Tác giả: Chu Chi
======
Đoạn Tinh Dã vừa mở miệng, giọng nói thanh thấu cao vút, dù cách ván cửa, nhưng những nhân viên phục vụ cùng khách hàng đi ngang qua cửa ở bên ngoài đều nghe được cực kỳ rõ ràng, đều dừng chân lắng nghe.
Chỉ nghe thanh âm tuyệt vô cận hữu kia mềm mại lại mạnh mẽ, mượt mà chuyển âm, lại ngọt giòn no đủ, không phải kiểu nhéo giọng là có thể hát ra được như Tần Diệu Liên nói, là giọng hát hý kịch thuần túy lưu sướng.
Trong hành lang nhỏ, có khách hàng tò mò hỏi nhân viên phục vụ: " Có danh đán tới nhà hàng này của các ngươi sao? "
Nhân viên phục vụ cười cười, tỏ vẻ mình cũng không biết.
Trong phòng phát sóng trực tiếp, làn đạn đều chen chúc tới rồi.
Đoạn Tinh Dã xuất đạo ba năm, sáng tác các ca khúc đều theo phong cách nhạc lưu hành chịu ảnh hưởng lớn từ Âu Mỹ cùng R&B, có võng hữu nghi ngờ y vì chưa bao giờ làm sáng tác nhạc theo phong cách truyền thống quốc gia, có phải là sính ngoại hay không. Khi Đoạn Tinh Dã chịu phỏng vấn thì chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: " Tiền đề để nền âm nhạc tiếng Hoa đi hướng thế giới, là tiếp thu quy tắc của thế giới. "
Vô luận Đoạn Tinh Dã là sáng tác vẫn là tiếp thu phỏng vấn, cũng chưa từng bày ra tài hoa biểu diễn hý kịch, mọi người chỉ xem là y chưa từng học qua hí khúc, có ai ngờ được Đoạn Tinh Dã một khi khai giọng liền có thể treo lên đánh Tần Diệu Liên, không chỉ có chất lượng thanh âm càng cao càng trong, giọng hát còn càng tinh tế hơn, mấu chốt là y không phải là người trong nghề, quá mạnh, hiểu hý kịch hay không hiểu hý kịch đều bị chấn kinh rồi.
Đoạn Tinh Dã phối hợp với tiết tấu thanh thoát khi gõ bàn, xướng nói:
" Buồn cười hắn không tài học lại thích ra vẻ ta đây, kẻ phố phường lại thích dùng văn nhã khinh khi người khác. "
" Ít nhiều ta đích thân khảo vấn tại hiện trường, kẻ ngông cuồng kia còn cố làm ra vẻ biết viết thơ...... "
Tần Diệu Liên học nghệ từ nhỏ, sao có thể không nghe ra ngón giọng của Đoạn Tinh Dã là thật hay là giả, đây còn là trình độ chuyên nghiệp, cả người gã hoàn toàn ngây ngốc, lại cũng rõ ràng Đoạn Minh Dã đang xướng một đoạn trong 《 Hội Thi Văn 》 , trong tình huống hiện tại, lời kịch cực kỳ rõ ràng ám chỉ gã là tự cho mình giỏi, trình độ gà mờ lại thích ra vẻ trước mặt người xem.
Là đang mắng chửi người a.
Mặt Tần Diệu Liên vừa nóng vừa đau, cứ như bị người tát cho mấy tát vào mặt.
Nhưng đôi mắt đen nhánh trong veo của Đoạn Tinh Dã vẫn nhìn thẳng Tần Diệu Liên, cứ như là đặc biệt xướng cho gã nghệ: " ... Hắn tự mình mua danh chuộc tiếng, dù cho hắn là con quan, nhưng hành vi lại cực kỳ vô sỉ! "
Tần Diệu Liên bị y nhìn chằm chằm đến đỉnh đầu bốc khói, vội vàng né tránh tầm mắt y.
Sở dĩ gã đổi nghề tiến vào giới giải trí, là vì chịu không nổi khổ cực trong giới kinh kịch, lại chưa nói đến người trong vòng kia đều quá nỗ lực, người vừa có thiên phú còn kiên định nỗ lực hơn gã có cả khối người, nhưng trong giới giải trí thì không như vậy, ở giữa một đám bình hoa gã có vẻ cực kỳ tươi mát thoát tục, tùy tùy tiện tiện làm một thủ thế đều có người tung hô tán thưởng, tôn sùng gã là Tần lão bản, người thừa kế văn hóa quốc gia, nam đán đệ nhất trong nước.
Trong nháy mắt này, gã dường như đã bị Đoạn Tinh Dã nhìn thấu toàn bộ, trước đó còn cao cao tại thượng thì hiện giờ lòng tự trọng đã bị nghiền áp đến dập nát.
Tần Diệu Liên lại phẫn hận lại không chỗ dung thân, hận không thể hiện tại liền rời đi, nhưng camera đang đặt ở bên cạnh, hiện tại rời đi không thể nghi ngờ là sẽ khiến toàn thể người xem chế giễu gã.
Nhưng gã lại không biết là, bởi vì vừa rồi fans gã nhảy nhót quá hăng, thổi gã thổi đến quá mức vẹn toàn, dẫn tới hiện tại gã đã bị trào phúng trên diện rộng.
" Ở trước mặt Đoạn lão sư lại muốn múa rìu qua mắt thợ? Trước tiên ước lượng ước lượng lại bản thân mình đi. "
" Quá hả giận rồi! Thứ tép riêu gì chứ, còn dám khơi mào chiến tranh giữa nhạc lưu hành cùng truyền thống văn hóa. "
" So với Đoạn lão sư, Tần Diệu Liên xướng quá nghiệp dư, fans gã mới là người không hiểu kinh kịch đi, dễ lừa như vậy. "
Hơi thở Đoạn Tinh Dã vững vàng, tiếng hát mềm mại cao vút xướng ra câu cuối cùng: " Gối thêu hoa bọc ruột bông rách, như quạ đen khoác màng trắng. "
Kết thúc một khúc, đạo diễn Lương chỉ biết vỗ tay, chứ không thể nói được gì, trước đó ông còn cho rằng Đoạn Tinh Dã nói xướng một đoạn, là hát nhạc của mình, chứ không hề nghĩ tới lại là xướng một đoạn kinh kịch.
Bên ngoài phòng cũng truyền đến tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Hóa ra là nhóm khách hàng vừa rồi vẫn chưa rời đi, vẫn luôn dừng chân nghe đến cuối.
Làn đạn trong phòng phát sóng trực tiếp lại lăn lộn không ngừng.
" Trời đất ơi đều không đủ để hình dung tâm tình của tôi! "
" Đây là lần đầu tiên tôi nghe kinh kịch đến mê mẫn như vậy, thanh âm của Đoạn Lão Sư quá dễ nghe! "
" Người nam nhân này trừ việc sinh con, hẳn là cái gì cũng đều biết làm đi. "
" Chỉ có thể nói cao thấp đã quá rõ ràng, rốt cuộc là ai đang dựa vào truyền thống văn hóa quốc gia kéo lưu lượng, vừa xem là biết. "
Trước đó Thừa Độ Chu đã rót tách trà, hiện tại nhiệt độ vừa phải, liền đưa cho Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã đã lâu không tập luyện xướng kinh kịch, đương nhiên sẽ không bằng trạng thái khi học tập ở chỗ Tào Tuấn Ba trước đây, nhưng là y có thiên phú dị bẩm, nghiền áp Tần Diệu Liên kỹ thuật không đến đâu này vẫn là dư dả.
Y uống ngụm trà nhuận giọng, đặt tách trà xuống, nâng mắt lên, nhìn Tần Diệu Liên đã xanh mặt, nói: " Trình độ nghiệp dư liền không phát biểu ý kiến, miễn cho bị chê cười, đến nỗi cậu xuống thế nào, để người xem đánh giá đi. "
Lời này tràn đầy trào phúng, càng làm Tần Diệu Liên muốn tìm khe đất chui vào.
Nghiệp dư đều có thể treo gã lên đánh, rốt cuộc là ai chê cười ai đã thực rõ ràng, người xem lại không phải không phân được tốt xấu.
Tần Diệu Liên ăn nói vụng về, không biết làm sao để giải vây cho bản thân, nhìn về phía đạo diễn Lương cầu cứu.
Nhưng lúc này đạo diễn Lương nào có tâm tư chú ý gã, trong giọng nói khi nói chuyện với Đoạn Tinh Dã đã có thêm nhiều cảm giác thân thiết hơn, nói: " Tiểu Đoạn, ngón giọng của cậu thật lợi hại, dáng người hẳn là cũng không thành vấn đề đi? Bộ phim này của tôi thật sự rất cần những người vừa có thể lên hình lại có kỹ thuật trong người như cậu, muốn tới thử diễn một chút nhân vật không, không phải khách mời. "
Làn đạn hoan hô:
" Đoạn lão sư hãy tiến quân vào giới phim ảnh đi! "
" Người có thực lực đi đến đâu cũng đều có cành ôliu. "
Sắc mặt Tần Diệu Liên trắng bệch, phản ứng đầu tiên là cảm thấy đạo diễn Lương muốn thay gã, lúc này mới lại nhớ đến lời nhắc nhở vạn nhất đắc tội với Đoạn Tinh Dã thì chỉ có thể đợi xong đời của Dương Hoàn trong wechat, trong lòng không khỏi cảm thấy thật lạnh lẽo, tuy có không cam lòng, nhưng cũng hối tiếc không kịp.
Nhưng Dương Hoàn lại nói sai một chút rồi, nếu Đoạn Tinh Dã muốn làm cho một người toi đời, căn bản không cần dựa vào Thừa Độ Chu, mặt ngoài y như người kiêu căng cao ngạo, như người luôn dựa vào sự bảo hộ của nam nhân khác, thật ra mọi người đều là bị gương mặt kia lừa gạt, chính bản thân y cũng là kẻ tàn nhẫn.
" Quá khen. " Đoạn Tinh Dã trả lời đạo diễn Lương, kiên trì nói, " Nhưng tôi chỉ là nghiệp dư, cũng không chịu nổi khổ cực, cho nên không suy xét tham diễn. "
Tần Diệu Liên thở phào nhẹ nhõm.
" Không không không, giọng hát của cậu làm tôi nghĩ đến Tào lão sư, đã rất chuyên nghiệp. " Đạo diễn Lương than nhẹ một tiếng, nói, " Tôi vốn cho rằng gánh hát mình lập nên đã rất tốt, kết quả so sanh với cậu mới thấy hoàn toàn chả được tích sự gì, diễn viên muốn lên đài biểu diễn quả nhiên vẫn là phải tìm người trong nghề. "
Tim của Tần Diệu Liên lại bị treo lên, nam đán gã diễn chính là nhân vật muốn lên đài biểu diễn, ý tứ của đạo diễn Lương là tìm người chuyên nghiệp làm thế thân cho gã, vẫn là dứt khoát thay gã đi, không thể hiểu hết.
Trong những giây phút tiếp theo, Tần Diệu Liên không ngừng rơi vào hoảng loạn, cũng chưa ăn được mấy ngụm.
Những người khác lại là chuyện trò vui vẻ.
Lúc sắp kết thúc, Thừa Độ Chu nhân cơ hội đi toilet, đến lễ tân trả tiền.
Tuy nói là đạo diễn Lương mời, nhưng đạo diễn Lương cùng Lý Lâm giống nhau, đều là người đã nâng đỡ Thừa Độ Chu trong sự nghiệp diễn xuất này, với hắn mà nói là lão sư, làm trưởng bối mời khách thật không hợp lễ nghĩa.
Chờ đạo diễn Lương gọi nhân viên phục vụ đến, nghe nói đã trả tiền, đã quở trách Thừa Độ Chu một trận.
Thừa Độ Chu chỉ mãi uống trà, không nói lời nào.
Đạo diễn Lương thấy hắn dầu muối không ăn, liền chuyển hướng sang Đoạn Tinh Dã, nói: " Lần này thì thôi đi, chờ trở về Thượng Hải, tôi lại đơn độc mời các cậu một bữa, nhất định gọi xong đồ ăn liền trả tiền. "
Đoạn Tinh Dã cũng chỉ có thể cười nhạt lễ phép.
Lúc ra cửa, đạo diễn Lương cố ý lôi kéo Thừa Độ Chu đi tại mặt sau, nói: " Độ Chu, giúp một chút đi. "
Thừa Độ Chu không rõ nguyên do: " Ngài nói. "
Đạo diễn Lương nói: " Lúc ăn cơm tôi vẫn luôn suy nghĩ, nếu có thể làm Tiểu Đoạn hát ca khúc chủ đề cho bộ phim này thì tốt rồi, cậu có thể giúp tôi thuyết phục y một chút không. "
Xem ra đạo diễn Lương rất thưởng thức Đoạn Tinh Dã, nhưng là lúc trước mời đã bị từ chối một lần, hiện tại không dám hành động thiếu suy nghĩ, muốn để Thừa Độ Chu hỗ trợ thuyết phục.
Chắc đạo diễn Lương đã nghĩ là, Lý Lâm có thể mời được Đoạn Tinh Dã làm khách mời trong phim mới, nguyên nhân lớn nhất khẳng định là ở chỗ Thừa Độ Chu.
Nhưng thật ra Thừa Độ Chu cũng rất khó xử. Hắn cùng Đoạn Tinh Dã vẫn luôn không có giao lưu gì trên công việc, ở ngoài chương trình yêu đương đều từng người độc lập, Đoạn Tinh Dã nếu đã ngại phiền toái, không muốn hát ca khúc chủ đề, cũng sẽ không vì xem mặt mũi của hắn mà đồng ý.
Thừa Độ Chu chỉ có thể trước nói: " Tôi sẽ giúp ngài thuyết minh tình huống, nhưng nếu y không muốn, tôi sẽ không khuyên y. "
Xuất phát từ tư tâm mà nói, hắn cũng không thích nhìn Đoạn Tinh Dã làm việc y không thích.
" Được. " Đạo diễn Lương vỗ vỗ vai hắn, cười nói, " Cậu hẳn là mang Tiểu Đoạn tới gặp chúng ta sớm một chút , che giấu lâu như vậy làm gì chứ. "
Thừa Độ Chu rũ mắt, không nói chuyện.
Xe của tổ chương trình《 Một Đường Làm Bạn 》 vẫn luôn ngừng trước cửa nhà hàng, tài xế thừa dịp rảnh rỗi đi dạo ở gần đó, hiện tại chính đi trở về lại bên này.
Phu phu hai người sóng vai đứng bên cạnh xe chờ đợi.
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn mắt cá chân của Đoạn Tinh Dã, hỏi: " Còn đau không? "
Đoạn Tinh Dã phát hiện tầm mắt của Thừa Độ Chu, bỗng nhiên trở nên thực mẫn cảm, mũi chân hơi hơi dịch chuyển nho nhỏ, mắt nhìn thẳng phía trước, nói: " Không cảm giác. "
" Đau thì nói với anh. " Thừa Độ Chu l**m môi dưới, chần chờ một chút, mở miệng nói, " Đạo diễn Lương muốn mời em hát ca khúc chủ đề trong bộ phim của ông ấy...... Phương tiện sao? "
Đôi tay đặt trong túi của Đoạn Tinh Dã kẽ nắm chặt, liếc mắt nhìn Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu cũng nhìn y.
Đoạn Tinh Dã lập tức thu hồi tầm mắt, trong gió đêm hơi lạnh, bắt đầu từ trong thân thể, lại lần nữa nổi lên cảm giác khô nóng kỳ lạ.
Thừa Độ Chu thấy trên khuôn mặt nhỏ của Đoạn Tinh Dã đã có chút dấu hiệu căng thẳng, nghĩ thầm chính mình có phải đã có chút quá mức hay không, lấy nhân tình bên phía mình tới phiền toái Đoạn Tinh Dã.
Hắn cúi đầu, một tay xoa xoa sau gáy, chậm rãi nói: " Anh chỉ là hỗ trợ hỏi một chút...... "
Đoạn Tinh Dã bởi vì dẫn đầu né tránh tầm mắt, chính âm thầm tự mình bực bội, y rõ ràng chưa bao giờ sợ hãi nhút nhát, đặc biệt là ở trước mặt Thừa Độ Chu, vì thế xoay người đến gần hai bước, bức Thừa Độ Chu lui tới đụng vào trên cửa xe, giương giọng nói: " Sao em lại phải giúp anh? "
Thừa Độ Chu đối diện với khuôn mặt minh diễm được đưa đến trước mắt, hầu kết run rẩy, buộc chặt, ổn định.
Hắn nghe rõ, Đoạn Tinh Dã khinh thường với lưu lượng được mang đến từ ca khúc chủ đề của một bộ phim điện ảnh, đương nhiên cũng không thiếu tiền, nếu đáp ứng, thì đều là vì giao tình giữa hắn cùng đạo diễn Lương.
Với quan hệ của bọn họ, đúng thật là không có lý do gì để giúp hắn.
Thừa Độ Chu nói: " Anh chỉ là muốn nói, em không giúp cũng được. "
Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nhấp môi dưới, hai giây sau, tức giận, duỗi tay chọc chọc ngực Thừa Độ Chu: " Đây là thái độ cầu người khác giúp đỡ của anh sao! "
" ...... " Thừa Độ Chu chậm nửa nhịp mà phản ứng lại, hóa ra câu nói vừa rồi của Đoạn Tinh Dã kia không phải châm chọc, mà là đang cùng hắn cò kè mặc cả.
Ngực nóng lên, bắt lấy bàn tay đang chọc ngực hắn của Đoạn Tinh Dã, nhẹ nhướng mày, biểu tình đều sinh động lên: " Vậy em muốn cái gì? "
Đoạn Tinh Dã rút tay về: " Chậm. "
Thừa Độ Chu còn muốn đi kéo y, lúc này tài xế cùng lão Từ cùng nhau đi tới, chỉ có thể từ bỏ.
Đoạn Tinh Dã đẩy Thừa Độ Chu sang bên cạnh, kéo ra cửa xe, lên xe xong lại đóng chặt cửa.
Thừa Độ Chu cách cửa sổ nhìn Đoạn Tinh Dã ngồi vào hàng ghế sau.
Nếu Đoạn Tinh Dã giống như trước đây lạnh lùng nhìn hắn, dùng giọng điệu đạm mạc từ chối hắn, Thừa Độ Chu sẽ không dây dưa, nhưng Đoạn Tinh Dã lại nói chậm, nghe giọng điệu ngạo kiều kia, làm người cứ cảm thấy còn không tính là trễ, hình như còn muốn kêu hắn lại cầu xin thêm chút nữa.
Thừa Độ Chu bị Đoạn Tinh Dã làm đến tâm ngứa khó nhịn, ngay sau đó hít sâu một hơi, xoa nhẹ mặt, lại là bất an lại là thỏa mãn, mang theo tâm trạng phức tạp, vòng qua đầu bên kia lên xe.
***
Hàng ghế trước là tài xế cùng lão Từ, phòng phát sóng trực tiếp đã đóng, hiện tại dẫn bọn hắn đi nơi ở cho buổi tối.
Cả trái tim Thừa Độ Chu đều treo trên người Đoạn Tinh Dã ngồi bên cạnh, trong lòng nóng bỏng, cân nhắc Đoạn Tinh Dã muốn chính là loại thái độ nào.
Đoạn Tinh Dã chỉ lo quay mặt nhìn ngoài cửa sổ, cũng không thèm nhìn người bên cạnh một chút nào. Nhưng vành tai trắng nõn của y lại hồng, giấu dưới đèn đường lập lòe không thể nhìn thấy.
Ghế sau rơi vào trong một bầu không khí xao động khó hiểu.
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn bàn tay được đặt ở bên cạnh của Đoạn Tinh Dã rất nhiều lần, lén lén lút lút, giống như kẻ trộm, đang muốn không quan tâm gì hết trước nắm lấy rồi lại nói.
" Đinh —— "
Trong xe đột nhiên vang lên thanh âm nhắc nhở có tin nhắn.
Không chỉ có Thừa Độ Chu, Đoạn Tinh Dã cũng cảm thấy di động chấn động.
Hai người đồng thời móc di động ra xem xét.
Thừa Độ Chu mở ra tin nhắn, vừa nhìn đến nội dung, nháy mắt như bị tạt cho một bồn nước lạnh, trái tim ngừng nhảy, cả người cũng an tĩnh.
【 Thừa tiên sinh, buổi tối vui vẻ, tôi là Triệu Hách Đình công ty luật Đại Hoa, hai năm trước có tiếp nhận ủy thác của ngài cùng bạn đời ngài — Đoạn tiên sinh, xử lý hợp đồng kết hôn, trong đó có một điều khoản gia rõ thời gian của hôn nhân là hai năm, trước mắt cách thời gian các vị ly hôn còn lại một tháng, vì để không chậm trễ tiến độ ly hôn, cùng với việc phát sinh ra những phiền toái không cần thiết kế tiếp, kiến nghị trước tiên ước định thời gian bàn việc ly hôn, thu được xin hãy trả lời. 】
Lăn.
Thừa Độ Chu xóa bỏ tin nhắn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ bên phía mình, khi một tay chống đỡ gương mặt, mới hậu tri hậu giác đầu ngón tay của mình đã lạnh lẽo.
Cứ như bị Thần Chết đòi mạng.
Thừa Độ Chu yên lặng hồi lâu, đột nhiên ý thức được điện thoại của Đoạn Tinh Dã cũng vang lên, trong lòng lộp bộp, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Đoạn Tinh Dã còn đang xem điện thoại.
Thừa Độ Chu có chút yếu ớt, hỏi: " Làm sao vậy? "
Đoạn Tinh Dã mắt nháy mắt, nhàn nhạt nói:
" Không có việc gì. "
" 10086. "
......
Trong tòa nhà cao tầng đèn đuốc sáng trưng ở Thượng Hải, luật sư Triệu Hách Đình còn đang ngồi chờ trên trước bàn làm việc, nửa giờ sau, lại lần nữa cầm lấy di động.
" Tê...... "
Hắn đã gửi tin nhắn cho hai người ủy thác, kết quả hai người đến bây giờ cũng chưa trả lời.
Triệu Hách Đình nghiêng nghiêng đầu hoang mang, nghĩ muốn hay không lại gửi đi một lần.
======
Tác giả có chuyện nói:
Triệu luật sư: Hai người rốt cuộc có muốn ly hay không, tôi còn muốn tan ca.