Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 90



 

Chỉ là, khi ngước mắt nhìn lên, nhìn gương mặt non nớt của biểu muội, nhất thời Quan Thúy Nhi liền tỉnh táo trở lại.

 

“Biểu muội, vẫn nên chờ cô cô và dượng phụ trở về rồi hãy nói.”

 

“Chuyện gì cần phải chờ chúng ta trở về lại nói?”

 

Hai tỷ muội đang chuyện trò, bất chợt cửa khoang thuyền khẽ mở. Hai vị trưởng bối ra ngoài tìm lang trung bốc t.h.u.ố.c đã trở về. Lê Tường chỉ liếc mắt một cái đã thấy phụ thân nàng đang ôm trong lòng một mớ đồ vật.

 

“Nương à? Cớ sao người và phụ thân cũng mua vải?”

 

“Cũng? Tường Nhi, chẳng lẽ ngươi cũng mua sao?”

 

Lê Tường im lặng lấy ra một tấm vải bông mà nàng vừa tậu.

 

Quan thị tiếp nhận, thoáng nhìn qua, bà liền nhận ra chất liệu của tấm vải bông này tựa hệt như tấm bà vừa mua, chỉ khác biệt chút ít về hoa văn mà thôi.

 

“Việc mua sắm cũng trùng hợp ý nhau, chẳng phải nên nói là hai cô cháu nhà ta có cùng tâm tư hay sao? Vốn dĩ ta đã sắm cho ngươi và Thúy Nhi mỗi người một bộ, bây giờ thì tốt rồi, vừa lúc thành hai bộ y phục, cũng tiện thay giặt.”

 

Vừa nghe tới đây, Quan Thúy Nhi đã biết mình cũng có phần, vì vậy nàng ấy vội vàng từ chối: “Cô cô, ta có y phục mặc rồi! Người làm tất cả cho biểu muội đi.”

 

“Chẳng lẽ ta còn không biết ngươi có hay không ư? Ta là cô cô, nhưng bao năm qua ta ít có dịp về thăm ngươi. Bây giờ chỉ muốn làm cho ngươi hai bộ y phục thôi, chẳng lẽ còn không được sao? Chuyện này cứ quyết định vậy đi.”

 

Quan thị thành thân sinh con nhiều năm như vậy, tự nhiên bà cũng nhìn ra được nguyên nhân chất nữ cứ mãi khép nép, cúi đầu cả ngày.

 

Hiện tại có mặt trượng phu, bà ấy không tiện nói mấy chuyện yếm lót này. Thế nhưng chờ tới lúc trượng phu đi xuống đuôi thuyền, bà ấy lại lôi kéo tay hai tỷ muội nhỏ giọng nói tầm quan trọng của áo lót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe xong, Quan Thúy Nhi lập tức mặt đỏ tai hồng, Lê Tường lại chẳng có chút phản ứng nào, không cần nương nói nàng cũng biết tầm quan trọng của nội y.

 

Hiện tại, nàng đang bận nhớ tới tủ quần áo của mình ngày trước, cả những bộ nội y thoải mái, đủ loại màu sắc hình dáng kia. Đáng tiếc mặc dù nàng biết kiểu cách nhưng lại không biết may vá, nếu không sau khi mua vải về nàng thà tự mình may lấy còn hơn.

 

Haizz……

 

Chỉ có thể trở về tìm một phiến đá, lén lút phác họa kiểu dáng, sau đó mang cho nương nhìn một cái, không biết nương có tìm được cách làm hay không.

 

Chẳng qua, trong suy nghĩ của nàng, phàm là nữ nhân, ai chẳng để tâm đến món yếm lót này, chắc chắn nương sẽ tìm ra cách làm thôi, thật mong chờ được chiêm ngưỡng thành phẩm……

 

Lê Tường ghé vào cửa sổ, mơ màng miên man suy nghĩ một hồi, sau đó dưới làn gió mơn man lướt qua gò má, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ.

 

Khi tỉnh lại, nàng còn chưa kịp mở mắt, đã nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ vang lên, trong đó tiếng của Kiều thẩm là lớn nhất, chói tai nhất.

 

“Nhìn xem, nhìn xem! Có tiền sắm vải vóc lụa là, lại không tiền trả nợ cho bà con trong thôn. Quả là hạng vô liêm sỉ! Thu tẩu, ta nhớ hôm kia ngươi còn nói dạo này Tiểu Ngưu nhanh lớn quá, cần có y phục thay đổi. Ngươi thử tính xem Lê gia này nợ nhà ngươi bao nhiêu tiền, rồi cứ thế mà lấy mấy xấp vải này về đi!”

 

Nghe được thanh âm chói tai kia, trong lòng Lê Tường chợt dấy lên một nỗi bực bội khôn tả, bây giờ nàng chỉ có duy nhất một suy nghĩ, đó là phải nhanh chóng kiếm tiền dọn nhà rời đi. Làm hàng xóm của loại người này, còn khó chịu hơn vạn lần khi ở trong một căn tranh nhà lá tồi tàn.

 

Nàng đứng dậy buộc gọn mái tóc, lúc này mới phát hiện tất cả hành lý trong khoang thuyền đã được phụ mẫu nàng thu dọn đâu vào đấy cả rồi.

 

Chắc hẳn phụ mẫu ta muốn dọn dẹp xong xuôi rồi mới gọi nàng thức giấc, lại chẳng ngờ đâu, lũ người đối diện đã nhìn thấy mấy xấp vải vóc nhà ta.

 

Nhưng ngẫm lại, nàng cũng không còn ngạc nhiên nữa. Hôm nay nhà nàng kiếm được nhiều tiền, cũng tranh thủ sắm sửa không ít vật dụng đem về, Kiều thị kia đương nhiên không thể an lòng.

 

---