“Nương, biểu tỷ mới đến, phải cho nàng làm việc, nàng mới cảm thấy mình có ích chút đỉnh, cứ để nàng tự nhiên. Chờ khi quen cảnh nàng sẽ hiểu nhà chúng ta không chút ghét bỏ nàng đâu. Ta đi lo liệu bữa cơm trước, đêm nay nhà chúng ta sẽ được thưởng thức mỹ vị.”
Lê Tường nhìn thùng cá tôm, ánh mắt đã lóe lên vẻ thèm thuồng.
“Phụ thân! Giúp ta xẻ thịt mấy con cá trắm cỏ đi!”
“Ta tới đây!”
Lê Giang vác cá, cầm d.a.o ra thẳng bờ sông. Quan thị lại theo ái nữ cùng nhau vào gian bếp. Việc khác bà không làm được, chỉ có thể nhóm bếp lửa thay nàng.
“Tương Nhi, bữa tối nay nấu canh cá phải không?”
“Món này ư? Là bí mật đó, nương à, người cứ chờ thưởng thức mỹ vị là được.”
Lê Tường làm ra vẻ thần bí, mang nửa cân ớt cay và thịt mỡ vừa mua về cất vào trong ngăn tủ. Loại thịt mỡ này mà đem làm tương mỡ cua thì mỹ vị vô cùng, phải cất giữ cẩn thận.
Nếu muốn xào rau với thịt, nàng chỉ chuộng dùng thịt nạc. Thế nhưng người thời ấy lại chỉ chuộng thịt mỡ, thậm chí còn bán rẻ thịt nạc, quả là không biết giá trị.
Aizz! Trong nhà sắp cạn ngô rồi.
Than ôi!
Hôm nay bị nhãi con kia và Vương Lão Bát khiến ta lãng quên, thành ra ta lại quên mua trứng gà… Nếu không mở chạn bát ra nhìn, quả thật ta lại cứ thế quên khuấy chuyện này.
Tính toán sơ qua, mai ta đi mua cũng được, trước tiên phải lo liệu bữa cơm trước đã.
Chỉ còn chút gạo này, nấu cơm ra cũng không đủ lấp đầy bụng ba người, bởi vậy chỉ có thể nấu cháo. Nói vậy thì, ta vốn muốn chuẩn bị thêm món canh, nhưng trong nhà lại không quen dùng canh với cháo.
Lê Tường mang chút ngô còn lại trong nhà ra tẩy rửa tinh tươm, đổ thêm nước vào gạo, chuẩn bị ninh nhừ thành cháo. Sau đó nàng đi ra ngoài nhổ mấy cây tỏi mầm trở về.
Cứ thế chốc lát sau, phụ thân đã xẻ thịt xong mấy con cá trắm cỏ ta cần rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tuệ Nương, trời đã chạng vạng rồi, trước tiên ta phải xay số tiểu mạch kia trước đã. Chư vị cứ dùng bữa trước, không cần chờ ta.”
Quan thị khẽ gật đầu. Ngày mai còn phải đi bán bánh bao, bởi vậy nhất định phải xay tiểu mạch thành bột mì trong ngày hôm nay.
Lê Tường đưa mắt nhìn sắc trời bên ngoài, thấy chừng khắc nữa trời sẽ tối, bởi vậy nàng vội vàng đuổi theo phụ thân, cất tiếng gọi hai lần.
“Phụ thân, nếu người xay không xong thì xay một nửa cũng được, dù sao ngày mai chúng ta cũng dùng không hết.”
“Ta đã rõ.”
Lê Giang khiêng một túi tiểu mạch kia lại cầm theo thùng, sau đó rất nhanh đã khuất dạng ở khúc ngoặt gần con đường nhỏ. Lúc này Quan Thúy Nhi bất chợt lao ra.
“Biểu muội, dượng muốn đi làm gì đó? Có cần ta giúp sức không?”
“Không cần, không cần! Biểu tỷ, người đã bận rộn cả một buổi trưa rồi, người nghỉ ngơi chốc lát đi. Lát nữa chúng ta sẽ dùng bữa.”
“Ta đi giúp người lo liệu bữa cơm!”
Lê Tường chỉ đành im lặng.
Quả là lần đầu tiên ta gặp được người cần mẫn đến nhường này.
“Biểu tỷ, ngươi đừng nhận hết mọi chuyện về mình như vậy, kẻ khác sẽ dị nghị ta lười nhác đó. Ngươi đó nha… nên nghỉ ngơi tịnh dưỡng một chút. Ừm, nếu ngươi cảm thấy không thể ngồi yên, vậy hãy bước tới dọn dẹp giường của ngươi đi, xem ngươi thích ngủ chỗ nào, băng ghế đặt đó, ngươi tự mình an bài đi, chuẩn bị xong rồi thì qua tìm nương của ta lấy đệm giường.”
Hai mắt Quan Thúy Nhi trở nên sáng ngời. Đúng vậy, giường của nàng vẫn chưa chuẩn bị xong, chút việc này há đâu thể làm phiền cô cô và biểu muội được.
“Vậy ta đi làm ngay đây.”
Nàng ta thấy có việc để làm, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Lê Tường thấy nàng ta đã tự mình tìm việc, lúc này mới bước vào nhà bếp, bắt tay vào chế biến thức ăn.
Vốn dĩ nàng đã tính toán khi hấp cơm khô sẽ cho cá ra hầm ớt, song lương thực không đủ, chỉ đành đem gạo nấu cháo. Cháo lại không hợp với món cá hầm ớt. Suy nghĩ một lát, nàng quyết định mang cá đi chiên, vừa lúc rất hợp để dùng với cháo ngô.
---