Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 93



 

“Phải, ta đang tính toán như vậy. Đã có tiền bạc, tất nhiên phải dứt điểm mọi khoản nợ.”

 

“……”

 

Lê Tường nước đi nước lại suy tính, rốt cuộc mới cất lời khuyên nhủ: “Phụ thân, chi bằng chúng ta cứ kéo dài thêm ba tháng nữa. Nếu một mạch trả hết cho người ta, tất sẽ thu hút vô số ánh mắt dòm ngó. Đương nhiên với đám Cừu thúc, người có thể lén lút thanh toán hết cho họ, nhưng những người không thân quen khác thì chớ nên làm vậy.”

 

Nghe dứt lời nữ nhi, Lê Giang thẫn thờ một lúc lâu vẫn chẳng thốt nên lời. Hắn cũng chẳng phải kẻ ngu dốt, chỉ là vì hy vọng được thanh toán hết nợ đã làm mờ tâm trí, khiến hắn không suy xét thấu đáo.

 

“Quả đúng là đạo lý ấy, chớ nên để tiền tài câu dẫn ánh mắt người ngoài. Trong mắt thiên hạ, việc kinh doanh của gia đình ta mới chỉ bắt đầu vài ngày mà thôi.”

 

Nói đến chuyện mua bán……

 

“Tương Nhi, hôm nay gia đình ta và trà lâu kia đã kết khế ước, sau này không được bán bánh bao trong thành. Vậy về sau lẽ nào chúng ta lại phải tới thượng trấn bán sao?”

 

“À không, bán ở thượng trấn nào có thu lợi bao nhiêu. Chúng ta vẫn vào trong thành bán, nhưng không phải bán bánh bao, mà là bán sủi cảo. Chẳng qua sủi cảo bất tiện cho vào giỏ mà mang đi bán. Ta đang tính thuê một sạp hàng, hoặc thuê một cửa tiệm mặt phố…”

 

Nói xong, Lê Tường ngẩng đầu nhìn sắc mặt phụ thân. Thấy hắn không có ý phản đối, nàng mới tiếp tục nói: “Sau khi làm xong sủi cảo cần có nước chấm, hoặc dùng kèm canh, vì vậy cần có bàn ghế chén đũa. Nói như vậy, muốn bán sủi cảo, yêu cầu tối thiểu là thuê sạp hàng, đương nhiên phương án tối ưu là thuê được cửa tiệm mặt phố.”

 

Thuê một sạp hàng tuy rẻ hơn nhưng chỉ cần trời mưa sẽ có ảnh hưởng. Thuê một cửa tiệm mặt phố, tuy đắt một chút nhưng lại tránh nắng che mưa.

 

Cũng vì vậy, nàng càng có khuynh hướng muốn thuê cửa tiệm mặt phố hơn, nhưng không biết giá cả thuê cửa tiệm mặt phố trong thành là bao nhiêu...

 

Lê Giang chưa vội đáp lời. Hắn đang trầm ngâm suy tính về đề xuất của nữ nhi mình. Tuy sủi cảo ăn rất ngon, nhưng một cửa tiệm mặt phố trong thành, chỉ cần nghĩ tới đã biết giá cả vô cùng đắt đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chẳng qua, trong chuyện này dù hắn có vắt óc suy tư cũng chẳng ích gì, vẫn cần chờ tới ngày mai đích thân dò hỏi rồi sẽ tính toán sau.

 

Sau đó, đôi phụ nữ nhi ấy rất đỗi ăn ý, chẳng còn đề cập tới chuyện cửa tiệm mặt phố nữa.

 

Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa rạng, Lê Tường đã chợt bừng tỉnh, rời khỏi giường. Khi sắp sửa an giấc, nàng mới chợt nhớ lại lời hẹn với vị tiểu ca nọ, rằng hôm sau sẽ ra bán bánh bao sớm.

 

Tuy đã kết khế ước với trà lâu, gia đình nàng không được bán bánh bao trong thành, nhưng ta mang bánh bao đi tặng người khác đó thôi, nào có phạm khế ước.

 

Người ta đã chiếu cố việc làm ăn của ta đến thế, ta cũng nên đền đáp tấm lòng. Không màng hôm nay hắn có xuất hiện hay không, Lê Tường vẫn cảm thấy nàng nên giữ tròn tín nghĩa một chút, cũng tiện thể thông báo cho hắn chuyện từ nay về sau, món bánh bao này sẽ do trà lâu buôn bán, để hắn đừng còn ngóng trông món bánh bao của gia đình mình nữa.

 

Cho nên đêm qua trước khi an giấc, nàng đã dùng rượu để ủ men bột. Lúc này hòa vào bột mì coi như vừa vặn.

 

Nàng vừa thắp đèn được khoảng một nén nhang, đã nghe thấy động tĩnh từ sương phòng của biểu tỷ, quả nhiên chẳng mấy chốc đã thấy biểu tỷ bước ra.

 

“Biểu muội, có việc gì cần ta tương trợ chăng?”

 

“Có đấy, biểu tỷ, người tới giúp ta nhồi bột đi.”

 

Lê Tường đã có ý muốn bồi dưỡng tay nghề làm bánh cho Quan Thúy Nhi, bởi vậy nàng dứt khoát giao chuyện nhồi bột cho nàng, còn ta thì đứng bên cạnh, một tay cầm đèn, một tay chỉ bảo từng chút một.

 

Nói về quá trình nhào bột, kỳ thực, chỉ cần nắm giữ được phương pháp căn bản, về sau mọi chuyện sẽ vô cùng dễ dàng khi bắt tay vào thực hành. Còn công đoạn nhồi bột sau đó, thuần túy chỉ dựa vào sức lực mà thôi.

 

---