Trong tình cảnh ấy, tự nhiên Quan thị chẳng thể nào may vá nổi y phục, bà vào nhà chẳng mấy chốc đã lui vào phòng nghỉ ngơi.
Quan Thúy Nhi là một tiểu cô nương hiếu động chẳng chịu ngồi yên. Vừa vào nhà, nàng đã bắt tay dọn dẹp quét tước, sau đó quay sang giặt giũ. Giặt xong, nàng lại ra sân xới đất. Hỏi tại sao phải xới đất ư? Chỉ bởi nàng nghe biểu muội nhắc đến ý định gieo chút rau hẹ và ớt cay.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Lê Tường đã thấy phụ thân mình trở về. Dù chỉ mới nhìn thấy bóng dáng từ đằng xa, nàng vẫn cảm nhận được sự nhẹ nhõm, vui sướng đang tỏa ra từ người hắn.
“Phụ thân, người qua nhà thôn trưởng nói chuyện gì mà có vẻ hân hoan đến vậy?” Lê Tường cất lời hỏi.
“Còn chuyện gì khác nữa? Đương nhiên là đã đem tiền qua trả nợ rồi.” Lê Giang đáp.
Tuy trong lòng Lê Giang vẫn có chút xót xa khi mấy đồng ngân bối vừa về tay chẳng bao lâu đã vội vã rời đi, nhưng ngần ấy năm, thôn trưởng đã chiếu cố gia đình hắn không ít. Bởi vậy, ngay khi có tiền, trong tâm trí hắn thôn trưởng là người đầu tiên hắn nghĩ tới. Còn các gia đình khác, cứ để đến ngày mai mà tính.
Ngày mai là đầu tháng, cũng là ngày định kỳ thanh toán nợ nần, các thôn dân sẽ kéo tới tận cửa đòi nợ. Nhưng như vậy lại hay, hắn khỏi phải đích thân đến từng nhà.
“Phụ thân, bây giờ người có thể nói cho ta biết nhà ta còn nợ bao nhiêu tiền hay không?”
“Quả thực không ít. Trải qua bao nhiêu năm, nợ cũ còn chưa thanh toán hết đã lại vay thêm nợ mới. Từ nhiều năm về trước, nương của con đã mắc phải căn bệnh hung hiểm, lang trung kê đơn t.h.u.ố.c cần nguyên một củ nhân sâm để phối dược. Ta đã tới y quán hỏi qua, một củ rẻ nhất cũng phải giá mười lăm ngân bối.”
Nhân sâm đâu phải thứ hàng hóa dành cho những người nghèo hèn như bọn họ có thể chạm tới, nhưng hắn lại không đành lòng nhìn thê tử mình lìa đời. Cuối cùng, hắn đành phải tìm đến nhà thôn trưởng, khẩn cầu sự giúp đỡ.
Lúc ấy, Lê gia vừa mất đi con trai trưởng, con gái nhỏ lại khóc rấm rứt không thôi cả ngày. Cả nhà lâm vào tình cảnh bi thương khôn xiết. Vừa nghe chuyện của hắn, ngay lập tức thôn trưởng đã kêu gọi toàn thôn cùng chung tay giúp hắn vay tiền.
Nếu chỉ thiếu mấy trăm đồng bạc thì mỗi nhà đóng góp vài chục là đủ, nhưng đến tận mười lăm ngân bối, hiển nhiên phải lập khế ước, bằng không, ai dám cho mượn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng nhờ thanh danh nhà Lê Giang ngày thường không tệ, lại có thuyền đ.á.n.h cá, coi như có nguồn thu nhập ổn định, nên người trong thôn mới nguyện ý tin tưởng hắn, đồng ý cho hắn mượn tiền. Những khoản nợ từ thiếu mấy chục, đến mấy trăm đồng bạc, đều do thôn trưởng tự mình ghi chép sổ sách.
Một trăm hai mươi hộ dân, có hơn một nửa đều đã cho nhà bọn họ mượn tiền. Đến tận bây giờ, vẫn còn hơn năm mươi hộ gia đình chưa trả hết nợ.
Kỳ thực, nếu không phải mấy năm nay bệnh tình của Quan thị lại tái phát, hẳn là nhà bọn họ đã thanh toán hết nợ nần cho dân làng rồi.
“Lúc trước thôn trưởng cũng cho nhà ta mượn hai trăm đồng bạc, nhưng mấy năm nay chưa từng thúc giục lấy một lời. Vừa rồi phụ thân qua trả nợ, cũng mang theo một hũ tương mỡ vàng của con qua đó tạ ơn.”
“Đúng là nên làm như vậy…” Lê Tường khẽ gật đầu.
Lê Tường có ký ức của nguyên chủ, biết thôn trưởng gia là một lão nhân gia vô cùng đáng kính.
“Hiện tại, tổng cộng nhà chúng ta còn nợ dân làng khoảng mười ngân bối, còn có Cừu thúc của con nữa, còn thiếu y ba trăm đồng bạc, mấy vị thúc thúc khác nữa, cộng tất cả lại chỉ hơn bốn trăm đồng bạc là đủ.”
Khi thê tử phát bệnh lần hai, hắn không dám mượn tiền dân làng nữa, vì vậy đành phải đi tìm những bằng hữu thân thiết này.
Nói tới đây, đôi mắt Lê Giang đã đỏ hoe, hắn không khỏi ngấn lệ.
“Không nói những chuyện bi thương ấy nữa, bây giờ, chẳng kể còn thiếu bao nhiêu, chúng ta đều đã trả được hết.” Lê Tường còn chưa kịp cảm nhận hết nỗi bi thương trong lời nói của phụ thân, đã nghe phụ thân kết luận rằng mọi khoản nợ đều đã thanh toán xong xuôi.
“Phụ thân, người muốn một lần thanh toán hết nợ nần ư?”
---