"Ngươi thay ta nhắn với mấy vị Đại Giang thúc một tiếng, ngày mai ta sẽ lại qua đây. Giờ ta phải giải quyết hắn đã."
"Cứ đi đi, chuyện này có gì đáng lo đâu."
Lê Tường cười bất đắc dĩ, đoạn khẽ bĩu môi chỉ về phía tửu lâu: “Kìa, vị phu nhân kia vẫn còn ở trong đó. Bà ta đang níu kéo mẫu thân ta, hòng thương thảo chuyện hôn sự.”
Ngũ Thừa Phong: “……”
Suýt nữa thì hắn đã quên mất Kiều thị vẫn còn nơi ấy.
Thật là phiền toái.
Đối với hạng người không biết liêm sỉ này, tuyệt đối không thể dung túng mà tạo thành thói quen. Nếu không giải quyết triệt để ngay trong một lần, khắc sau này, phiền toái vô tận tất sẽ tìm đến tận cửa.
Cả hai đều thấu hiểu điều này, bởi vậy sau khi bàn bạc, họ đã thống nhất nhân lúc tiệc cưới vừa tan, ai nấy đều không bận rộn, dứt khoát giải quyết dứt điểm chuyện phu thê Ngũ Đại Khuê ngay một lần.
Kỳ thực, xử lý Ngũ Đại Khuê hết sức đơn giản. Thứ hắn coi trọng nhất chính là chức vị quản sự kia, bởi lẽ giờ đây mọi quyền lợi trong tay hắn đều xuất phát từ chức quản sự ấy.
Tuy Lê Tường không thân thiết với chủ tiệm vải họ Lộ kia, nhưng đại ca của nàng lại quen biết, dường như quan hệ giữa hai người còn vô cùng mật thiết. Huống hồ, chỉ là một chức quản sự mà thôi!
Nếu Ngũ Đại Khuê vẫn cố chấp dây dưa không dứt, nàng cũng chẳng ngại ngần tiễn hắn về cố hương cày cấy cả đời.
Cả hai dẫn theo Ngũ Đại Khuê trở về tửu lâu, từ đằng xa đã nghe thấy một trận ầm ĩ vọng lại từ hậu viện. Đúng lúc Lê Tường nhận ra tiếng quát đầy trung khí đặc trưng của phụ thân nàng.
“Khuê nữ của lão tử này, chưa đến lượt các ngươi định đoạt!”
Nghe giọng đã rõ, hắn quả thực đã nổi lôi đình.
Ngũ Thừa Phong theo bản năng rụt người lại. Hắn lặng lẽ ngừng ngay động tác muốn lao ra che chắn cho Lê Tường, thay vào đó lại lách ra đứng phía sau nàng.
Giờ phút này, trong hậu viện có không ít người. Nào là tiểu nhị, đầu bếp vừa nghỉ ngơi, nào là người nhà Lê gia cùng đám thân thích, lại thêm cả đôi phụ mẫu của Ngũ Thừa Phong, những kẻ mà hắn đã đoạn tuyệt quan hệ.
Nhất thời, trong sân đông nghịt người, đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân. Phải đợi bọn tiểu nhị dọn dẹp mớ đồ đạc linh tinh đi, khung cảnh nơi này mới thoáng đãng hơn đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường vô cùng tự giác đứng núp sau song thân nàng. Giờ phút này, tâm tình của phụ thân không được tốt cho lắm, nếu nàng dám đứng cùng Ngũ Thừa Phong, chẳng khác nào thêm dầu vào lửa.
“Phụ thân, người uống chút trà đi...”
Mau mau hạ hỏa nào.
Lê Giang trừng mắt liếc nữ nhi một cái, rồi khẽ hừ một tiếng. Hắn đâu phải kẻ không hiểu đạo lý, cũng đã quá rõ tính tình của phu thê Ngũ Đại Khuê rồi, cho nên chắc chắn không có chuyện giận ch.ó đ.á.n.h mèo ở đây. Chẳng qua là có chút bực bội khi đám người kia không đến hôm nào không đến, lại chọn đúng ngày nhà bọn họ có chuyện vui mà đến gây rối mà thôi.
Hôm nay vốn là một ngày mệt mỏi, ai nấy chẳng muốn được thoải mái về phòng nghỉ ngơi cho ngon giấc, thế mà đám người này dám tới đây gây chuyện? Thử hỏi, hắn làm sao mà nhịn nổi?
“Tuệ Nương, nàng cùng tức phụ A Trạch vào nhà trước đi, còn tiểu nha đầu kia nên rửa mặt nghỉ ngơi.”
Quan Thị thầm hiểu trượng phu đang muốn mình tránh đi trước, để khỏi lâm vào tình cảnh khó xử giữa một bên là mẫu thân, một bên là trượng phu.
Sau đó, nàng chỉ khẽ cười, rồi xoay người dắt con dâu cùng Tiểu Phúc Bao trở về phòng.
“Ai! Tuệ Nương!”
Quan lão bà tử sốt ruột gọi nữ nhi mấy tiếng, song chỉ thấy trong phòng sáng đèn, lại không hề có ai đáp lời bà. Cuối cùng, bà đành xụ mặt mà ngồi xuống.
“Được rồi, mọi người đều đã tề tựu đông đủ nơi đây, chúng ta hãy nói rõ ràng một lần cho xong đi.”
Xưa nay người ta đều nói xa thương gần thường, dẫu sao, nhà họ Quan kia cũng là nhà mẹ đẻ của tức phụ ta. Lê Giang theo bản năng muốn bỏ lại bọn họ phía sau, định bụng đuổi phu thê Ngũ Đại Khuê rồi mới tính.
“Tứ oa, ta chẳng dám dối ngươi, thuở trước ta đã định để ngươi cùng Tường Nhi đính ước, song e rằng người trong nhà ngươi vẫn chưa thông suốt mối sự này. Bởi vậy, ta nghĩ chuyện đính hôn vẫn nên tạm hoãn, đợi sau này hẵng bàn. Vả lại, tuổi hai ngươi còn trẻ, nào cần chi phải vội vã.”
Nghe lời Lê Giang muốn tạm hoãn, bàn tay Ngũ Thừa Phong đang ghì c.h.ặ.t t.a.y phụ thân hắn liền siết mạnh hơn nữa, khiến Ngũ Đại Khuê đau đến mức không tài nào nín được mà thốt lên một tiếng.
Bấy giờ Kiều thị mới để ý thấy phu quân mình đang lấy một tư thế kỳ quái che chắn trước n.g.ự.c Tứ oa. Bà ta toan cất tiếng mắng nhiếc, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt lạnh lẽo băng giá của nhi tử, khiến lời đến cửa miệng đành nghẹn ứ lại.
Ngũ Thừa Phong chỉ còn biết trơ mắt nhìn bao công sức của mình bấy lâu hóa thành bọt nước, trong lòng trào dâng nỗi khó chịu khôn tả.
---