Tuy nhiên, hiển nhiên Ngũ Thừa Phong cũng thấu rõ vì sao vị nhạc phụ tương lai của mình lại phẫn nộ đến vậy, đặc biệt là trong một ngày đại hỷ thế này. Bởi vậy, hắn chẳng hề cất lời biện giải điều gì, xem như chấp nhận. Song, Kiều thị nào cam chịu như hắn.
“Lê Đại Giang, lời ngươi nói thật chẳng phải đạo. Cớ sao lại hoãn? Hai đứa trẻ đã có lòng với nhau, sớm định ra mới phải. Hôm nay Quan Thúy Nhi kia đã thành gia thất, nàng ta có lớn hơn Tường nha đầu bao nhiêu đâu mà đã có chốn nương thân, Tường nha đầu cũng nên liệu liệu mà chuẩn bị thôi.”
“Chuẩn bị hồi môn ư?”
Lê Giang khẽ hừ lạnh một tiếng, đoạn hỏi lại: “Nếu ngươi đã lo lắng cho mối hôn sự của Tường Nhi và Tứ oa đến thế, hẳn là đã chuẩn bị sính lễ thay Tứ oa xong xuôi rồi chứ? Nếu quả thật đã chuẩn bị ổn thỏa, ta đây cũng chẳng phải kẻ không biết lẽ phải, mối hôn sự này ắt có thể bàn bạc.”
Kiều thị trầm mặc hồi lâu, làm sao bà ta có thể sắm sửa sính lễ cho Tứ oa đây? Thế nhưng, lão Tứ làm việc ở tiêu cục, ắt hẳn có tiền tiết kiệm.
“Lão Tứ, hẳn ngươi đã tự mình chuẩn bị bạc rồi chứ? Mau lấy ra đây, nương sẽ giúp ngươi sắm sửa sính lễ.”
Lời bà ta nói ra cực kỳ ẩn chứa toan tính, sau khi đoạt được tiền tài còn có thể bòn rút một ít, chỉ cần làm bộ bàn bạc qua loa ngoài mặt là xuôi. Đáng tiếc, nhi tử của bà ta lại chẳng chút nể nang.
“Ta không có tiền bạc.”
Chẳng biết Ngũ Thừa Phong nghĩ đến điều gì mà nở nụ cười tươi roi rói, đoạn túm lấy Ngũ Đại Khuê, vội vàng nói lời tạ lỗi và cáo từ Lê Giang.
“Đại Giang thúc, hôm nay chúng ta đã tới quấy nhiễu rồi. Ta xin đưa hai người họ rời đi trước, đảm bảo sẽ xử lý ổn thỏa, tuyệt sẽ không để họ tiếp tục tới tửu lầu gây huyên náo nữa.”
Chuyện này liên quan đến hạnh phúc trăm năm sau này của mình, Ngũ Thừa Phong nào dám đùa cợt. Chàng khẽ đưa mắt ra hiệu cho mấy huynh đệ đứng gần, mấy người kia liền vừa lôi vừa kéo phu thê Ngũ Đại Khuê mà rời đi.
Đợi cho bọn họ khuất bóng, chưởng quầy Miêu rất tinh tường, lập tức gọi đám tiểu nhị bưng một bàn đầy ắp thức ăn lên chính sảnh phía trên, trả lại không gian hậu viện cho mấy người Lê Giang.
Trước khi Lê Tường đặt chân vào đây, Lê Giang cũng đã nổi cơn tranh chấp với Quan lão bà tử. Đương nhiên, rốt cuộc cũng chẳng mang lại kết quả cụ thể nào, hắn chỉ quát tháo một phen mà thôi. Bấy giờ Lê Giang đã ổn định tâm trạng, lời lẽ cũng không còn nóng nảy như trước.
“Đều chẳng phải người ngoài, ta cũng xin nói thẳng luôn. Nhạc mẫu các ngươi chớ có nhắm vào tửu lầu này. Đây chính là gia sản riêng của Tường Nhi, bất kể sau này nàng xuất giá hay kén rể, nó đều thuộc về nàng, vĩnh viễn không thay đổi.”
Chỉ cần chư vị bằng lòng an phận hồi hương, lễ vật vào các dịp tiết lễ, ta vẫn sẽ không quên mà gửi đến. Dẫu sao Quan gia chư vị vẫn là nhà mẹ đẻ của tức phụ ta, cái lễ nghĩa nên có, ta sẽ chẳng bỏ qua.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe dứt lời Lê Giang nói, sắc mặt đám người Quan gia lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Ngày lễ ngày tết mới gửi lễ vật về thì đáng là bao? Mấy người định bố thí cho lũ ăn mày đó sao?
Quan lão bà tử mím môi, hung hăng trừng mắt nhìn Lê Tường đang đứng phía sau Lê Giang.
“Dù sao Tương nha đầu cũng chỉ là một nữ nhi, sao có thể giao tửu lầu này vào tay nàng ấy được? Đại Giang, các ngươi mới tới trong thành được bao lâu, gốc rễ chưa đủ vững chắc, vẫn cần có huynh đệ giúp đỡ mới ổn thỏa.”
Rõ ràng đã x.é to.ạc mặt mũi, vậy mà vẫn có thể bày ra bộ dạng quan tâm mà mở lời, Lê Tường quả thực bội phục sự chai mặt của bà ngoại nàng.
Đến đây, nàng không thể nhịn thêm được nữa, liền chen vào: “Bà ngoại nói cũng phải, tửu lầu này đích thực cần người giúp đỡ. Nhưng không rõ đại cữu và biểu ca có bản lĩnh gì? Biết được bao nhiêu chữ? Có thể tính toán sổ sách không? Có nhớ được mặt người không? Chí ít cũng biết nấu vài món ăn chứ?”
Hai phụ tử Quan gia: “……”
“Không biết thì có thể học, đại cữu và biểu ca ngươi rất thông minh, lại còn có mợ và biểu tẩu của ngươi nữa, ai cũng lanh lợi cả, chắc chắn có thể giúp đỡ được!”
Quan lão bà tử tâng bốc người nhà lão đại lên tận mây xanh, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng đều biết bà ta đang có ý định ăn bám ở trong thành chứ nhất quyết không chịu rời đi.
Không những thế, bà ta còn muốn nhét cả người nhà lão đại vào tửu lâu này để bòn rút tiền bạc.
Lê Giang còn chưa kịp nói câu gì, Quan Phúc đã trầm mặt trước.
“Nương người đủ rồi, tiệc hôm nay đã tàn, ngày mai con sẽ đưa người và bọn họ trở về, đừng nhắc tới chuyện gì khác nữa.”
“Tại sao ta lại không được nói? Lão nhị, giờ ngươi ở trong thành sống sung túc, phú quý rồi, liền quên bẵng lão nương của ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ mà mở miệng giáo huấn ta sao?”
Quan lão bà tử nhớ tới chuyện này lại bừng bừng lửa giận.
---