Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 69: Hát tuồng



Tác giả: Chu Chi

======

Hôm nay đạo diễn Lương mở tiệc mời khách, còn gọi hai diễn viên trong đoàn đến cùng, hy vọng bọn họ có thể học tập thêm nhiều kinh nghiệm từ Thừa Độ Chu.

Trong số những người đang ngồi, có Tần Diệu Liên, vai nam 4, là một con hát dân quốc. Gã xuất thân là một diễn viên hí kịch, sau khi tiến vào giới giải trí, dựa vào hình tượng quốc phong vớt được một đám fan, đi theo con đường lưu lượng, nhưng dù tham gia đóng phim hay chương trình giải trí thì đều cũng không thể ra vòng, đến nay vẫn còn dựa vào lập nhân thiết quốc phong để duy trì nhiệt độ.

Lần này gã có được cơ hội tham gia đóng phim trong đại chế tác của đạo diễn Lương, cũng là nhờ vào trước đây gã đã từng là một diễn viên hí kịch trong thời gian ngắn.

Trong lúc chờ phu phu hai người đến, Tần Diệu Liên nhắn tin trò chuyện với Dương Hoàn.

Hai người bọn họ quen biết nhau trong một chương trình giải trí, mà tin tức Dương Hoàn bị cắt vai đều đã được truyền khắp giới.

Nghe nói đêm nay Tần Diệu Liên cùng phu phu hai người tham gia cùng một buổi tiệc, Dương Hoàn lôi kéo gã không ngừng nhắn.

Dương Hoàn: 【 Gặp phải đôi phu phu kia xem như tôi bị xui, chỗ bạn bè tốt tôi khuyên cậu một câu, lát nữa nói chuyện cần phải chú ý một chút, vạn nhất đắc tội Đoạn Tinh Dã, cậu cũng chờ xong đời đi, nhưng nói đến cùng người thực sự đáng sợ không phải là Đoạn Tinh Dã, mà là Thừa Độ Chu cứ luôn bảo vệ y một cách ngốc nghếch, chỉ cần một câu của Thừa Độ Chu thôi là đã có thể làm cậu cút khỏi đoàn phim. 】

Trên mặt Tần Diệu Liên có một tia không vui. Gã vẫn luôn cảm thấy thân phận diễn viên hí kịch là vòng hào quang của gã, chỉ bằng vào những khổ cực mà gã đã trải qua khi học nghệ, thì không có một tiểu thịt tươi nào hiện tại có thể so sánh được với gã. Lại nói đến kỹ thuật diễn xuất đã mãi giũa xong, khả năng ca hát nhảy múa đều có thể treo lên đánh một đám người, cho nên gã vẫn luôn cảm thấy bản thân ở trong vòng này luôn cao quý hơn người khác, đến nay vẫn không nổi tiếng chỉ là vì không có bối cảnh cùng sự nâng đỡ của tư bản thôi.

Gã không giống tên phế vật Dương Hoàn này, chỉ biết diễn mỗi một thể loại phim thần tượng, gã là không thể thay thế, Dương Hoàn nói gã chờ xong đời đi, quả thực là lời nói vô căn cứ.

Tần Diệu Liên cười khinh miệt, nhắn tin trả lời.

Tần Diệu Liên: 【 tôi luôn luôn là người thẳng tính, có chuyện thì nói thẳng, căn bản không sợ đắc tội với người khác, Đoạn Tinh Dã nếu là không ưa tôi, cũng có thể kêu Thừa Độ Chu đuổi tôi đi? Nhưng đáng tiếc là trong vòng này sẽ tìm không ra diễn viên hí kịch thứ hai. 】

Dương Hoàn: 【 Cậu đừng có mà không tin, Đoạn Tinh Dã chính là hồ ly tinh, ỷ vào lão công của y yêu y yêu đến muốn chết, thì tùy hứng làm bậy, cậu cùng y đối đầu, sẽ không có chuyện gì tốt. 】

Nói quá.

Tần Diệu Liên đã xem qua chương trình của Đoạn Tinh Dã, chỉ cảm thấy y quá biết giả vờ, nào phải là Đát Kỷ trong giới giải trí, mà càng giống như là một khúc gỗ hơn.

Tần Diệu Liên lười tranh cãi với Dương Hoàn, đặt điện thoại sang bên cạnh.

Đúng ngay lúc này, cửa mở.

Người trong phòng đều ngẩng đầu nhìn qua.

Thừa Độ Chu đến, nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc lại là, trong lòng ngực hắn còn bế ngang một người.

Chỉ thấy trên mặt người nọ bị màu hồng phấn chiếm hết, dựa vào trong ngực Thừa Độ Chu, đôi mắt nhìn sang bên này.

Trong lòng Tần Diệu Liên chấn động.

Thật đúng là hồ ly tinh cậy cậy sủng mà kiêu.

Ăn vạ trong lòng ngực nam nhân, đến đi đường cũng không muốn đi.

***
Đạo diễn Lương là người đầu tiên đứng lên, mê mang: " Có chuyện gì thế? "

" Trật chân. " Thừa Độ Chu gật đầu chào đạo diễn Lương, nói, " Mọi người đã đợi lâu rồi, tôi kiểm tra vết thương của y trước đã. "

Sau khi Đoạn Tinh Dã bị trật chân ở cửa, bị Thừa Độ Chu mạnh mẽ bế lên, nhưng y lại cũng không phải không thể đi đường, cùng lắm là khập khiễng, lúc này y cũng không dám ngẩng đầu lên trước mặt đám người không quen biết này, có chút không tự nhiên mà chôn mặt vào áo khoác Thừa Độ Chu.

Ánh mắt Tần Diệu Liên trở nên khó lường.

Hồ ly tinh này xác thật rất biết dụ dỗ, đều nhẹ nhàng nắm lấy điểm yếu của nam nhân.

Thừa Độ Chu lại là không coi ai ra gì, bế Đoạn Tinh Dã đi thẳng đến sô pha trong phòng, đặt y lên trên.

Khi ngồi xuống, cố ý dùng lưng ngăn trở những ánh mắt đang nhìn đến.

Đạo diễn Lương nhìn ra được Thừa Độ Chu không muốn những người khác vây đến xem, vì thế lại ngồi xuống, quan tâm nói: " Trong đoàn phim có bác sĩ, muốn goi hắn lại đây khám không? "

" Không cần. "

Thừa Độ Chu nâng mắt cá chân bị trật của Đoạn Tinh Dã lên, cũng không cởi giày y ra, trực tiếp đặt lên trên đùi mình, vừa x** n*n từng chút một, vừa nhìn biểu cảm cùng phản ứng của Đoạn Tinh Dã: " Có đau không? "

Mặt Đoạn Tinh Dã đỏ bừng, chống tay ra sau, rụt vai: " Không đau...... Anh mau buông ra đi. "

Đúng là thật sự không đau, nhưng theo động tác x** n*n của Thừa Độ Chu, chỗ bị trật cũng khó tránh khỏi tê nhức.

Thừa Độ Chu vì đóng phim cũng thường hay bị thương, đối với loại trật chân thương gân động cốt này cũng vẫn luôn xử lý tốt, không nghe Đoạn Tinh Dã, tiếp tục cách vớ giúp y xoa mắt cá chân.

Lão Từ vẫn luôn vác camera đi theo phía sau.

Làn đạn phát ra niềm hạnh phúc ô ô ô: Quá sủng rồi~

Người đều đã đến đông đủ, đạo diễn Lương bảo nhân viên phục vụ lên món.

Tần Diệu Liên đánh giá hai người trên sô pha, thấy Thừa Độ Chu dù ở trước camera vẫn có thể ôm chân Đoạn Tinh Dã, không chê giày sẽ làm dơ quần của mình. Xem ra trước đó Dương Hoàn nói Thừa Độ Chu cực kỳ yêu thương Đoạn Tinh Dã, một chút cũng không khoa trương.

Đạo diễn Lương cảm nhận đc tầm mắt của hai diễn viên bên cạnh, cười trêu ghẹo: " Đừng nhìn, còn nhìn nữa là thức ăn cho chó cũng đủ cho các cậu no bụng. "

Một người khác là diễn viên chính của bộ phim này, hắn cùng Tần Diệu Liên đều thu hồi tầm mắt, phối hợp cười cười.

Dần dần, Đoạn Tinh Dã cảm thấy toàn bộ mắt cá chân đều nhè nhẹ nóng lên, chỗ bị trật cũng không còn đau, hơi hơi cử động chân, nhỏ giọng thúc giục: " Được rồi. "

Lúc này Thừa Độ Chu mới buông mắt cá chân của y ra, thả chân y xuống khỏi đùi mình, rồi giúp y cột lại dây giày đã xổ ra trước đó, thắt một chiếc nơ bướm xinh đẹp.

Đoạn Tinh Dã khẽ nhấp đôi môi đỏ hồng no đủ.

Trước kia y chỉ biết là Thừa Độ Chu rất săn sóc, nhưng từ sau khi ra khỏi nhà thờ, y mới thực sự ý thức được sự săn sóc ngoài mặt này cũng không phải là diễn cho khán giả xem, mà còn có cả những săn sóc nhỏ bé âm thầm kia nữa, chỉ cần y bắt giữ được thôi, thì đã đủ để trái tim chấn động.

Thời điểm khi phu phu hai người trở lại bên bàn ăn, đồ ăn đã được lục tục bày đi lên.

Trong lúc Thừa Độ Chu đang chà lau vệt nước trên tay, thì đạo diễn Lương giới thiệu: " Đây là hai diễn viên trong đoàn phim của chúng tôi, một người là diễn viên chính, Tề Chính, đã từng cùng Độ Chu hợp tác, đều quen biết. Một người khác là tiểu Tần, trước kia học hý kịch, vừa lúc kịch bản có một nhân vật yêu cầu, có cùng chuyên nghiệp với cậu ấy. "

Tiếp theo, đạo diễn Lương nhìn về phía hai diễn viên, nói: " Hai vị này cũng không cần phải giới thiệu đi, tôi tin tưởng mọi người đều đã xem không ít tác phẩm của bọn họ, càng nghe không ít. "

Tề Chính lại nói tiếp: " Tôi vì nghe nhạc của Đoạn lão sư, vẫn luôn đóng phí hội viên hàng năm. "

Biểu tình Đoạn Tinh Dã nhàn nhạt, nói: " Đáng giá. "

Đạo diễn Lương cười to sang sảng.

Làn đạn:

" Ha ha ha! Chính là thích sự tự tin này của Đoạn lão sư! "

" Tôi cũng là vì nhạc của Đoạn lão sư mà đóng phí hội viên! "

" Tôi xin chứng thực rằng hiện trường có một fan nam. "

Tần Diệu Liên liếc mắt nhìn Tề Chính một cái, âm thầm bĩu môi.

Gã thanh cao, chính là không thể chịu nổi những người a dua nịnh hót trong các buổi tiệc này, càng không rõ Đoạn Tinh Dã có cái gì tốt mà nịnh.

Lương đạo thuận thế đề cập đến bộ phim đang quay trước mắt này, nói: " Cùng Lý Lâm giống nhau, đều là đề tài dân quốc, nhưng là phim văn nghệ, nội dung nói về chuyện xưa ở một gánh hát, tôi muốn quay một bộ phim nói chủ yếu về truyền thống văn hóa Trung Quốc, cho nên đã cố ý mời Tào Tuấn Ba lão sư tới chỉ đạo, đáng tiếc hôm nay ông ấy phải trở về, bằng không đã có thể cùng nhau mời ông tới liên hoan. "

Nghe vậy, Thừa Độ Chu liếc nhìn Đoạn Tinh Dã.

Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn tự nhiên biết quan hệ giữa Tào Tuấn Ba cùng Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã đã hiểu, hóa ra Tào lão sư chính là làm cố vấn cho đoàn phim của đạo diễn Lương.

Không thể không nói thực trùng hợp.

" Chỉ cần là diễn viên trong gánh hát, đều cần phải tiếp thu huấn luyện từ Tào lão sư, cho nên một tuần này bọn họ trải qua đều khổ không nói nổi. " Đạo diễn Lương nhân cơ hội có camera của chương trình yêu đương đang ở bên cạnh, cố ý triển lãm tình hình cùng sự chuyên nghiệp của đoàn phim bọn họ một phen, làm cho các người xem bảo trì chờ mong, nói, " Trong đó biểu hiện của tiểu Tần là xuất sắc nhất, chuyên nghiệp chính là chuyên nghiệp, không giống người bình thường, tới, tiểu Tần, thừa dịp đồ ăn còn không có lên đủ, xướng một đoạn cho mọi người nghe đi. "

Trước đây Tần Diệu Liên học chính là đán, diện mạo có vài phần thanh tú, cả người rất có khí chất cổ phong, gã cũng biết ưu thế của mình, cười nhẹ nhàng, nói: " Môn nghệ thuật hý kịch này thật sự thâm thuý khó hiểu, chỉ sợ mọi người nghe không hiểu, đến cuối cùng lại còn không thể không vỗ tay, không duyên cớ mà mất vui. "

Lời này Tần Diệu Liên nói rất thẳng thắn, mới vừa nghe thì thấy không sai, còn cảm thấy người này chân thành, nhưng là sau lại tinh tế nghĩ lại, sau lưng lại loáng thoáng có sự cao ngạo, chính là ngầm nói dù sao xướng mấy người cũng không hiểu, không muốn đàn gảy tai trâu.

Nói này đó, còn không bằng thoải mái hào phóng khai giọng xướng một đoạn.

Sắc mặt đạo diễn Lương chỉ là thay đổi rất nhỏ, đang muốn thúc giục một câu, nhanh chóng lừa gạt qua đi.

Đoạn Tinh Dã thanh thanh lãnh lãnh nói: " Hí khúc ít được lưu ý là sự thật, đoàn phim các vị nếu đã muốn đẩy mạnh văn hóa, sao lại còn quản người xem hiểu hay không? Vô luận là nghệ thuật gì, chỉ cần biểu hiện tốt, người xem đều sẽ thưởng thức. "

Lời này của Đoạn Tinh Dã là nói sự không nói người, y không quen biết Tần Diệu Liên, nhưng thái độ đem hý kịch đặt tại trên cao của Tần Diệu Liên, làm y chướng mắt.

Nhiều ít lão nghệ thuật gia đều ở vì phát huy môn nghệ thuật truyền thống này nỗ lực đến nay, Tần Diệu Liên lại đóng cửa lại, còn có thái độ nghe không hiểu cũng đừng yêu cầu tôi xướng, thật nghĩ bản thân gã rất giỏi sao.

Nghe vậy, Tần Diệu Liên cứng họng.

Gã là kẻ suy nghĩ quá nhiều, chỉ thấy Đoạn Tinh Dã là đang nhằm vào mình, lời này của Đoạn Tinh Dã chính là đang nói người xem không hiểu, là do gã xướng không tốt.

Một viết nhạc lưu hành cũng không biết xấu hổ lại khoa tay múa chân với gã.

Tần Diệu Liên đè tức giận xuống, cười nói: " Lão sư nói đúng, vậy tôi đây xướng một đoạn, ngài giúp tôi đánh giá xem có được hay không, rốt cuộc nơi này cũng chỉ có ngài là ca sĩ, ngài hẳn là hiểu biết nhất đi? "

Đoạn Tinh Dã nhìn chằm chằm gã, mắt đen lạnh lẽo.

Y nghe ra được gã đang gây hấn, vừa mới là nói sự không nói người, nhưng nếu người này đã không thành thật, cũng đừng trách y nhằm vào gã.

Lúc này, Tần Diệu Liên lấy hơi, mở miệng xướng ra một đoạn làn điệu.

Phòng phát sóng trực tiếp đã sớm lẫn vào rất nhiều fans của Tần Diệu Liên, giờ khắc này nhô đầu lên.

" Đoạn Tinh Dã đúng là kỳ cục, Tần lão bản lại nói không sai, càng muốn người ta xướng, bản thân y muốn nghe sao không về nhà lên mạng tìm kiếm? Không biết tôn trọng người khác sao? "

" Biểu hiện tốt, người xem đều sẽ thưởng thức? Thật đúng là đứng nói chuyện không đau eo, chắc chắn là Đoạn Tinh Dã không hiểu hý kịch, bằng không đã không nói ra lời nói như vậy. "

" Dám xoi mói Tần lão bản, thật nghĩ nơi này là Xướng Tác Nhân sao. "

" Tần Diệu Liên là diễn viên bảo tàng hiếm có trong giới, vẫn luôn tận sức với đẩy mạnh phong tục truyền thống quốc gia, hy vọng mọi người duy trì nhiều hơn! "

" Tần lão bản xướng thật tốt quá! Người nào đó không hiểu chạy nhanh câm miệng. "

Trong lúc nhất thời, phòng phát sóng trực tiếp [ Lữ Dạ Thư Hoài ] bị quấy đến chướng khí mù mịt, fans của Đoạn Tinh Dã cùng với fans CP đều tức điên, nhưng mà fans của Tần Diệu Liên đuổi đều đuổi không đi.

Tần Diệu Liên xướng chính là đào, thanh âm nâng đến bén nhọn, dâng lên một đoạn ngắn kinh điển trong《 Vưu Tam Tỷ 》.

Đạo diễn Lương cùng Tề Chính đều rất nể tình mà vỗ tay: " Hay!! "

Thừa Độ Chu vỗ tay hai cái xem như phối hợp cho có, xem biểu tình là có chút hứng thú thiếu thiếu.

Chỉ có Đoạn Tinh Dã, ngồi bất động.

" Đoạn lão sư, ngài đánh giá chút. " Tần Diệu Liên tươi cười nhiều thêm một tia đắc ý, ngạo nghễ nhìn đối diện, nói, " Chỉ là tôi phải nhắc nhở một chút, hý kịch cùng nhạc lưu hành của các ngài hoàn toàn là hai việc khác nhau, đây là bản lĩnh yêu cầu huấn luyện nâng giọng, điếu giọng, luyện giọng, vận khí mười năm như một ngày mới có thể tích lũy xuống dưới, tuyệt không phải như mọi người cho rằng khúc mang cổ phong, nhéo giọng ca hát chính là hý kịch. "

Tần Diệu Liên vừa nói ra lời này, phòng phát sóng trực tiếp liền không bình tĩnh, đây rõ ràng là người làm nghệ thuật tr*n tr** khinh thường người hát nhạc lưu hành.

" Tôi biết người trong giới hý kịch không thích cái mới, nhưng lại không nghĩ tới có một minh tinh có thể trực tiếp nói ra chuyện này. "

" Tần lão bản nói rất đúng, hý kịch không phải là nhạc lưu hành, phiền nhất chính là loại ca sĩ nhạc lưu hành dùng danh nghĩa tuyên truyền văn hóa để tranh giành lưu lượng. "

" Không phục? Trước hỏi ngươi hiểu hý kịch sao? Chính chủ nhà ngươi có thể xướng được như vậy sao? Xướng không được thì im lặng nhận trào phúng đi. "

" Trong toàn bộ các ca khúc sáng tác của Đoạn Tinh Dã đều không mang theo hý kịch, ở nơi này trào cái gì đâu? "

Trên bàn cơm, đạo diễn Lương liếc mắt nhìn Tần Diệu Liên có chút trách cứ, cảm thấy gã có chút nhằm vào Đoạn Tinh Dã, nhưng ông không muốn khách nhân không vui vẻ. " Tiểu Đoạn, hắn nha, tính cách cứ như vậy, cậu đừng để ý, mọi người ăn cơm đi. "

Đoạn Tinh Dã lại nói: " Không bằng tôi cũng xướng một đoạn, coi như trợ hứng trước khi dùng cơm. "

Đạo diễn Lương sửng sốt, ngay sau đó vỗ tay: " Được a, thật may mắn khi có thể trực tiếp nghe cậu hát. "

Tần Diệu Liên chỉ cảm thấy không thú vị, tranh không nổi, liền dùng chuyên nghiệp của mình để tìm về mặt mũi.

Đoạn Tinh Dã thẳng eo lưng, cầm lấy một chiếc đũa gõ nhẹ mặt bàn, điếu cao giọng nói một khai, mặc kệ là tại hiện trường, vẫn là phòng phát sóng trực tiếp, tất cả mọi người đều cảm thấy một trận k*ch th*ch đánh thẳng đỉnh đầu.

Làn đạn trực tiếp hô giỏi lắm, quá bùng nổ.



======
Tác giả có chuyện nói:

Đoạn lão sư: Không có gì mà tôi không biết hát.