Tứ oa có thể đến đây, ta là nương của nó, lẽ dĩ nhiên cũng có thể lên bàn tiệc. Dân trong thôn đi uống rượu nhà ai mà chẳng dắt theo già trẻ lớn bé, ta đi theo nhi tử nhà mình, ấy là chuyện hiển nhiên.
Kiều thị chẳng hề thấy hành động của mình có chỗ nào sai trái.
Mà từ sáng sớm nay, chưởng quầy Miêu lại được chủ nhân dặn dò chớ thu lễ vật cùng tiền bạc của Quan gia.
Lúc trước hắn nhìn cả nhà Quan Phúc kia đều đi tay không, chẳng mang theo thứ gì. Vị phu nhân này dù sao cũng mang theo một giỏ trứng gà, cũng coi như có lòng.
Bởi vậy hắn cũng không nghĩ ngợi thêm nhiều, hắn chỉ khách khí mà dẫn Kiều thị kia lên lầu hai.
Giờ phút này trên lầu không có bao nhiêu người, bàn trống la liệt, chưởng quầy Miêu cho rằng trên lầu đã có người nhà họ Quan, mà họ đều là người cùng một thôn, hẳn chẳng cần mình giới thiệu thêm, vậy nên chỉ đưa Kiều thị vào một vị trí rồi lại xuống lầu tiếp tục công việc.
Kiều thị dõi theo bóng chưởng quầy xuống lầu, vừa quay đầu lại, liền hăm hở đổ vội một nửa số hạt dưa, quả óc chó, đậu tằm bày trên bàn vào trong giỏ của mình.
Ngày thường, những thức này dẫu chẳng phải vật quý hiếm gì, song bà ta vẫn tiếc tiền riêng mà chẳng nỡ mua dùng.
Giờ đây thấy tửu lầu to lớn như vậy, đồ ăn vặt trên bàn cũng phong phú vô ngần, hẳn bà ta có lấy một ít cũng chẳng hề gì.
Lợi lộc bày ra trước mắt, lẽ nào bà ta lại không chiếm lấy cho được!
Bà ta liên tiếp vét sạch đồ ăn vặt của ba bàn vào giỏ, cho tới khi số trứng gà bên trong đã chẳng thể che đậy được nữa, lúc này mới miễn cưỡng dừng tay, chợt nhớ ra mục đích chính chuyến lên lầu này của mình.
Nhưng còn chưa kịp tới gặp tiểu nhi tử, bà ta đã chạm mặt với hai tráng hán đang tiến lại gần. Dẫu bọn họ ăn vận thường phục, song trên người vẫn toát ra một cỗ khí thế bất phàm, vừa nhìn đã biết chẳng phải kẻ dễ trêu chọc.
Kiều thị vốn là kẻ chuyên ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, thấy người như vậy, bà ta lập tức theo bản năng né sang một bên nhường đường.
Hai người kia chỉ liếc mắt nhìn bà ta một cái, rồi quay sang tiếp tục trò chuyện cùng nhau, thong thả xuống lầu.
Lúc trước hai người bọn họ đàm luận chuyện gì, Kiều thị không nghe rõ, song bà ta lại nghe lọt vành tai hai câu cuối cùng.
“Ha ha, ta thấy ngày Tiểu Ngũ thành thân cũng chẳng còn xa nữa đâu.”
“Ắt hẳn còn phải đợi thêm một thời gian nữa. Ta thấy nha đầu Lê Tường tuổi tác hãy còn nhỏ, Tiểu Ngũ cũng đã nói rồi, giờ nàng ấy vẫn toàn tâm toàn ý lo cho chuyện kinh doanh tửu lầu, trong thời gian ngắn e là chưa thành được.”
“À...”
Hai người khuất bóng dưới lầu, thanh âm cũng theo đó mà càng lúc càng xa. Thoạt đầu, Kiều thị chỉ cảm thấy cái tên Lê Tường này nghe thật quen tai, nhưng vừa đi được hai bước, bà ta chợt bừng tỉnh, chẳng phải Lê Tường kia chính là nha đầu đáng ghét ở đối diện nhà mình ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia đình họ Lê cũng ở trong thành, còn mở cả tửu lầu ư??
Kiều thị hít một hơi khí lạnh, trong lòng thực sự không muốn tin điều đó là thật. Khoan đã! Chẳng lẽ Tiểu Ngũ trong lời hai kẻ kia chính là tên tứ oa nhà mình? Hắn với nha đầu nhà họ Lê kia lại có tình ý với nhau ư??!
Tin tức dồn dập ập đến khiến Kiều thị có phần ngây dại, đương nhiên bà ta theo bản năng vẫn không chịu tin đây là sự thật.
Cũng phải thôi, mới qua chưa được bao lâu, một nhà nghèo kiết xác như vậy làm sao lại có tửu lầu cơ chứ?
Làm sao có thể?
Ắt hẳn chỉ là trùng tên mà thôi.
Kiều thị ném phứt mấy câu nói quái đản đó ra sau đầu, bà ta liền xông thẳng đến chỗ tiểu nhi tử. Ngũ Thừa Phong đang đàm đạo cùng các huynh đệ, thoáng thấy bà ta xuất hiện, hắn lập tức trầm mặt, trong đáy mắt lộ rõ vài phần chán ghét.
“Ngươi tới nơi này làm gì?”
Lời lẽ lớn tiếng đầy dọa nạt của hắn đã ép ngược mấy câu chất vấn mà Kiều thị đang muốn thốt ra, trở lại trong cổ họng bà ta.
Chắc hẳn bà ta chẳng ngờ nổi một tên nhi tử phế vật ngày trước vốn luôn vâng lời, nay lại dám tỏ thái độ khắc nghiệt đến nhường này với mình.
“Tiểu Ngũ, vị này là ai...?”
Những người khác trên bàn đưa mắt nhìn đi nhìn lại hai người, đoạn chẳng nhịn được mà đẩy một người ra hỏi rõ đầu đuôi.
Ngũ Thừa Phong chẳng thèm đoái hoài đến Kiều thị, chỉ lạnh nhạt buông ra một câu: “Kẻ không đáng bận tâm mà thôi.”
“Vớ vẩn! Ta chính là nương của ngươi đó!”
Kiều thị tức giận đến nỗi mặt mày đỏ gay. Trong suy nghĩ của bà ta, bà ta có thể không nhận nhi tử, nhưng nhi tử lại tuyệt đối không thể không nhận mình.
Trong lúc giận dữ, bà ta đã quẳng phăng khế ước đoạn tuyệt quan hệ lên tận chín tầng mây xanh rồi.
“Hay cho một kẻ vong ân bạc nghĩa! Giờ đây nhìn ngươi xem, phách lối chẳng khác gì loài khuyển dại, chỉ sống an nhàn chút ít đã vứt bỏ hết thảy ruột thịt trong nhà rồi sao? Cớ gì đã lâu đến thế mà chẳng thấy ngươi trở về bái kiến chúng ta một lần?”
“Tiểu Ngũ… Chẳng phải ngươi từng nói đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình rồi ư?”
Là những huynh đệ cùng Ngũ Thừa Phong vào sinh ra tử, các tiêu sư đang an tọa nơi đây đều rõ chuyện đó.
---