Tác giả: Chu Chi
======
Ngày 1/9 đến, Tinh-chan thuận lợi lên lớp một của trường học song ngữ Whist, trở thành một học sinh tiểu học mới tinh sáng lấp lánh.
Tại huyền quan, Đoạn Tinh Dã mặc một chiếc áo sơ mi trắng không chút nếp gấp, cùng chiếc quần tây xanh đen dài đến đầu gối, trên hông thắt dây nịt, vớ trắng bao bọc lấy mắt cá chân non nớt tế gầy, thanh tân thoải mái lại sáng ngời.
Hám Đại Sơn đeo huy hiệu trường lên sơ mi trắng của đứa nhỏ, vỗ vỗ bờ vai của bé, cười hiền từ: " Tiểu học cùng nhà trẻ không giống nhau, cháu ở trường học có mục tiêu gì nha? "
Năm học mới, khí thế mới, là học sinh tiểu học vừa chính thức bước vào ngạch cửa chín năm giáo dục bắt buộc, nhiệt huyết mênh mông, ít nhất cũng phải đến một câu " Hảo hảo học tập, mỗi ngày hướng về phía trước " nhỉ.
Đoạn Tinh Dã ưỡn ngực, giống như một chú bồ câu trắng nhỏ hùng dũng oai vệ, thanh âm giòn tan: " Cháu muốn ở trong vòng 3 ngày quen biết toàn bộ các bạn học trong cả khối! "
Hám Đại Sơn bất ngờ: " ...... "
Với Tinh-chan mà nói, tiểu học cùng nhà trẻ không khác nhau.
Thừa Độ Chu đứng cách đó không xa, đối với việc này đã thấy nhiều không trách.
Trước đó Đoạn Tinh Dã chính là tiểu bá vương của nhà trẻ, tin tưởng là không lâu sau đó sẽ có thể xưng bá toàn bộ tiểu học.
Thừa Hiền chờ đưa hai đứa nhỏ đến trường học, thuận miệng hỏi Thừa Độ Chu: " Nông có mục đích gì? "
Dưới sự sắp xếp của Hám Đại Sơn, Thừa Độ Chu cũng tiến vào Whist, cùng một lớp với Đoạn Tinh Dã.
Thừa Độ Chu ngẩng đầu, mắt ngọc mày ngài: " Lấy được bằng tốt nghiệp tiểu học. "
"......"
Thừa Hiền xoa xoa đầu Thừa Độ Chu.
Con của ông giống như không có khát vọng lớn lao gì, nhưng quý ở kiên định.
*
Ngày đầu tiên đi học, Tinh-chan liền bởi vì lớn lên quá mức đáng yêu xinh đẹp, thần khí hiện ra như thật, thu hoạch được rất nhiều ánh mắt theo đuổi.
Có rất nhiều bạn học nhỏ cùng nhà trẻ với bé cũng lên khối tiểu học trường Whist, rất nhiều người đều cố ý từ lớp khác chạy tới, ở ngoài cửa sổ tham đầu tham não, nói muốn tìm Đoạn Tinh Dã.
Vì thế Tinh-chan lần lượt ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của cả lớp, trở thành tiểu minh tinh.
Buổi sáng còn chưa qua được một nửa, bé đã vì có nhân duyên tốt, lại xinh đẹp, nhẹ nhàng đạt được sự tán thành của các bạn học, mọi người đều muốn cùng bé làm bằng hữu.
Có tên nhóc tên Tưởng Tư Kỳ,khi cười khóe miệng có thể kéo dài đến tận tai, vẻ mặt thông minh, chỉ dùng một ít công phu, đã quen thân với Đoạn Tinh Dã.
Giáo viên dựa theo chiều cao sắp xếp chỗ ngồi, Thừa Độ Chu ngồi tại dãy bàn cuối cùng, không thích nói chuyện, điệu thấp trong suốt giống như khi còn học ở nhà trẻ.
Trong lòng nhóc mang theo mục tiêu thuận lợi tốt nghiệp tiểu học, giờ ra chơi giữa các tiết học cũng vẫn ngồi tại chỗ đọc sách, cũng ngẫu nhiên, liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã ngồi ở hàng thứ ba.
Chỗ Đoạn Tinh Dã đã bị các bạn học vậy chặt lấy, bé có thói quen ngẩng cao khuôn mặt tuyết trắng khi nói chuyện, đôi mắt đen nhánh to tròn hơi rũ, có chút ngạo mạn, nhưng không đáng ghét, tinh xảo như một búp bê làm từ gốm sứ.
Bạn ngồi cùng bàn của Thừa Độ Chu là một cậu bé có vẻ ngoài chắc nịch, tính cách cũng rất chắc nịch, nhóc ta nhận ra tầm mắt của Thừa Độ Chu, nói thẳng: " Buổi sáng tớ thấy cậu cùng Đoạn Tinh Dã cùng ngồi ô tô nhỏ đến trường, các cậu là bạn bè sao? "
Thừa Độ Chu gật đầu, khẽ ừ một tiếng.
Bạn ngồi cùng bàn hỏi: " Vậy sao cậu ấy vẫn luôn không tìm cậu nói chuyện? "
"......"
Đoạn Tinh Dã thật sự là quá bận, từ bàn thứ tư về sau đều không thể chú ý được.
Thừa Độ Chu nằm nhoài ra bàn, gác cằm lê nắm tay nhỏ, rũ mắt đọc sách: " Bạn bè cũng phân chia ra rất nhiều loại. "
Bạn ngồi cùng bàn lần đầu tiên nghe được luận điệu cao siêu như thế, hiếu kỳ nói: " Cậu là bạn bè gì của cậu ấy? "
Thừa Độ Chu nói: " Thầy tốt bạn hiền. "
Bạn ngồi cùng bàn giơ cằm chỉ vào đám người ngồi phía trước: " Vậy còn bọn họ? "
Thừa Độ Chu nhấc đôi mắt đào hoa mượt mà lên.
Chỉ thấy ở phía trước, Tưởng Tư Kỳ ngồi trên bàn, quơ chân múa tay, cười ha ha.
Thừa Độ Chu thu hồi tầm mắt, nhỏ giọng nói: " Hồ bằng cẩu hữu. "
Cậu bé vẻ ngoài chắc nịch: " ...... "
*
Sau tiết học thứ ba, Thừa Độ Chu đi WC, nhóc cố ý chờ đợt cao phong đi qua mới ra phòng học.
Trong phòng vệ sinh.
Bạn ngồi cùng bàn rút dây nịt ra, động tác càng nhanh hơn một chút, nói: " Tớ về trước. "
Thừa Độ Chu nói: " Ừ. "
Bạn ngồi cùng bàn chân trước mới vừa đi, phía sau liền truyền đến một tiếng " Răng rắc " rất nhỏ, một cánh cửa phòng vệ sinh mở ra, truyền ra giọng sữa rất nhỏ: " Thừa Độ Chu...... "
Thừa Độ Chu quay đầu lại, nhìn đến kẹt cửa mở to, dò ra một khuôn mặt nhỏ phấn điêu ngọc trác, gò má đỏ bừng, đôi mắt đen nhánh có chút ướt át.
Là Đoạn Tinh Dã, không biết đã ở bên trong ngây người bao lâu, cũng không biết đã gặp phải chuyện gì, cũng không còn dáng vẻ kiêu ngạo như trước mặt người khác nữa.
Thừa Độ Chu tiến vào phòng vệ sinh nhỏ, đóng chặt cửa.
Đoạn Tinh Dã bắt lấy dây nịt đã bị mở ra, mềm mại nói với nhóc: " Đeo giúp tớ với. "
Hóa ra là Tinh-chan đi WC xong thì không biết đeo lại dây nịt.
Dây nịt của Whist không có bởi vì là cho trẻ em dùng mà thiết kế đơn giản lại, rất nhiều cậu bé lớp một trước khi ra cửa đều là người lớn hỗ trợ mặc quần áo, sau khi ở trường học đi WC xong liền quên mất phải làm sao để đeo lại dây nịt, dứt khoát rút dây nịt ra, dù sao quần cũng không rớt xuống, nhiều nhất chính là hơi lỏng thôi.
Nhưng là Tinh-chan xem trọng mặt mũi, kiên trì phải ăn mặc chỉnh tề, đã ở trong phòng vệ sinh nhỏ một lúc lâu.
Hai bạn nhỏ đối diện nhau trong phòng vệ sinh nhỏ.
Thừa Độ Chu cong eo, đưa dây nịt vào chốt khóa, nói: " Bạn mới của cậu cũng không biết đeo sao? "
" Tưởng Tư Kỳ biết. " Đoạn Tinh Dã cúi đầu nhìn, nghiêm túc quan sát học tập, nói, " Nhưng nếu biết tớ không biết, nếu cậu ấy nói ra ngoài, người khác sẽ cười. "
Thừa Độ Chu cúi đầu nghiêm túc đeo dây nịt, do nguyên nhân từ góc độ, sợi tóc đen nhánh có chút che phải mí mắt: " Cậu không sợ tớ cũng cười cậu. "
Đoạn Tinh Dã lập tức nhíu mày, ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nãi hung: " Thừa Độ Chu cậu sẽ cười tớ sao! "
Thừa Độ Chu lắc đầu: " Không đâu. "
Đoạn Tinh Dã kiều khí rầm rì hai tiếng: " Cậu dám cười tớ, tớ liền cùng cậu không đội trời chung. "
Trong mắt Tinh-chan, Thừa Độ Chu là bạn nhỏ ở tại nhà bé, là nhà bé, mặt mất mặt nhất không thể để cho người khác thấy, nhưng là Thừa Độ Chu có thể thấy, hơn nữa Thừa Độ Chu cũng không nên vì thế chê cười bé.
Thừa Độ Chu cẩn thận giúp Đoạn Tinh Dã sửa sang lại góc áo sơmi, nói: " Được rồi, tớ không có cười cậu. "
Bạn bè của Đoạn Tinh Dã chia ra rất nhiều loại, nhóc hình như là một loại khác hoàn toàn với tất cả những người khác.
*
" Cậu ta không phải là họ hàng của Đoạn Tinh Dã. "
" Nghe nói cậu ta ở trong nhà Đoạn Tinh Dã...... "
" Quần áo của cậu ta cũng là của Đoạn Tinh Dã đứng chứ. "
" ...... Tiểu tuỳ tùng. "
Thừa Độ Chu cùng đi học và đi về với học sinh nổi tiếng nhất khối, khó tránh khỏi việc bị nghị luận, trong những thanh âm đó có hâm mộ, cũng có ghen ghét, lâu rồi, nhàn ngôn toái ngữ liền chui vào lỗ tai Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu không giải thích, nhóc cùng Đoạn Tinh Dã không giống nhau, từ nhỏ liền biết phải có quy củ, không cần chọc phiền toái, dưỡng thành tính cách trầm mặc nội liễm.
Vào tháng mười, quầy ăn vặt ở cổng trường mới thêm một khoản mì gói siêu hot, tên Miumiu.
Nhóm Đoạn Tinh Dã cùng Tưởng Tư Kỳ là những người đầu tiên ăn trong khối.
Tan học bên cạnh quầy ăn vặt, mấy vị thiếu gia nho nhỏ mở ra túi, trong không khí lập tức lan tràn một mùi hương nướng BBQ nồng đậm, tiếp theo bọn họ mở ra túi gia vị nhỏ, đổ vào trong túi, một tay nắm chặt miệng túi, bóp nát mì, lắc mạnh một trận, khi mở ra lại, mùi hương kia, tuyệt.
Trong những năm không có nhiều món ăn vặt để lựa chọn kia, món mới này đối với học sinh tiểu học là có lực hấp dẫn trí mạng.
Học sinh ở Whist không thiếu tiền, nhưng trong lớp có không ít bạn học trong nhà nghiêm khắc, cha mẹ sợ bọn họ buổi tối không ăn cơm, cho nên không cho nhiều tiền tiêu vặt, vì thế có chút người cọ đến trước mặt Đoạn Tinh Dã, muốn ăn ké một ngụm.
Đoạn Tinh Dã rất hào phóng, đều đổ một núi nhỏ mì tôm cho mỗi bàn tay nhỏ duỗi đến trước mặt mình.
Thừa Độ Chu phải đợi Đoạn Tinh Dã cùng nhau ngồi xe về nhà, liền đứng ở cách đó không xa, cũng có thể ngửi thấy mùi cay thơm ngon, trong miệng không tự chủ được sinh ra nước bọt.
Nhóc có tiền tiêu vặt, hơn nữa Thừa Hiền còn cho không ít, nhưng nhóc chưa bao giờ mang tiền ở trên người, đều nhét hết vào heo đất nhỏ, rồi mỗi tuần đều đưa cho dì bảo mẫu trong nhà nhờ mua giúp một con gà mái già.
Đúng lúc này, Đoạn Tinh Dã đột nhiên nhớ đến Thừa Độ Chu, quay đầu lại.
Tiết cuối cùng của bọn họ là tiết thể dục, sau khi Đoạn Tinh Dã vận động, tóc mái đen nhánh mềm mại ướt át, trên khuôn mặt nhỏ có hai luồng nhiệt ửng đỏ, mắt to sáng ngời: " Cậu muốn ăn không? "
Thừa Độ Chu nhìn các bạn nhỏ quay chung quanh Đoạn Tinh Dã, mỗi người đều cười nhẹ, nhóc có chút tự tôn nhỏ, lắc đầu, ánh mắt thanh thấu không gợn sóng dời sang nơi khác, lại xoay người đưa lưng về phía đám người, làm bộ như xem xe của ba ba đã tới hay chưa, kỳ thật là lặng lẽ nuốt nước miếng.
*
Qua hai ngày, phong ba miumiu càng ngày càng hot.
Thứ sáu tan học, bàn ngồi cùng bàn tiểu chắc nịch cũng mua một túi, nhóc ta nhìn thấy Thừa Độ Chu, vừa mở miệng túi vừa đi đến.
Tiểu chắc nịch dứt khoát bóp nát mì tôm, giơ miệng túi mở rộng đến: " Cậu cũng ăn một chút đi. "
Mùi hương tựa hồ có nhan sắc, chui ra từ miệng túi.
Thừa Độ Chu biết ăn mì tôm của bàn ngồi cùng bàn sẽ không bị nói thành " Tiểu tuỳ tùng ", chỉ là có chút ngượng ngùng, nhưng ngày thường đều là nhóc chỉ bạn ngồi cùng bàn làm bài, vì thế không thể nhịn được dụ hoặc, đang muốn duỗi tay.
Lúc này Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, vừa lúc nhìn đến có bạn học muốn mời Thừa Độ Chu ăn mì tôm.
Bé vội vàng l**m gia vị trong lòng bàn tay, bước qua kéo Thừa Độ Chu ra sau, thanh thúy nói với tiểu chắc nịch: " Cậu ấy không ăn, nếu cậu ấy muốn ăn thì tớ có. "
Thừa Độ Chu: " ...... "
Tiểu chắc nịch nhìn đến Đoạn Tinh Dã, à một tiếng, thu hồi mì tôm, rời đi.
Đoạn Tinh Dã quay người lại nói nghiêm túc với Thừa Độ Chu: " Không thích thì phải từ chối, ông ngoại nói, mỗi người đều phải học được nói không với người khác. "
" ...... "
Thừa Độ Chu mím chặt môi.
*
Ai mà không thích ăn một ngụm hương giòn ngon miệng mì tôm chứ.
*
Buổi tối ăn cơm, Thừa Độ Chu héo héo, tốc độ lùa cơm so ngày thường đều chậm rất nhiều.
Sau khi Đoạn Tinh Dã ở trong phòng Thừa Độ Chu làm xong bài tập, thì quyết định ngủ lại.
Đến 8h, trong phòng tắt đèn.
Thừa Độ Chu nằm nghiêng đưa lưng về phía Đoạn Tinh Dã, cũng không ngủ ngay, cả đầu óc đều suy nghĩ đến mì gói, còn phải đợi hai ngày mới đến thứ hai đi học, nếu nhóc đi quầy ăn vặt mua mì gói, hành vi trước sau không đồng nhất, có thể bị người khác chê cười là tham ăn không, vậy nhóc có phải là cả đời đều không thể ăn mì gói không.
Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, không biết sao liền có chút thương tâm, một đoàn chua xót nho nhỏ nhét ở trong lòng, đã từng nhóc cách mì gói gần như vậy, rất tò mò đó là hương vị gì, tất cả các bạn học trong lớp đều đã ăn qua, chỉ có nhóc là không ăn, ngửi thấy rất thơm, nếu không ai nói nhóc là tiểu tuỳ tùng thì tốt rồi......
Đột nhiên, " Bang " một tiếng, Đoạn Tinh Dã bò dậy, vươn nửa người qua xem Thừa Độ Chu, quả nhiên giống như phỏng đoán, kinh ngạc nói: " Sao cậu lại khóc thế! "
Thừa Độ Chu lật người, bị ánh đèn đâm đến nheo lại mắt, không nín được, dùng tay dụi mắt, mang theo khóc nức nở rầm rì: " Tớ muốn ăn mì tôm miumiu...... "
" ...... "
Tinh-chan ngơ ngác không hiểu gì.
*
Đứa nhỏ bảy tuổi dù hiểu chuyện đến đâu, trái tim cũng chỉ là một viên nho nhỏ, chỉ một túi mì tôm miumiu cầu mà không được cũng đã có thể đánh bại nhóc.
Dù Tinh-chan không hiểu tại sao Thừa Độ Chu lại đột nhiên có khát vọng với mì tôm miumiu, nhưng vẫn là la lối khóc lóc lăn lộn với dì bảo mẫu, thuận lợi cầu được dì bảo mẫu dẫn bé cùng Thừa Độ Chu buổi tối ra cửa đi siêu thị.
Trước khi xuất phát, Thừa Độ Chu từ trong heo đất nhỏ moi ra một đồng tiền xu nắm chặt trong lòng bàn tay.
*
Một túi mì tôm miumiu 5 mao tiền, Thừa Độ Chu cầm hai túi, bản thân một túi, Đoạn Tinh Dã một túi, trước khi dì bảo mẫu trả tiền, nhóc tay mắt lanh lẹ đặt một đồng tiền lên trên quầy.
Vừa lúc không cần tìm đồng tiền, lại nói là tiền tiêu vặt, dì bảo mẫu liền từ bỏ.
Hai đứa nhỏ ngồi trên ghế dài ở bờ sông.
Thừa Độ Chu mở túi ra, dựa theo từng bước đi đổ gia vị vào, nắm lấy túi lắc lắc, lại mở ra.
Nhóc ôm túi rụt rè cắn một ngụm.
Thơm, giòn, ngon, so với tưởng tượng còn mỹ vị hơn.
Giây phút nguyện vọng được đến thỏa mãn, liền Thừa Độ Chu đều nhịn không được lắc lắc chân.
Đoạn Tinh Dã đã ăn nhiều rồi, cảm giác mới mẻ đã hạ xuống rất nhiều, thấy Thừa Độ Chu ăn ngon như vậy, nghi hoặc nói: " Chúng ta đổi đi. "
Thừa Độ Chu không hiểu, hai túi mì tôm miumiu đều là vị giống nhau mà, nhưng vẫn là đổi với bé.
Tinh-chan ăn một ngụm túi của Thừa Độ Chu kia, cái miệng nhỏ phình phình nhấm nuốt một chút, gật gật đầu, xác thật ăn ngon hơn, vì thế cũng thỏa mãn lắc lắc chân.
*
Thứ bảy, Thừa Độ Chu ở trong phòng Đoạn Tinh Dã, cùng Đoạn Tinh Dã ngồi trên sàn nhà vẽ tranh.
Chuông điện thoại vang lên, Đoạn Tinh Dã bò qua, ấn loa, lại bò về tiếp tục vẽ.
Giọng nói lạc quan của Tưởng Tư Kỳ truyền đến: " Buổi tối mẹ tớ mang tớ đi xem cuộc phiêu lưu kỳ thú của rối gỗ, dư ra một vé, cậu đi với tớ đi, cơm chiều chúng ta đi ăn bò bít tết. "
《 Cuộc phiêu lưu kỳ thú của rối gỗ 》 là kịch nói đang rất được hoan nghênh giữa các học sinh tiểu học, giáo viên yêu cầu xem và viết cảm tưởng.
Thừa Độ Chu vẽ trên vở, nét vẽ cong đi.
Cha nhóc rất bận, đã nhờ dì bảo mẫu đêm mai cùng nhóc đi xem, vốn là nhóc định hỏi Đoạn Tinh Dã có muốn cùng đi xem không, nhưng là chuyến đi này của nhóc cùng dì bảo mẫu không có ăn bò bít tết.
" Không đi. " Đoạn Tinh Dã cúi đầu vẽ tranh, nói, " Tớ muốn cùng đi xem với Thừa Độ Chu. "
Thừa Độ Chu vùi đầu xuống, đôi mắt tới gần vở phác hoạ, nét vẽ cong cong lại thẳng, lỗ tai có chút phiếm hồng.
" A —— " Giọng Tưởng Tư Kỳ trở nên bất mãn, " Các cậu đã hẹn trước rồi sao? "
Tinh-chan nằm sấp trên mặt đất, hai chỉ chân nhỏ lắc lắc: " Không có. "
Tưởng Tư Kỳ rít gào: " Vậy đi cùng tớ đi! Tớ mua bánh kem cho cậu! Không cần đi cùng cậu ta! "
" Không cần. "
" Vì sao cậu lại muốn đi cùng cậu ta chứ! "
Tinh-chan đương nhiên: " Bởi vì cậu ấy là bạn thân nhất của tớ nha. "
" Hừ! " Tưởng Tư Kỳ tức giận, cúp máy.
Đoạn Tinh Dã căn bản không để ý tới cậu ta.
Phòng lại yên tĩnh trở lại.
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã một cái, nói: " Tối mai đi xem kịch nói...... Được không? "
" Được nha. " Đoạn Tinh Dã cũng không ngẩng đầu lên, sảng khoái đáp ứng.
Trái tim nho nhỏ của Thừa Độ Chu nóng nóng.
Người khác nói nhóc là tiểu tuỳ tùng giống như cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là Đoạn Tinh Dã nói nhóc là bạn thân nhất.
***
Thừa Độ Chu gối đầu lên bụng Đoạn Tinh Dã, lướt xem video ngắn trên di động, vừa vặn lướt đến mỹ thực thành phố Xuyên Du.
Thừa Độ Chu nhìn một lát, nói: " Bảo bối, muốn đi hẻm cửa nam ăn khuya không. "
Đoạn Tinh Dã tạm dừng v**t v* đầu Thừa Độ Chu, trong đầu nhảy ra bó gà, vịt quay dầu trà, đường du đống đống cùng 108 loại mỹ thực......
...... Đầu chó trong tay đột nhiên liền không thơm.
*
Vừa đến đêm khuya, d*c v*ng ăn uống luôn là cực kỳ tăng vọt, phu phu minh tinh thừa dịp nghỉ phép, phóng túng một lần, lái xe ra cửa.
Hẻm cửa nam là phố ăn vặt nổi tiếng của thành phố Xuyên Du, trước kia khi học cao trung hai người thường xuyên đi, sau khi rời khỏi thành phố Xuyên Du, thì gần như là không đi qua nữa.
Ban ngày dễ dàng bị người nhận ra, thừa dịp bóng đêm sẽ an toàn hơn một chút.
Phu phu hai người mặc áo thun rộng thùng thình, đội nón, đeo khẩu trang, trà trộn vào trong đám người nhốn nháo rộn ràng trong ngõ nhỏ. Thân hình hai người quá mức đẹp mắt, dọc theo đường đi hấp dẫn chút ánh mắt, nhưng idol mạng ở thành phố Xuyên Du rất nhiều, cho nên cũng không gây ra sự chú ý gì.
Bọn họ rất quen thuộc với vùng này, cửa hàng cần tìm cực kỳ rõ ràng, mua mang đi, chuẩn bị lên xe rồi ăn.
Nhưng thời điểm mang theo que nướng rời khỏi cửa hàng, hương thơm tự xiên nướng tản mát ra từng trận mùi thơm mê người.
Thừa Độ Chu nhịn không được trước, lôi kéo Đoạn Tinh Dã vào một góc tối tăm trong ngõ nhỏ.
Giọng Đoạn Tinh Dã có chút nghiến răng: " Tên ngốc này, bị thấy bây giờ. "
" Không đâu, chỉ một ngụm...... " Thừa Độ Chu kéo khẩu trang xuống, cong sống lưng, cắn một ngụm vào que nướng trên tay Đoạn Tinh Dã.
Nhưng mà chính trong nháy mắt cắn một ngụm này, vẫn là bị paparazzi chụp phải rồi.
*
# Đoạn Tinh Dã ở chợ đêm đút Thừa Độ Chu ăn #
Giải trí hào V:
Lữ Dạ Thư Hoài tay trong tay dạo chợ đêm, đúng là là gấp đôi bạo kích mà. [ 🤭🤭 ]
Phía dưới có mấy tấm ảnh, khoảng cách khá xa, mơ mơ hồ hồ, nhưng vẫn thấy rõ hai vai chính là ai.
Khu bình luận:
" Mỹ thực bạo kích lại thêm ngọt ngào bạo kích, đừng có quá mức như thế chứ đôi chim c*. "
" Đoạn lão sư thật là sủng mà ~ "
" Lữ Dạ Thư Hoài giết điên rồi a a a a a! "
" Ra cửa mặc đồ đôi! Quá biết chơi rồi! "
" Tình yêu thần tiên, kết hôn ba năm vẫn ngọt ngào như mối tình đầu. "
" Ha ha ha, hóa ra Thừa tổng cùng Đoạn lão sư cũng sẽ đêm khuya ra kiếm ăn, tôi cũng đang ăn khuya đột nhiên liền không có cảm giác tội lỗi. "
......
Trong xe, Đoạn Tinh Dã lướt weibo một hồi, nhìn thấy một hot search không ảnh hưởng gì, liền tắt điện thoại mặc kệ.
Thừa Độ Chu dùng đũa gắp mì phá lấu bò, đưa đến bên miệng y.
Hai người chỉ mua một chén, mỗi người một ngụm chia nhau ăn.
Đá bào thì mua hai chén, Đoạn Tinh Dã đột nhiên hoài nghi: " Chén kia của anh có phải là ăn ngon hơn không? "
Thừa Độ Chu mờ mịt: " Cũng được. "
Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đổi.
Thừa Độ Chu quan sát vẻ mặt của y, hỏi: " Thế nào? "
Đoạn Tinh Dã ăn qua, gật đầu: " Cũng được. "
Thừa Độ Chu cắn muỗng cười, khẩu vị của hai chén là giống nhau.
Đoạn Tinh Dã chính là thấy hắn ăn ngon, có tác dụng tâm lý, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chỉ là hắn không vạch trần thôi.
Thừa Độ Chu sủng nịch duỗi tay xoa xoa đầu Đoạn Tinh Dã: " Mèo con thèm ăn. "
Đoạn Tinh Dã: " ? "
=======
Tác giả có chuyện nói:
Đoạn lão sư: Tên ngốc nào khi còn nhỏ thèm mì tôm miumiu thèm đến ch** n**c miếng?
Thừa tổng:...... Cự tuyệt lấy hồi ức đã chết đi công kích người.