“Tổng cộng bốn mươi bốn tiền đồng nha, ngươi tự mình đếm đi. Ngươi buôn bán nhỏ nhoi như vậy, đừng tặng thêm ai nữa. Ta đâu có thiếu vài đồng tiền đó đâu, tấm lòng của ngươi, ta nhận là được rồi.”
Lê Tường: “……”
Xem ra, quả đúng là những gia đình quyền quý, cho dù đối phương chỉ là một tên sai vặt, nhưng túi tiền của hắn cũng nhiều hơn cả gia nghiệp nhà ta.
Nàng vội vàng gói hai mươi chiếc bánh bao đựng vào trong hộp thức ăn của người kia, sau đó gương mặt nở nụ cười tươi tắn tiễn hắn rời đi.
Bán được hai mươi hai chiếc, trong rổ chỉ còn tám chiếc. Tám chiếc này cũng bán rất nhanh, Lê Tường chỉ cất tiếng rao hai lần đã bán xong rồi.
Chẳng qua hôm nay nhồi nhiều bột mì hơn, nên số bánh bao cũng nhiều hơn hôm qua. Nàng còn phải tất bật chạy đi chạy lại nhiều lần, vì lẽ đó không dám chậm trễ mảy may. Sau khi bán xong xuôi, nàng mang theo chiếc rổ vội vã trở về thuyền.
Sau vài lượt chạy tới chạy lui, tổng cộng nàng đã bán được năm rổ bánh. Ngay khi nàng chuẩn bị cất tiếng rao cho rổ bánh thứ sáu thì một vị nam nhân thân hình mập mạp đi ngang qua gọi nàng lại, ngỏ ý muốn đàm phán chuyện buôn bán.
Lê Tường nhận ra vị nam nhân này. Hôm qua lúc bán bánh bao, nàng có đi ngang qua một trà lâu tên là Cửu Phúc. Nàng cũng tình cờ thấy vị nam nhân này ra đón tiếp khách khứa, và họ đều gọi hắn là chưởng quầy Miêu.
“Đại thúc, nếu muốn thương nghị chuyện buôn bán thì cũng được, nhưng liệu có thể đợi ta bán xong rổ bánh này chăng? Đừng vì ta mà chậm trễ những vị khách muốn dùng điểm tâm sớm.”
Chưởng quầy Miêu bất giác sửng sốt, quả thực chẳng ngờ tiểu cô nương này lại ứng đối như vậy.
“Không chậm trễ, không chậm trễ, ngươi còn bao nhiêu bánh bao, ta sẽ mua hết sạch.”
“Thật ư?! Mua hết toàn bộ sao?!”
Lê Tường vội vàng tính toán. Hôm nay nàng đã bán được một trăm năm mươi chiếc bánh bao, trên thuyền còn hơn bảy mươi chiếc, lại thêm trong rổ còn ba mươi chiếc...
“Đại thúc, còn một trăm chiếc bánh bao, ngươi thực sự muốn mua hết cả sao?”
“Đương nhiên là thật.”
Chưởng quầy Miêu thoải mái, phóng khoáng rút ra một trăm đồng bối từ trong tay nải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Số tiền một trăm đồng bối này ta tạm ứng trước cho ngươi coi như tiền đặt cọc. Chờ tới khi ngươi làm đủ một trăm bánh bao mang đến cửa hàng của ta, ta sẽ thanh toán nốt một trăm đồng còn lại. Thế nào? Giờ đây, ngươi đã có thể cùng ta bàn chuyện được chưa? Chính tại trà lâu Cửu Phúc đây thôi.”
Lúc này Lê Tường mới khẽ gật đầu, nàng đi theo chưởng quầy Miêu cùng tiến vào trà lâu Cửu Phúc.
Nàng đã mường tượng được đại ý về mục đích mà chưởng quầy Miêu muốn nói, trong lòng cũng có ý muốn bán. Chỉ là bánh bao trên thuyền đã bắt đầu được hấp, cần phải sớm báo cho phụ thân mang bánh bao qua đây một chút mới được.
Lê Tường bày tỏ suy nghĩ của mình cho chưởng quầy Miêu nghe. Vừa dứt lời, chưởng quầy Miêu đã hỏi ngay tiểu nhị, bảo hắn dọn rổ bánh bao của nàng, sai mang đến chỗ neo thuyền tìm người nhà. Chưởng quầy Miêu đã phái người đi, cũng xem như thay Lê Tường giảm bớt chút công sức.
“Chưởng quầy Miêu, ngươi có chuyện gì muốn nói, mau nói đi?”
“Tiểu cô nương, chẳng lẽ không cần đợi phụ thân ngươi tới sao? Ngươi có thể tự mình quyết định mọi việc ư?”
Lê Tường: “……”
Chờ phụ thân tới để ông thấy nàng kì kèo giao dịch với người ta ư?
“Không cần, ta có thể làm chủ việc buôn bán bánh bao này.”
“Quả thật lợi hại. Ta còn chưa nói gì mà ngươi đã đoán biết ta muốn bàn đến chuyện gì rồi.”
Chưởng quầy Miêu cười tủm tỉm rót cho Lê Tường và cho mình một chén nước, sau đó lại cầm lấy một chiếc bánh bao, nghiêm nghị c.ắ.n thử một miếng.
“Ừm… Hương vị y hệt chiếc bánh hôm qua ta đã nếm. Vỏ bánh trắng nõn, mềm xốp, nhân bên trong tươi ngon đậm đà, hòa quyện cùng nhau, thực hợp vị.”
Hắn chỉ hai miếng đã hết một chiếc bánh, lại uống cạn chén nước, lúc này mới nói đến điều cốt yếu.
“Tiểu cô nương, thật tình không dám giấu diếm, ta muốn mua lại bí quyết làm bột mì của ngươi.”
“Làm bột mì?”
“Đúng vậy, chính là bí quyết làm bột mì.”
---