Lê Tường từ trong khoang thuyền đi ra ngoài, liếc mắt một cái, đã thấy bảy tám người đang vây kín quanh nhà mình.
Trong đó hai ba kẻ là chủ nợ, những kẻ còn lại đều đến để hóng hớt xem náo nhiệt. Sắc mặt của nương vô cùng khó coi, biểu tỷ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nhưng nàng ấy vẫn đứng ở đằng trước, dường như đang cố gắng che chắn cho cô cô, chặn lại luồng khí thế hùng hổ bức người của Kiều thị.
Chỉ là nhiều người đứng đây như vậy, tại sao không nhìn thấy phụ thân nàng?
Mặc kệ, nàng phải nhanh chóng xông lên đó thôi.
“Kiều thẩm, người nói xem, cớ sao người thích qua nhà ta khẩu chiến như vậy? Hôm nay nhà ta đâu có thịt cá bày biện.”
Vừa nghe những lời ấy của Lê Tường, đám người xung quanh đều nhớ tới cuộc khẩu chiến ê chề lần trước của Kiều thị, có mấy người còn không kìm được, bật tiếng cười khẽ.
Kiều thị nheo đôi mắt lại, song sắc mặt bà ta chẳng mảy may biến sắc, cứ như thể Lê Tường vừa nói một chuyện hết sức bình thường, chẳng đủ sức lay chuyển bà ta.
“Nhà ngươi có nấu thịt hay không là chuyện của nhà ngươi, ta chẳng bận tâm. Mà nói đến, nhà ngươi có tiền sắm nhiều vải vóc như vậy, tại sao không trả tiền cho chủ nợ?”
Đúng là hạng người bao đồng, chỉ biết xen vào việc người khác. Lê Tường chỉ hận không thể khắc mấy chữ ấy lên trán bà ta, quả đúng là loại phụ nhân nhàn rỗi sinh chuyện, chỉ thích soi mói vào việc nhà người khác.
“Kiều thẩm, người là chủ nợ của nhà ta ư?”
Kiều thị: “…”
“Hôm nay là ngày trả nợ ư?”
Kiều thị: “…”
“Người là côn trùng trong bụng nương ta sao? Tại sao người biết ngày mai nhà chúng ta không có tiền trả cho thúc bá thẩm nương trong thôn?”
Liên tiếp mấy câu hỏi của Lê Tường trực diện đổ ập vào mặt, khiến Kiều thị đỏ bừng như gấc, bà ta mấp máy môi mấy bận, song lại chẳng thốt nên lời phản bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ta đã tới đây gây sự khuấy động, vậy việc nàng cần làm chính là tạt gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa kia đi. Quả tình, trong nhóm người này, bà ta là kẻ kém tư cách nhất để mở lời.
“Chư vị thẩm nương, các người đều nhìn ta lớn lên. Từ thuở bé thơ đến giờ, ta vẫn luôn mặc quần áo cũ của nương ta. Năm nay ta đã mười ba tuổi, phụ mẫu nhà ta chắt chiu sắm cho ta một tấm vải vóc để may y phục, chẳng lẽ là quá đáng ư?”
Giọng Lê Tường cất lên, khóe mắt cũng ửng hồng, dáng vẻ đáng thương đó nhất thời khiến những người xung quanh bừng tỉnh.
Phải rồi, mấy mươi năm qua, họ vẫn là láng giềng của Lê gia, tự nhiên rõ thấu cuộc sống cơ cực của nhà này ra sao.
Cớ sao qua miệng Kiều thị kia, họ lại cứ ngỡ cuộc sống của họ sung túc an nhàn, suýt chút nữa đã bị Kiều thị dắt mũi lôi kéo mà chẳng hề hay biết!
“Khụ… Chuyện này, trong nhà ta còn có việc, ta phải về trước. Tường nhi, con đừng khóc, thẩm thẩm chẳng có ý kiến gì với nhà con đâu.”
“Phải, phải, nhà ta cũng có việc.”
Chẳng mấy chốc, bảy tám người vây xem đã tản đi, chỉ còn một mình Kiều thị đứng trơ trọi ở đó.
Khi chẳng còn ai vây quanh để xem bà ta diễn trò, tự nhiên vở kịch này cũng phải hạ màn thôi. Cuối cùng, bà ta chỉ có thể lẩm bẩm vài câu rồi hậm hực quay về nhà.
Lê Tường thở phào nhẹ nhõm một tiếng, nàng nhìn theo bóng bà ta rời đi, hệt như tiễn đi ôn thần.
“Nương, lần sau nếu bà ta lại qua đây quấy nhiễu người, người cứ trực tiếp vào nhà, mặc kệ bà ta là được.”
Quan thị gật đầu, sắc mặt trắng bệch dần dần bình tĩnh trở lại.
Chẳng phải bà không biết phản bác lại những lời lẽ cay nghiệt vừa rồi, chỉ là thân thể yếu ớt, chỉ hơi tức giận, thở dốc vài hơi, đã phải nằm liệt giường bốn năm ngày, uổng phí tiền bạc bốc t.h.u.ố.c men. Bởi vậy, mỗi khi chạm mặt Kiều thị, bà luôn nhẫn nhịn, dẫu bà ta có nói gì cũng chẳng thèm phản bác.
May thay hôm nay bà chẳng quá phẫn nộ, chỉ là cả ngày tinh thần vẫn u sầu, mãi chẳng thể tươi tỉnh.
---