai út bị ta đuổi khỏi nhà!
Lão Tứ?! Tại sao hắn lại ở trong tửu lầu? Nhìn xiêm y, phong thái hào hoa kia, chẳng hề giống bộ dạng của một kẻ khốn cùng...
Kiều thị lập tức đứng sững lại, không thể nhúc nhích.
Bà ta vẫn luôn nghĩ rằng sau khi thằng con út bị bà ta đuổi khỏi nhà, hắn sẽ lâm vào cảnh đoạn tay chặt chân, hoặc phải làm nô bộc cho kẻ khác, rồi cuộc sống hằng ngày phải cực kỳ chật vật, t.h.ả.m hại vô cùng mới phải.
Nhưng cảnh tượng trước mắt này lại khác xa những gì bà ta từng hình dung, thực sự đã khiến bà ta ngây người cả buổi mới hoàn hồn.
Có thể đi vào tửu lầu ăn cơm, xem ra cuộc sống của Tứ oa cũng xem như không tệ...
Kiều thị chẳng chút chần chừ đã ôm chiếc rổ đi thẳng vào tửu lầu.
Chưởng quầy Miêu vừa từ trên lầu đi xuống, thấy bà ta ôm giỏ trứng gà thẳng tiến lên lầu hai, ngỡ Kiều thị là thân quyến của Quan gia bên kia. Hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu rằng bà ta có phải đến tham gia tiệc mừng hay không, Kiều thị chớp mắt đồng ý ngay.
Ai lại chẳng muốn dự tiệc linh đình tại tửu lầu lớn chứ? Còn về thân phận của ta ư?
---