Làm sao có thể như thế?
Quan lão bà tử không hề muốn tới khách điếm, việc không muốn tốn kém tiền bạc là một lẽ, nhưng điều quan trọng hơn là nếu hôm nay nhà bà ta tá túc nơi khách điếm, chắc chắn ngày mai sẽ chẳng còn ai để ý đến bọn họ nữa.
Bởi vậy, bất luận ra sao, bà ta cứ phải ở lại tiểu viện của con trai út đã rồi tính sau. Chỉ cần ở được bên đó, há chẳng dễ bề tiến vào tửu lầu này sao?
Bà ta đã có quyết định, liền ra hiệu bằng mắt cho con trai và con dâu.
Ngay sau đó cả nhà bọn họ đều lên tiếng cáo biệt Lê Tường, Kiều thị lại sấn sổ xông đến, cười nịnh hót mà nói: “Bà ngoại thông gia đừng vội đi như vậy!”
Bà ngoại thông gia!!
Cả đám người tựa như bị trời giáng sét.
Lê Tường thật không ngờ Kiều thị lại vô liêm sỉ đến mức ấy, trong lúc nhất thời nàng tức giận đến bật cười.
“Kiều thẩm, hôm nay tửu lầu chúng ta tổ chức hôn yến, ta chẳng muốn nói lời khó lọt tai, cho nên mời người tới từ đâu thì xin trở về nơi ấy đi.”
“Nha đầu này, ngươi còn thẹn thùng điều gì? Đã tới tuổi này rồi, bàn chuyện hôn nhân là lẽ thường tình. Nếu ngươi có duyên cùng lão tứ nhà ta, lại nảy sinh tình ý, định đoạt hôn sự sớm một chút lại càng tốt.”
Kiều thị đã tốn công nhọc sức đến đây, chẳng lẽ lại chịu tay không ra về?
Mụ ta tức khắc khoác tay Quan bà tử, bày ra dáng vẻ như kẻ "lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi", quyết ở lại gây sự mà chẳng chịu rời đi nửa bước.
Thế nhưng hiển nhiên mụ ta nào hay biết mình đã nịnh nọt lầm người. Mụ ta cứ tưởng Quan lão bà tử kia là kiểu mẹ vợ có thể tác oai tác quái trong nhà con rể, nào ngờ...
Lê Tường thực sự không thể nhịn nổi nữa, nàng trợn trắng hai mắt, lập tức xoay người rời đi.
Có lẽ lúc này tên ngốc Tứ Oa kia vẫn còn ở trên lầu, Kiều thị này, nhất định phải giao cho hắn đuổi đi mới được.
Thế nhưng nàng lên lầu tìm khắp một lượt vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Người cần tìm thì chẳng thấy, ngược lại lại gặp vài vị khách quý đang định cáo từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đều là những khách hàng quen thuộc, thường xuyên lui tới tửu lầu dùng bữa, hiển nhiên Lê Tường phải bước tới chào hỏi, lại thuận tiện tận tình với tư cách chủ nhà mà đưa tiễn họ xuống lầu.
Đợi đến khi nàng đưa mấy vị lão bản ra đến cửa lớn, nói xong lời từ biệt, đang lúc định xoay người bước vào tửu lầu thì đột nhiên nghe được vài tiếng cãi vã dữ dội vọng đến từ cách đó không xa. Những âm thanh ấy vừa hỗn loạn vừa đầy những lời lẽ khó nghe.
Nàng đã quá quen thuộc với giọng nói của người đang bị mắng kia, bỗng chốc một luồng lửa giận vô cớ nảy lên trong lòng, Lê Tường bất bình đi nhanh về phía hai người nọ.
Lúc này Ngũ Đại Khuê đã nổi trận lôi đình, bởi vì mặc cho hắn ta nói thế nào đi nữa, Tứ ca vẫn không đồng ý cho bọn họ tham gia vào hôn sự lần này. Thậm chí, nhi tử của hắn ta còn không chịu gọi lấy một tiếng phụ thân, trong giọng nói càng tràn ngập vẻ ghét bỏ, dường như có quan hệ với hắn ta là một chuyện cực kỳ khó chịu vậy.
"Ta chỉ nói đến đây thôi, ngày sau đừng để khi ta đến tửu lầu lại nhìn thấy các ngươi. Tình thân đã đoạn tuyệt, phủ nha cũng có ghi chép. Nếu còn muốn gây sự thì cứ tìm ta, đừng lấy cớ tới quấy rầy người Lê gia. Lần sau còn như vậy, ta sẽ không khách khí nữa đâu."
Ngũ Thừa Phong vừa dứt lời, Ngũ Đại Khuê đã mắng to một tiếng "tiểu súc sinh" rồi giơ tay định giáng một cái tát.
Thế nhưng giờ đây Ngũ Thừa Phong đã không còn là đứa bé đáng thương năm xưa, chỉ biết c.ắ.n răng chịu đòn. Hắn theo bản năng giơ tay lên cản lại, rồi duỗi chân đá một cú.
Chỉ nghe một tiếng "ai ui", Ngũ Đại Khuê thân hình khá mập mạp kia trực tiếp bị đá ngã xuống đất, ôm bụng loạng choạng vài lần mới gượng dậy nổi.
Lê Tường vốn đang lo lắng lập tức khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng vẫn e ngại hắn sẽ bận lòng vì tình cốt nhục mà đứng yên chịu người ta đánh.
"Tứ ca......"
Ngũ Thừa Phong cứng đờ. Hắn trăm vạn lần không ngờ, vừa ra tay đ.á.n.h kẻ kia lại bị người trong lòng trông thấy.
Huống hồ, kẻ bị hắn đ.á.n.h lại là phụ thân ruột. Trong mắt người đời, chuyện này xem như một hành vi đại nghịch bất đạo.
Hắn có chút lo sợ ánh mắt của Lê Tường, bởi vậy thật cẩn trọng đi đến bên cạnh nàng. Mãi cho đến khi hắn nhận thấy trong đáy mắt nàng không hề có chút chán ghét nào, nếu có chỉ là sự lo lắng, lúc này tâm hắn mới an định trở lại.
Hai người còn chưa kịp nói chuyện, Ngũ Đại Khuê vừa gượng dậy đã lại vồ tới, trong miệng hắn ta không ngừng mắng Ngũ Thừa Phong là bất hiếu, là ngỗ nghịch.
Để tránh hắn ta làm Lê Tường bị thương tổn, Ngũ Thừa Phong đành phải ghì chặt hai tay hắn ta, giam giữ ngay trước mặt mình.
"Tương nha đầu, ngươi xem với tình cảnh này, ta không tiện đi vào nữa."
---