Hai vị trưởng bối mang theo năm mươi lượng bạc, còn số tiền lẻ vụn vặt khác đều đặt nơi Lê Tường.
Số tiền còn dư sau khi mua thịt, Lê Giang đã chủ động đưa cho nữ nhi, để nàng tùy ý mua sắm những gì mình ưa.
Cũng vì vậy, giờ đây trong tay Lê Tường có tiền, nàng cũng tự tin thêm vài phần. Vừa đặt chân lên phố, nàng đã bỏ ra bốn đồng mua hai xiên đường hồ lô, hai tỷ muội mỗi người một xiên.
“Biểu tỷ, người mau nếm thử xem.”
Quan Thúy Nhi ngây người một lát, sau đó mới đưa tay cầm lấy đường hồ lô. Mùi hương ngọt ngào phảng phất bên cánh mũi, nước bọt liền trào ra.
Nhưng vừa nghe chủ quán báo giá hai đồng một xiên đường hồ lô, nàng biểu tỷ liền ngần ngừ, không dám thưởng thức nữa.
“Biểu muội, ta vừa ăn sủi cảo xong, không đói bụng, có thể trả lại món này được chăng?”
“Tuyệt đối không được, biểu tỷ. Nếu người không ăn, chỉ có thể vứt bỏ nó thôi.”
Lê Tường giả vờ một chút, Quan Thúy Nhi lại tưởng thật, nàng nào dám bỏ phí món đồ đắt đỏ ấy, rốt cuộc vẫn phải ăn.
“Ngọt thật!”
Từ thủa lọt lòng, Quan Thúy Nhi chưa từng nếm qua món nào ngọt ngào đến vậy. Lần trước được ăn đồ ngọt là chén đường trứng gà kia, tiếc thay nào phải thứ thuộc về riêng nàng. A Thành ca đã vô ý làm đổ, nàng thu dọn chén vỡ mới lén lút nếm được một chút ít. Song hương vị cũng chẳng thể sánh bằng món này!
Sau khi nàng ăn từ từ hai viên, nhân lúc biểu muội không để ý, liền lén giấu ba viên đường hồ lô vào trong ống tay áo.
Lê Tường giả vờ không trông thấy hành động của biểu tỷ, nàng vẫn nắm tay biểu tỷ đi trước, cho đến khi hai người đến trước cửa trà lâu, nàng mới buông tay.
Chưởng quầy Miêu đang đứng ở cửa, vừa liếc mắt đã trông thấy nàng.
“Lê nha đầu, tới sớm vậy, đã dùng bữa trưa chưa?”
“Đã dùng rồi, chưởng quầy. Ta ra sau bếp xem một chút được chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chuyện này……”
Chưởng quầy Miêu liếc nhìn Quan Thúy Nhi. Ý tứ của hắn, không cần nói cũng rõ mười mươi. Quan Thúy Nhi bị hắn nhìn, cả người đều thấy ngượng nghịu, vội cúi đầu trốn sau lưng Lê Tường.
“Biểu muội à…… Hay là ta chờ muội bên ngoài?”
“Tuyệt đối không được.”
Lê Tường dắt tay Quan Thúy Nhi, tiến lên dẫn kiến chưởng quầy Miêu: “Chưởng quầy, đây là người biểu tỷ thân thiết của ta, tính tình có phần nhút nhát, e dè, rất e sợ người lạ. Ta chẳng an lòng để nàng ở bên ngoài này. Ngươi có thể bố trí một chiếc ghế dựa để nàng ngồi chờ ở hậu viện hay không?”
“Chẳng hề gì.”
Miễn chẳng bước vào phòng bếp, mọi chuyện đều có thể liệu ổn.
Chưởng quầy Miêu thoạt nghe đã vui vẻ đáp ứng, thoáng cái đã gọi tiểu nhị mang ghế dựa ra, rồi dẫn hai nàng theo tới hậu viện.
Hiện giờ đang là giữa trưa, có rất ít người tới đây uống trà, vì vậy trong phòng bếp cũng không quá bận rộn, chỉ có Khương Mẫn và tiểu nhị phụ tá hắn đang bận rộn nhồi bột làm bánh bao trong bếp.
Lê Tường lặng lẽ đứng sau hai người, chăm chú quan sát một hồi, nàng phát hiện ra thao tác làm bánh bao của Khương Mẫn đang dần dần trở nên thuần thục, chỉ có lúc chia bột chưa được chuẩn xác cho lắm. Hắn chia bột hơi ít, cho nên lúc hắn gói bánh bao sẽ bị dính tay.
Vấn đề này không lớn, chỉ cần dùng chút khéo léo ắt sẽ giải quyết được ngay.
Nàng tìm kiếm trong phòng bếp một lúc, sau đó mang ra một chiếc gáo múc nước khá lớn. Chiếc gáo này có kích thước rất giống với gáo nhà nàng, sau đó nàng đ.á.n.h dấu làm phép đong: hai gáo bột mì, nửa gáo nước, rất dễ nhớ.
Cứ thế, vấn đề của Khương Mẫn liền được nàng hóa giải.
Trong lòng chưởng quầy Miêu vô cùng vui mừng, hắn kéo Khương Mẫn lại mà dặn dò một phen. Nếu mẻ bánh bao này không xảy ra chuyện gì nữa, như vậy coi như Lê Tường đã hoàn thành giao kèo.
Vì thế phần bột đã nhão kia liền bị vứt sang một bên, xem ra chẳng còn cơ hội được ‘trọng dụng’ nữa.
---