Không ngờ nàng ta còn có thể nghĩ ra được điều kiện như vậy.
“Còn nữa, chưởng quầy Miêu, ngươi chỉ mua tay nghề làm bột mì, chứ không phải phương thức làm bánh bao, cho nên nói phương thức làm bánh bao không nằm trong con số 50 ngân bối kia. Đương nhiên ta có thể dạy cho các ngươi thủ pháp làm bánh bao riêng, nhưng phải cần thêm tiền.”
Chưởng quầy Miêu: “……”
Tiểu nha đầu này rốt cuộc từ nơi nào tới vậy? Tại sao lại sắc sảo đến thế chứ? Chẳng lẽ hắn chi ra 50 ngân bối nhưng chỉ mua được một tầng vỏ bánh bao thôi sao?
“Lê cô nương, theo cách ngươi nói, vậy ta chi tiền chỉ mua được một tầng vỏ bánh bao ư? Thứ đó có ích lợi gì chứ? Ta cũng không nói tới chuyện sẽ mua đứt hẳn, ta chỉ muốn ngươi bán luôn cho chúng ta cả phương thức làm bánh bao kia cùng với tay nghề làm bột mì, có được không?”
“E rằng không ổn, chưởng quầy Miêu. Tửu lầu của ngài vốn chuyên doanh ẩm thực, chẳng lẽ cần ta phải nhắc lại tầm quan trọng của công thức sao? Ta xin nói vắn tắt. Phàm là công thức, chỉ có hai đường mà có được: một là do tổ tiên truyền lại, hai là nhờ vào trí tuệ của bản thân mà nghiền ngẫm thành. Dẫu là theo con đường nào, cũng chẳng có đạo lý nào lại đem bán rẻ cho người khác cả.”
Lẽ dĩ nhiên, lời lẽ đã gay gắt, cũng nên có chút uyển chuyển để đối phương dễ bề xoay sở.
“Huống hồ, khi đã lĩnh hội được kỹ nghệ làm bột mì này, chẳng phải chỉ dùng để làm vỏ bánh bao mà thôi, còn có thể chế biến ra vô vàn món khác. Lấy bánh bao mà ví dụ, loại bánh này có rất nhiều loại nhân khác nhau. Tửu lầu của ngài có thể tự mình chế biến, nhân thịt, nhân rau, vị mặn, vị ngọt, phàm là món ngon, tất thảy đều có thể gói vào trong bánh bao.”
Lời nói ấy như tiếng chuông điểm thức tỉnh kẻ mộng du, đôi mắt chưởng quầy Miêu sau khi nghe xong đã sáng rực như sao.
Chính phải, chính phải! Vì lẽ gì mình lại chẳng nghĩ thấu điều này? Chỉ cần nắm được bí quyết làm vỏ, còn sợ gì thiếu nhân để gói ghém? Hắn đã mời những đầu bếp kia về, lẽ nào chỉ để chúng ngồi không hưởng lộc? Những chuyện đó đã có bọn họ tự mình tính toán, suy xét, còn chính hắn chỉ cần có được kỹ nghệ làm bột mì này là đủ.
“Lê cô nương lời vàng ý ngọc, quả thực là ta đã suy nghĩ chưa được chu toàn.”
Chưởng quầy Miêu phất tay về phía quầy, tiểu nhị nơi quầy hàng lập tức cung kính mang bút mực và thẻ tre đến.
“Lê cô nương, ta còn một thỉnh cầu nhỏ nhặt. Nếu cô nương ưng thuận, ta sẽ lập tức hạ bút lập khế ước trên thẻ tre, ngay sau đó sẽ trao cho cô nương năm mươi ngân bối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chưởng quầy cứ việc nói.”
“Ta không đòi hỏi việc mua đứt, nhưng ta chỉ có một thỉnh cầu: trong vòng ba năm tới, cô nương không thể tiếp tục sang nhượng kỹ nghệ làm bột mì này cho bất kỳ ai muốn kinh doanh bánh bao trong thành An Lăng. Ta chỉ có duy nhất thỉnh cầu này.”
Năm mươi ngân bối, một giao dịch lớn như vậy, dẫu không nói đến lý lẽ, cũng nên cân nhắc đến nhân tình thế thái, Lê Tường chẳng chút chần chừ, lập tức gật đầu ưng thuận.
Dẫu không được bán bánh bao, nàng vẫn có thể bán màn thầu, sủi cảo, mì sợi cùng vô vàn món khác. Ẩm thực Trung Hoa vốn vô cùng quảng đại, đa dạng, há lẽ không bán được món này thì nàng không còn thứ gì khác để mưu sinh ư? Xem ra kinh nghiệm của chưởng quầy Miêu này vẫn còn quá đỗi nông cạn.
Ha hả!
Đôi bên đã không còn gì để bàn luận thêm, chưởng quầy Miêu bèn trực tiếp hạ bút viết khế ước. Lê Tường trừng mắt nhìn hắn viết một chuỗi những ký tự như nòng nọc đen nhánh, nàng chỉ nhận ra số năm và số ba, còn những nét chữ khác, nàng chẳng hiểu chúng là gì.
“Lê cô nương có thông chữ nghĩa không?”
Lê Tường: “……”
Biết tính sao đây? Chẳng thông chữ nghĩa, nhỡ đâu bị người ta gài bẫy trong khế ước thì phải tính sao?
“Chi bằng cô nương tìm trong tửu lầu, xem có vị khách nhân nào thông chữ nghĩa, nhờ họ xem giúp cô nương?”
“Được rồi…… Không cần!”
Lê Tường đang định gật đầu ưng thuận, nhưng chợt nghĩ lại, liền lập tức từ chối.
---