Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 74



 

Chưởng quầy Miêu không nén nổi lòng, lại đưa thêm một chiếc bánh bao lên miệng.

 

Kỳ thật ngày hôm qua, khi hắn nhìn thấy loại bánh bao trắng nõn đầy đặn này trên bàn của một vị khách, hắn đã không khỏi động lòng.

 

Chờ tới khi sai tiểu nhị đi mua về ăn thử, hắn lập tức cảm thấy mình đã rơi vào cảnh chẳng thể nào chối từ, nhất quyết phải có bằng được.

 

“Lê cô nương, có phải bánh bao nhà ngươi làm bằng bột mì chăng?”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, chuyện này đâu cần phải giấu giếm, hai ngày nay nàng vẫn luôn vào trong thành mua lúa mì, chỉ cần hữu tâm một chút, người ta ắt có thể điều tra ra.

 

“Đầu bếp của trà lâu ta cũng dùng bột mì làm lương thực, nhưng bọn họ chỉ làm được mì sợi, bánh rán. Dù đã thử qua bao phen, vẫn chẳng tài nào làm ra được hương vị mềm xốp đến thế. Ta nghĩ, hẳn là cô nương có một phương pháp nhồi bột đặc biệt, mới có thể làm ra những chiếc bánh bao tuyệt diệu như vậy.”

 

Lê Tường lại khẽ gật đầu.

 

Kỹ thuật lên men bột ấy, người phàm làm sao có thể dễ dàng làm ra được.

 

“Cho nên, ta muốn mua lại bí quyết làm bột mì của ngươi, chẳng hay cô nương có ý tứ ra sao?”

 

Dứt lời, chưởng quầy Miêu lập tức hướng ánh mắt chân thành nhìn Lê Tường.

 

Nếu là một cô nương thôn dã chưa từng đặt chân đến chốn phồn hoa đô hội, bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, chắc chắn lòng dạ đã sớm bấn loạn từ lâu.

 

Thế nhưng Lê Tường lại chẳng hề như thế. Nàng đã trải qua vô số cuộc đàm phán thương vụ, thậm chí từng tiếp xúc không ít kẻ tài ba hơn chưởng quầy Miêu bội phần.

 

“Chưởng quầy Miêu, ta nguyện ý bán tay nghề làm bột mì. Có điều ta vốn là một tiểu nha đầu chưa từng trải sự đời, nào am tường về giá cả buôn bán, không biết chưởng quầy Miêu định trả giá bao nhiêu?”

 

Chưởng quầy Miêu khẽ nhướng mày, thầm nghĩ nha đầu này thật chẳng hề tầm thường, bởi vậy hắn đành phải nâng mức giá đã định lên thêm đôi chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Năm ngân bối thì sao?”

 

Nghe xong, nét mặt Lê Tường lộ rõ vẻ thất vọng.

 

“Chưởng quầy Miêu, xem ra ngươi chẳng chút thành tâm.”

 

Dứt lời, nàng lập tức đứng dậy muốn rời đi, khiến chưởng quầy Miêu không khỏi sửng sốt. Phải biết rằng, năm ngân bối chính là 5000 đồng bối.

 

Trước khi đưa ra cái giá này, hắn đã cân nhắc kỹ lưỡng. Đối phương chỉ là một tiểu cô nương thôn dã, hắn tin rằng cái giá này đã là rất hậu hĩnh. Nào ngờ vừa nghe xong, nàng chẳng thèm nói thêm lời nào đã lập tức muốn rời đi?

 

“Cô nương dừng bước, dừng bước! Nếu ngươi không vừa lòng với cái giá này, vậy chúng ta cứ tiếp tục bàn bạc. Mời mời mời, ngồi xuống uống chút trà đã.”

 

Lê Tường một lần nữa an tọa, không quanh co mà đi thẳng vào vấn đề: “Chưởng quầy, hôm nay ta chỉ bán số lượng bánh bao làm từ mười cân bột mì, tổng cộng thu được 500 đồng bối. Sau khi trừ đi chi phí, nhiều lắm là nửa tháng cần mẫn cũng kiếm được năm ngân bối này, há tất phải vì nó mà bán đi tay nghề làm bột mì cho ngươi?”

 

Nàng có thể nói thẳng như thế, chưởng quầy Miêu cũng không khỏi kinh ngạc vô ngần. Hắn kinh ngạc, thứ nhất là vì tiểu nha đầu này dám thẳng thắn, thứ hai là vì bán bánh bao lại kiếm được nhiều đến vậy.

 

Một cái bánh bao giá hai đồng bối. Hôm nay hắn đã mua một trăm chiếc, cộng thêm số bánh bao nàng đã bán trước đó, đúng là cũng gần bằng con số 500 đồng bối. Nói như vậy, quả thực năm ngân bối hơi ít thật.

 

Chưởng quầy Miêu thăm dò cân nhắc một hồi, thiếu chủ cho hắn quyền hạn đàm phán là 100 ngân bối, hắn dùng 50 chắc hẳn sẽ chẳng có gì đáng ngại.

 

“Vậy 50 ngân bối thì sao?”

 

“50 ngân bối… Cũng có thể, nhưng đây không phải là giá mua đứt hẳn, về sau nếu còn người khác muốn tới mua, ta cũng có quyền được bán.”

 

Chưởng quầy Miêu: “……”

 

Xem ra hắn đã quá xem thường nha đầu này rồi.

 

---