Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 86



 

Tuy bột mì được mang tới cho Khương Mẫn luyện tập, nhưng cũng không phải rất nhiều mà chỉ có khoảng ba bốn cân. Dẫu sao đi nữa, thứ này cũng là lương thực! Bất kể dùng vào việc gì, Lê Tường cũng chẳng muốn lãng phí chút lương thực nào.

 

Nàng tìm chưởng quầy Miêu ngỏ ý muốn trả tiền mua nửa gáo bột mì, sau đó đổ vào phần bột nhão ấy, một lần nữa nhào nặn nhẹ chừng mười lăm phút. Để bột nghỉ một lát, nàng lại cho thêm bột mì khô vào, tiếp tục nhào nặn. Hai lần làm như vậy, khối bột mới xem như khả dụng.

 

“Chưởng quầy, trong trà lâu có nhiều nữ khách không?”

 

“Nữ khách ư?… Có rất nhiều. Địa điểm của trà lâu chúng ta rất đẹp, đặc biệt là lầu ba, ngồi trên đó có thể phóng tầm mắt nhìn được rất nhiều phong cảnh. Thỉnh thoảng, một vài phu nhân, tiểu thư còn bao trọn lầu ba để mở các buổi trà đàm, yến tiệc giao hảo nữa…”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, nàng vừa nhào bột mì, vừa lăn cho chúng mỏng ra. Phần bột được chia ra cũng nhỏ đi một nửa so với ban đầu. Khi bánh bao được bọc nhân, đặt lên bàn tay, nhìn kích thước của chúng chỉ vừa bằng lòng bàn tay đứa trẻ.

 

“Các phu nhân tiểu thư ắt hẳn sẽ ưa thích loại bánh bao nhỏ thế này, vừa vặn mỗi miếng một chiếc bánh, thật tiện lợi.”

 

Chưởng quầy Miêu sực tỉnh ngộ ra, quả đúng như lời nàng nói. Các phu nhân tiểu thư khi qua đây thưởng trà kết bạn, ắt hẳn rất chú ý giữ gìn dung nghi, làm sao có thể thoải mái cầm chiếc bánh bao lớn, phải c.ắ.n vài miếng mới dứt mà ăn kia chứ.

 

“Vẫn là Lê nha đầu ngươi chu đáo tinh tường.”

 

Lê Tường khẽ mỉm cười, sau đó nàng cúi đầu thoăn thoắt gói nốt chỗ bột mì còn dư. Vừa lúc Khương Mẫn cũng gói xong, hai người cùng bỏ vào lồng hấp.

 

Mười lăm phút sau, chưởng quầy Miêu đứng bên cạnh đã không sao chờ đợi thêm, hắn dẫn đầu gắp lên một cái.

 

Đây là lần thứ hai Khương Mẫn hấp bánh bao, vỏ bánh mềm xốp, đã giống hệt bánh bao do Lê Tường làm.

 

Chưởng quầy giờ đây cũng đã yên lòng, vui vẻ tiễn hai tỷ muội Lê Tường ra tới tận cổng. Khi sắp từ biệt, chưởng quầy Miêu còn hào sảng tặng các nàng hơn chục chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi.

 

Mấy chiếc bánh bao này tuy chẳng đáng là bao, song Lê Tường cũng không hề từ chối, nàng đón nhận cả thảy rồi cẩn thận đặt vào trong giỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phải rồi, chưởng quầy, ta muốn hỏi thăm về một nơi chốn. Chẳng hay ngươi có tường tận tiêu cục Vĩnh Minh ở đâu không?”

 

“Tiêu cục Vĩnh Minh ư? Đương nhiên lão biết. Cứ đi thẳng cuối con phố này, rẽ phải chừng mười lăm khắc là tới. Cơ mà bên trong tiêu cục toàn là đám tráng sĩ thô kệch, Lê nha đầu, ngươi hỏi thăm nơi đó làm chi?”

 

“Hàng xóm nhà ta có người đang làm việc ở đó, người nhà hắn nhờ ta ghé qua chuyển lời đôi câu.”

 

Lê Tường nửa thật nửa giả đáp lời, đoạn nàng tạm biệt chưởng quầy Miêu, tức thì dẫn biểu tỷ thẳng tiến về phía tiêu cục.

 

Vốn dĩ nàng định đợi thêm vài ngày nữa mới tìm Ngũ Thừa Phong để học chữ, song nàng chợt nhớ ra một việc cực kỳ trọng đại.

 

Nàng từng nhờ hắn xem qua khế ước giữa gia đình và trà quán kia, con số năm mươi ngân lượng ghi trên đó hắn cũng tường tận. Bởi vậy, nàng nhất định phải ghé qua dặn dò hắn đôi lời mới an tâm.

 

Vả lại, lần trước tại bến tàu, nàng cũng quả thực được người ta nhờ chuyển lời tới hắn. Mượn cớ đó, nàng có thể đường hoàng đến gặp Ngũ Thừa Phong, vừa giúp người khác chuyển lời, vừa tiện thể dặn dò hắn đôi điều, tránh khỏi cảnh ngượng ngùng.

 

Chỉ là, cái người nhờ nàng chuyển lời khi ấy…

 

Dường như nàng đã quên béng mất nội dung cần truyền đạt rồi… Chẳng hay khi đó hắn ta đã dặn dò điều gì mất rồi nhỉ!?

 

“Biểu muội, chúng ta ghé đây tìm ai thế?”

 

“À… Đi tìm một người hàng xóm. Chỉ cần truyền lời cho hắn xong, chúng ta có thể du ngoạn đó đây rồi.”

 

Lê Tường nắm tay biểu tỷ, bước theo lời chỉ dẫn của chưởng quầy Miêu. Quả nhiên, sau chừng mười lăm khắc, nàng đã nhìn thấy một tòa tiêu cục sừng sững. Vì sao nàng lại biết đó là tiêu cục ư?

 

Ấy là bởi nàng nào có tường tận những chữ trên tấm biển hiệu kia viết gì.

 

---