Tiểu nhị tốt bụng chỉ cho mụ một nhà tiêu công cộng gần đó, thế nhưng Kiều thị ôm bụng, giả vờ như đã nhịn không nổi nữa.
Tiểu nhị nọ thấy thần sắc của mụ ta, đành phải dẫn mụ vào hậu viện, chỉ mụ nơi nhà tiêu phía sau.
Kỳ thực ngày thường cũng có khách nhân sử dụng nhà tiêu ở đằng sau, chẳng qua hôm nay tửu lầu tổ chức hỷ yến, nguyên liệu nấu nướng cùng tạp vật chất chồng như núi, hậu viện cũng hỗn loạn vô cùng, bởi vậy bọn họ không muốn để khách nhân từ bên ngoài bước vào nơi này.
“A Thất? Ngươi đứng đây làm gì vậy, mọi món ăn đã dọn hết lên tiền sảnh rồi, mau vào dùng cơm đi.”
Hạnh Tử đứng ở cửa phòng bếp, khẽ vẫy tay gọi. Trúc Thất vội vàng đáp lời rồi bước tới, tiện thể nói cho nàng ấy nghe chuyện một nữ khách nhân đang ở trong nhà tiêu.
Y là nam nhân, không tiện đứng ngoài đó canh chừng, một cô nương đi qua đó thì sẽ tiện hơn. Hạnh Tử đang muốn xung phong nhận việc, bỗng nhiên, vai nàng ấy bị một bàn tay khẽ vỗ.
“Hạnh Tử, ngươi cứ dùng cơm đi, để ta ra ngoài đó thay ngươi.”
Lê Tường đã hoàn tất công việc trong phòng bếp, đúng lúc nàng chuẩn bị ra ngoài xem xét một chút.
Cả ngày hôm nay nàng ru rú trong phòng bếp quả thực vô vị cực độ, vừa bước ra ngoài đã cảm thấy mặt mày, đầu tóc dính đầy dầu mỡ.
Thế nhưng lúc này lại chẳng phải lúc để gội đầu, nàng chỉ đành ra giếng múc nước lên rửa mặt.
Nàng vừa rửa mặt xong đã nghe được tiếng bước chân vọng lại từ nhà tiêu phía kia. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ loáng thoáng thấy một bóng người to lớn đang dáo dác nhìn quanh.
Phàm là người đời, ai chẳng có chút lòng hiếu kỳ? Vị khách nhân này muốn dạo mắt một chút ở hậu viện cũng chẳng sao cả.
Lê Tường lau mặt, bước qua. Vừa định cất tiếng gọi khách quan, nàng lập tức sững sờ tại chỗ.
Dù nàng xuyên không đến đây chưa được bao lâu, khoảng thời gian chung sống với gia đình hàng xóm “cực phẩm” kia cũng khá ngắn ngủi, nhưng nàng vẫn nhận ra vị khách nhân đang đứng trước mặt mình chính là Kiều thị, người hàng xóm thường ngày mắng c.h.ử.i không ngớt đó.
“Kiều thẩm? Tại sao ngươi lại có mặt ở đây?”
“Ai nha! Nha đầu Tương!”
Lần này ngươi xuất hiện đúng là thật vừa lúc, đúng là muốn gì được nấy!
Kiều thị thân mật kéo lấy tay Lê Tường, cất giọng dịu dàng, ấm áp tựa cơn gió xuân tháng ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nha đầu Tương, khéo thay! Ta đang muốn tìm ngươi đây. Phụ mẫu ngươi giờ ở đâu? Dẫn ta đi gặp bọn họ đi, cũng tiện cùng nhau trao đổi một phen.”
Lê Tường: “……”
Nàng cố kìm nén cảm giác gai người, gắng sức rút tay về, trong lòng muôn vàn thắc mắc. Thường ngày, hễ hai nhà chạm mặt, không tranh cãi đôi câu đã là may mắn, nói gì đến chuyện hàn huyên trao đổi?
“Kiều thẩm, hôm nay phụ mẫu ta bận rộn nhiều việc, e là không rảnh hàn huyên cùng người. Ta cũng có chuyện gấp, phải đi lo liệu ngay bây giờ, xin cáo từ không tiễn.”
“Khoan đã! Tương nha đầu!”
Kiều thị một tay níu lấy Lê Tường đang định rời đi, dùng giọng điệu thiết tha nói: “Chuyện gì cũng không vội, dù gấp gáp đến mấy, há chẳng thể sánh bằng chung thân đại sự của ngươi sao?”
“Chung thân đại sự của ta… Kiều thẩm, người có phải lo xa quá rồi chăng?”
Rốt cuộc Lê Tường cũng đã hiểu nguyên cớ người này xuất hiện tại đây, hóa ra là vì điều ấy. Dẫu lời khó nghe, Ngũ Thừa Phong đã sớm cắt đứt mọi quan hệ với Ngũ gia. Dù nàng có thành thân cùng chàng, cũng chẳng dính dáng gì đến lợi lộc của Ngũ gia bọn họ.
Hôm nay là tiệc cưới của biểu tỷ, nàng cũng chẳng muốn dây dưa với Kiều thị tại nơi này, bèn dứt khoát rút tay về một lần nữa.
Ngay khi nàng định tiễn khách, lại trông thấy tiểu cữu cữu dẫn theo cả nhà Quan gia cũng bước vào hậu viện.
Sau buổi chiều thăm dò xa gần, đám người Quan gia đều đã rõ, người chủ thực sự của tửu lầu này hiện tại chính là Lê Tường. Khó khăn lắm mới tìm được nàng, bọn họ lập tức xúm lại, mặt mày tươi roi rói.
“Tương nha đầu à, hôm nay ngươi đã vất vả nhiều rồi, đã dùng bữa chưa?”
“Tương nha đầu ở gian phòng nào vậy? Mau mau, chúng ta vào trong phòng tỷ tê tâm sự.”
Quan lão bà tử dùng lườn huých Kiều thị ra, giành lấy vị trí bên cạnh Lê Tường.
Lúc này Lê Tường có chút đau đầu, đối phó một kẻ khó ưa, nàng còn có thể nghĩ cách thoát thân. Nhưng đối phó với một đám người khó ưa như vậy, nàng thật sự đau đầu, đành phải đưa mắt ra hiệu cho tiểu cữu cữu đang đứng cạnh bên.
“Tiểu cữu cữu, hậu viện không có phòng dư thừa ……”
Quan Phúc hiểu ý trong nháy mắt, lập tức tiến lên kéo ống tay áo của mẫu thân, sốt ruột nói: “Nương, trời đã không còn sớm nữa, ta còn vô số việc cần xử lý trong viện. Nếu các người không trở về cùng ta, vậy đêm nay hãy tự đi ra ngoài tìm khách điếm mà tá túc.”
---