Tác giả: Chu Chi
======
Đoạn Tinh Dã đã từng tuyên bố có thù không đội trời chung với Thừa Độ Chu.
Cây hoa nhỏ màu xanh tím, là Đoạn Tinh Dã dùng tay nhỏ cẩn thận nâng niu suốt một đường từ nhà trẻ về đến nhà.
Bé tìm một khối đất có phong thủy tốt, bắt đầu đào đất, lập chí muốn trồng ra cây hoa xinh đẹp nhất nhà trẻ.
Khi Hám Đại Sơn đẩy máy cắt cỏ ngang qua bé, liếc mắt dò hỏi: " Tinh Tinh, cháu trồng hoa ở đây, lỡ mọi người không để ý dẫm phải thì sao, ông cho cháu cái chậu nhỏ để trồng trong phòng nhé? "
" Không được. " Đoạn Tinh Dã chôn đầu hự hự, nói, " Cả ngày trạch ở nhà là không có tiền đồ, nàng cần phải có bạn bè. "
" ...... "
Hám – cả ngày trạch trong nhà viết văn – Đại Sơn cảm giác bị nội hàm đến, đẩy máy cắt cỏ rời đi.
Trong kế hoạch đào tạo của Tinh-chan, tẩm bổ về tinh thần cùng tắm mình trong ánh mặt trời và mưa móc đều quan trọng như nhau, hoa nhỏ của bé phải làm xã ngưu.
Bé còn đặt tên cho cây hoa nhỏ màu xanh tím.
Tinh-chan thích đặt tên cho mỗi một vật mình yêu thích, cặp đồ chơi bằng nhung của bé kia, tên mao mao, hoan hoan, bé ngốc...... Rất rất nhiều.
" Nàng tên là Gia thảo. " Đoạn Tinh Dã giới thiệu nàng với từng người đi ngang qua bé, " Kinh Thi có vân, sơn có gia thảo, hầu lật hầu mai. "
Các cô các dì nghe không hiểu, nhưng vẫn giơ ngón tay cái lên.
Hám Đại Sơn cười híp mắt, tin tưởng vững chắc Tinh-chan sau khi lớn lên nhất định có thể kế thừa sự nghiệp của ông.
Đặt tên chính là bắt đầu có tình cảm.
Trưa hôm đó, Gia thảo đang ở trong hoa viên hấp thu ánh mặt trời, " Bịch ", Thừa Độ Chu mới đến một chân dẫm xuống.
" ...... "
" ...... "
Hai đứa nhỏ lần đầu gặp mặt, hai mặt nhìn nhau.
*
Gia thảo mất rồi.
Đoạn Tinh Dã vùng vẫy đấm đá mặt đất trong thư phòng ông ngoại, ngẩng đầu lên, nước mắt treo trên gò má phấn nộn: " Cháu cùng cậu ta không đội trời chung! "
" ...... "
Hám Đại Sơn dừng viết, đẩy đẩy kính viễn thị.
So với Tinh-chan, nhân vật chính lưng đeo huyết hải thâm thù dưới ngòi bút của ông đều hơi hiện kém cỏi.
*
Đừng nói đến không đội trời chung này, Tinh-chan cùng người bạn nhỏ mới tới còn phải ở chung dưới một mái hiên.
Không đội trời chung cũng không phải nói chơi, chỉ cần Thừa Độ Chu vừa tiến vào trong tầm mắt, Đoạn Tinh Dã liền bắt đầu kêu gào khóc lóc.
Người trong nhà sủng Đoạn Tinh Dã, lại sợ giọng ca vàng trời sinh lảnh lót của bé, hoặc là lừa gạt kéo bé đi, hoặc là yểm hộ Thừa Độ Chu rời đi, làm hai đứa nhỏ không nhìn thấy nhau.
Thừa Độ Chu cố ý tránh né, Đoạn Tinh Dã vài ngày không gặp nhóc, vì thế dần dần đã quên đi nỗi đau khi mất đi hoa nhỏ.
Đến cuối tuần, Đoạn Tinh Dã lại lần nữa tung tăng nhảy nhót, đi một chuyến công viên, chơi thật sự tận hứng mới về nhà.
Không ngờ vừa vặn đụng phải Thừa Độ Chu cũng đang muốn về phòng.
" ...... "
" ...... "
Thừa Độ Chu giống như dẫm phải địa lôi, hai chân cố định trên mặt đất không thể di chuyển.
Đoạn Tinh Dã nhìn nhóc hai giây, đột nhiên nằm ra đất, nước mắt không rơi mà gào khan, lăn lộn, vũng vẫy với không khí.
" ...... "
Dù Tinh-chan đã quên đóa hoa nhỏ kia, nhưng vẫn không quên là Thừa Độ Chu dẫm hoa của bé.
Thừa Độ Chu gặp bé cứ mang thù như vậy, cũng thấy rất ấm ức, trong lòng không biết đã bao nhiêu lần toát ra ý tưởng phải về nhà.
*
Thủ tục nhập học của Thừa Độ Chu đã làm xong, học cùng lớp với Đoạn Tinh Dã.
Vào ngày đầu tiên Thừa Độ Chu đi học, Hám Đại Sơn nắm chặt tay Tinh-chan, nhẹ giọng dặn dò: " Cháu phải chăm sóc bạn nhỏ một chút nhé, hỗ trợ bạn ấy quen thuộc với hoàn cảnh của nhà trẻ. "
Đoạn Tinh Dã quay đầu nhìn Thừa Độ Chu, lại nhanh chóng quay trở lại, ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng hồng như cục bột, không ngừng hừ hừ, nãi thanh nãi khí: " Cháu có phải giáo viên mầm non đâu chứ, cháu cũng chỉ là bạn nhỏ thôi. "
Hám Đại Sơn: " ...... "
Thừa Độ Chu nhìn đi chỗ khác, yên lặng ôm chặt cặp sách nhỏ.
*
Giáo viên dắt Thừa Độ Chu vào lớp, giới thiệu nhóc với cả lớp.
Các bạn nhỏ tò mò đánh giá bạn học mới, vỗ vỗ tay.
Trong tiếng vỗ tay, bé gái hoạt bát che miệng cười, tuôn ra một câu: " Cậu ấy đẹp trai quá đi! "
Ngay sau đó cả lớp đều cười vang.
Thừa Độ Chu cúi đầu, nhìn không rõ biểu tình. Dáng mặt của nhóc giống mụ mụ, thanh tú lưu sướng, có một đôi mắt đào hoa tiêu chuẩn, lại bởi vì còn nhỏ, dáng mắt còn khá mượt mà, giống như Đoạn Tinh Dã, đã là soái ca từ khi còn nhỏ.
—— " Còn tớ thì sao? "
Trong tiếng cười rộn ràng, một giọng sữa trong sáng mang theo cảm xúc không phục vang lên.
Ánh mắt của cả lớp liền tập trung vào Đoạn Tinh Dã ngồi giữa phòng học, Thừa Độ Chu cũng ngẩng đầu lên.
Đoạn Tinh Dã có một gương mặt sữa phấn điêu ngọc trác, làn da tuyết trắng, đôi mắt đen nhánh, cánh môi no đủ đỏ tươi, vừa liếc mắt nhìn đều biết là một cậu bé hoạt bát vui vẻ. Bởi vì bé không thích bị đoạt sự chú ý, giờ phút này lông mày mềm mại đều nhăn lại.
Bé gái vội vàng nói: " Cậu là rất xinh đẹp nha! "
Thừa Độ Chu nhìn Đoạn Tinh Dã một lát, lại cúi đầu.
Nhóc càng an tĩnh trưởng thành sớm một ít, từ lần đầu tiên gặp mặt, thì cũng đã biết Đoạn Tinh Dã rất xinh đẹp.
*
Buổi sáng nhà trẻ có buổi tập thể dục, các bạn nhỏ đứng thành từng hàng trên sân thể dục.
Thừa Độ Chu lớn lên cao, đứng cuối hàng, khi giáo viên đi ngang qua, đã cổ vũ nhóc tập theo các động tác của các bạn học đứng trước, nhưng Thừa Độ Chu nâng nâng cánh tay lên xuống hai lần, rồi từ bỏ tại chỗ.
Nhóc không biết tập bài tập thể dục buổi sáng của nhà trẻ này.
Tiếng loa phát đến động tác nhảy lên, toàn bộ các bạn nhỏ đều nhảy nhảy nhảy, chỉ có Thừa Độ Chu đứng yên tại chỗ, không hợp nhau, lẻ loi.
Kết thúc buổi tập thể dục, các bạn nhỏ dùng lớp vì đơn vị từng lớp đến bên cạnh hồ rửa tay.
Hồ nước dài có hơn hai mươi vòi nước, mỗi bạn nhỏ một vòi.
Cô giáo ôm chiếc giỏ xanh, nhanh nhẹn đặt một hộp nước trái cây trên mặt bàn sứ gạch men ở trước mặt mỗi người.
Tốc độ tay của cô giáo quá nhanh, hộp nước trái cây cũng không có hoàn toàn đặt ở trước mặt Thừa Độ Chu, mà là ở giữa nhóc cùng bạn học bên cạnh.
Thừa Độ Chu chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi cúi đầu rửa tay.
Thừa Độ Chu không biết mình có thể lấy hay không, ba ba có đặt nước trái cây cho nhóc không, cô giáo có phải là đã phát sai rồi không... Nhóc luôn luôn là bạn nhỏ nghĩ nhiều, lại ở trong hoàn cảnh xa lạ, làm gì cũng đều câu nệ cùng cẩn thận.
Các bạn khác trong lớp đều ngựa quen đường cũ cắm ống hút uống nước trái cây.
Thừa Độ Chu lại ngước mắt nhìn hộp nước trái cây không có người chạm vào kia vài lần.
Đúng ngay lúc này, một bàn tay nhỏ mập mạp lấy đi hộp nước trái cây.
Thừa Độ Chu nhìn theo.
Một nhóc mập, một tay cầm hộp nước trái cây của mình hút mạnh, một tay khác ôm hộp nước trái cây vừa lấy được, giương mắt nhìn nhóc, cười xấu xa.
Thừa Độ Chu thu hồi tầm mắt, như không có việc gì xảy ra đóng vòi nước lại, vẫy vẫy bọt nước trên tay.
—— " Cậu làm gì đó! "
Một giọng sữa thanh thúy vang lên, hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của các bạn nhỏ cả phòng.
Đoạn Tinh Dã đứng trước mặt nhóc mập, bá đạo giành lại hộp nước trái cây trong lòng ngực nhóc ta: " Không được cướp của người khác! "
Lực kêu gọi của Đoạn Tinh Dã ở trong trường luôn luôn mạnh mẽ, một đám nhóc xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ với nhóc mập, phát ra tiếng chỉ trích.
Mặt nhóc mập đỏ lên, lắp bắp biện giải: " Cậu ấy nói cậu ấy không cần. "
" Gạt người! " Đoạn Tinh Dã nói, " Cậu ta đâu có biết nói! "
Thừa Độ Chu: " ...... "
*
Đoạn Tinh Dã nói có sách mách có chứng: " Không có sự đồng ý đã lấy đồ của người khác, chính là cướp! "
Nhóc mập chịu không nổi áp lực từ dư luận, oa một tiếng khóc ra tới.
Đoạn Tinh Dã không thèm để ý đến nhóc ta, nhét nước trái cây vào trong tay Thừa Độ Chu, quay đầu đi rồi.
Trong thế giới quan thiện ác nho nhỏ của Tinh-chan, không cho phép sự bất công xảy ra ở trước mắt mình, còn ân oán tư nhân, thì nói sau.
Một chúng nho nhỏ người theo đuổi theo sau Đoạn Tinh Dã đi ra cửa.
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn theo, lại nhìn nước trái cây, rồi bỏ nước trái cây vào trong túi.
Cảm giác cô độc cùng bất lực vẫn luôn gắt gao vờn quanh nhóc từ lúc bước vào nhà trẻ sáng nay, đã vơi đi không ít.
*
Mỗi giữa trưa đều là thời khắc đáng sợ của các dì bảo mẫu ở Hám gia.
Tinh-chan lạ giường, nếu không phải là giường ở nhà thì sẽ rất khó đi vào giấc ngủ, cho nên bé là người khó ngủ trưa nhất nhà trẻ, mỗi lần Tinh-chan náo loạn, giáo viên đều sẽ gọi điện thoại tìm các dì bảo mẫu ở trong nhà, mọi người nửa dỗ nửa lừa, dỗ bé đi ngủ.
Giữa trưa hôm nay, các dì bảo mẫu nhận được tin nhắn từ giáo viên, bên trong là một bức ảnh.
Độ phân giải không cao, nhưng vẫn có thể nhìn đến hai đứa nhỏ ngủ trên cùng một chiếc giường nhỏ, Đoạn Tinh Dã nằm bên cạnh Thừa Độ Chu, môi nhỏ thịt đô đô khẽ chu, ngủ rất ngon.
Giáo viên: 【 Bạn nhỏ mới tới đã dỗ bé ngủ rồi. 】
*
Ngày đầu tiên Thừa Độ Chu ngủ trưa ở nhà trẻ, giáo viên biết nhóc đi học chung với Đoạn Tinh Dã, cho nên đặt giường đệm của hai đứa ở bên nhau.
Toàn bộ bạn nhỏ đều nằm xuống ngủ, quả nhiên, Đoạn Tinh Dã ngoi đầu, ngó trái ngó phải, chạm mắt với Thừa Độ Chu nằm ở giường bên cạnh.
Nghỉ trưa rất nhàm chán, không ai chơi, Đoạn Tinh Dã đành phải tạm thời buông hiềm khích, cách lan can gỗ vươn bàn tay với Thừa Độ Chu, trên mu bàn tay hiện ra năm ngón tay mềm mại thịt oa oa.
Thừa Độ Chu do dự vươn một nắm tay.
Đoạn Tinh Dã thấy bạn nhỏ rất biết điều, tới gần lan can, im lặng cùng Thừa Độ Chu chơi kéo búa bao, chơi không được hai ván, bé liền vượt ngục bò qua giường Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu nhường vị trí cho bé, chơi trò nào cũng đều phối hợp.
Sau đó Đoạn Tinh Dã có chút mệt mỏi, phát hiện trên quần áo bạn nhỏ này có mùi hương giống với mùi hương trong nhà bé, ngáp một cái, xoa xoa đôi mắt, ngủ rồi.
*
Tiếng nhạc kết thúc nghỉ trưa vang lên, cả ký túc xá trở nên ồn ào.
Đoạn Tinh Dã đã dậy, nhưng cũng không rời giường, mắt đen quan sát chung quanh một vòng, lại vùi mặt vào trong chăn.
Bởi vì phân không ra giày trái giày phải, cho nên mỗi lần Đoạn Tinh Dã ngủ trưa xong đều phải chờ giáo viên đến giúp bé mang giày, cứ cẩn thận như vậy nên đến tận giờ vẫn chưa bị mọi người phát hiện ra chuyện này.
Tinh-chan từ nhỏ đã có thần tượng tay nải.
Thừa Độ Chu nhìn ra Đoạn Tinh Dã đang giả vờ ngủ, còn ngượng ngùng xoắn xít củng đến củng đi ở trong chăn, như là có gì khó xử, kéo dài không muốn rời giường.
Nhóc dùng âm lượng cực nhỏ hỏi Đoạn Tinh Dã: " Cậu tè dầm sao? "
" ...... "
Đoạn Tinh Dã quay đầu lại nhìn Thừa Độ Chu, vừa xấu hổ vừa ảo não.
Hóa ra có thể nói sao!
*
" Không có đâu nhé! " Đoạn Tinh Dã phản bác.
Thừa Độ Chu xuống giường quan sát, mới phát hiện giày của Đoạn Tinh Dã còn đặt ở dưới giường bên cạnh.
Nhóc xách giày Đoạn Tinh Dã qua, đặt gọn gàng trên mặt đất.
Đoạn Tinh Dã bọc chăn hướng mắt nhìn xuống giường, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nói: " Đúng bên sao? "
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã, gật đầu.
Nhìn bé bây giờ, hình như cũng không kiêu căng ngạo mạn như vậy.
*
Trẻ con một khi thân nhau hơn, thì khoản thời gian đầu tiên thân nhau kia mối quan hệ sẽ cực kỳ cực kỳ tốt.
Đoạn Tinh Dã không còn bài xích việc nhìn thấy Thừa Độ Chu ở trong nhà nữa, trước đây khi bé từ nhà trẻ trở về vẫn luôn oán giận không có người chơi cùng, giờ thì không còn nữa, trong nhà vĩnh viễn có một đồng bọn nhỏ, còn đặc biệt nhường nhịn bé trong mọi việc.
Sau đó Đoạn Tinh Dã dùng ba buổi tối, dạy Thừa Độ Chu bài tập thể dục buổi sáng của nhà trẻ.
Giáo viên không còn phải vì vấn đề ngủ trưa của Đoạn Tinh Dã mà làm phiền các dì bảo mẫu ở Hám gia nữa.
Chạng vạng ngày nào đó, Thừa Độ Chu ôm một chậu hoa tìm đến Đoạn Tinh Dã.
Bên trong trồng một mầm cây, dùng nhánh cây nhỏ chống đỡ, chỗ bị bẻ gãy ở trên cùng toát ra cành lá mới tinh.
Là Gia thảo.
—— Thừa Độ Chu đã thỉnh giáo chú làm vườn ở nhà trẻ, cứu nàng về rồi.
Đoạn Tinh Dã thích đến mức ôm chậu hoa không buông tay, đôi mắt đen nhánh cong lên, nói với Thừa Độ Chu: " Tớ đặt tên cho cậu nhé? "
Thừa Độ Chu nói: " Tớ có tên. "
Đoạn Tinh Dã kiên trì nói: " Không sao cả, tớ lại đặt cho cậu một cái đi. "
" Không cần, tớ tên Thừa Độ Chu. "
Đoạn Tinh Dã biến sắc mặt trong một giây đồng hồ, còn nhanh hơn cả lật sách, nhảy khỏi bàn đu dây, ôm chậu hoa xoay người rời đi: " Hừ. "
" ...... "
Thừa Độ Chu vẫn luôn không biết bản thân mình đã đắc tội cậu ở đâu.
***
Đoạn Tinh Dã ngồi trên xích đu cũ, rời mắt khỏi bụi hoa nhỏ màu xanh tím, đồng thời tỉnh táo lại từ trong hồi ức, nhẹ nhàng đong đưa xích đu, lười biếng nói: " Thừa Độ Chu, em đặt cho anh cái tên nhé. "
Nháy mắt đã qua chín tháng, bộ phim gián điệp của Thừa Độ Chu đã đóng máy, nhân lúc nghỉ ngơi, hai người dựa theo ước định về thành phố Xuyên Du thăm người thân.
Thừa Độ Chu đang ngồi ở bên cạnh lột quýt, lột bỏ sợi trắng, cũng không ngẩng đầu lên nói: " Biệt đánh sao? "
Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu, khẽ chớp lông mi, ba phải cái nào cũng được: " Không khác lắm. "
Một cái tên chỉ dành cho y, tên của Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu nhét một miếng quýt vừa lột xong vào miệng Đoạn Tinh Dã, nói: " Vậy gọi lão công đi, anh thích em gọi anh bằng cái tên này. "
" ...... "
Nước sốt ngọt ngào nổ tung trong miệng, Đoạn Tinh Dã l**m môi dưới, liếc mắt nhìn Thừa Độ Chu một cái.
Y cả đời hành thiện tích đức, cuối cùng tìm người nào thế này.
======
Tác giả có chuyện nói:
Đoạn lão sư: Thật là so với lúc nhỏ còn khiến người ghét bỏ hơn.