Huyền Đế trầm giọng nói: “Hoài An, đây là quốc chi trọng sự, ngươi chớ có hồ nháo!”
Cửu công chúa cúi người, nói: “Phụ hoàng, nhi thần không hề hồ nháo.”
“Nhi thần chỉ là cảm thán chư vị đại nhân thiết cốt tranh tranh, trung quân ái quốc.”
“Khi chủ trương hòa thân, chư vị đại nhân nói lời tâm can phế phủ, nhưng đến lúc yêu cầu con cái của các người làm của hồi môn, chư vị lại không ngừng đùn đẩy.”
“Trong miệng hô hào vì phụ hoàng mà máu chảy đầu rơi, thật gặp chuyện lại co vòi, quả là một đám trung thần lương tướng.”
Quan viên chủ hòa phái mặt đỏ tía tai, xấu hổ đến mức muốn chết.
Huyền Đế nói: “Hoài An, triều đình thánh địa, không được làm càn!”
“Phụ hoàng, nhi thần không có làm càn! Nhi thần là tới vì phụ hoàng phân ưu.” Cửu công chúa nâng cằm, gằn từng chữ một: “Nhi thần nguyện vì Đại Huyền nam cảnh mười năm thái bình, xa gả Nam Việt.”
Lần này đến lượt quan viên chủ hòa phái cùng Phạm Thái Cung và đám người cuống cuồng.
Sự tình hoàn toàn mất khống chế!
Cửu công chúa đã đáp ứng, con cái bọn họ phải làm của hồi môn đi Nam Việt.
Đặc biệt là Phạm Thái Cung, vị kia từng suy đoán Ninh Thần chắc chắn sẽ chủ động xin ra trận, suất binh tấn công Nam Việt, bọn họ chỉ cần giả vờ ngăn trở là được.
Nhưng hiện tại sự tình hoàn toàn trái ngược với suy đoán, Ninh Thần không hề thỉnh cầu đi nam cảnh, công chúa lại chủ động đáp ứng hòa thân.
Điều này khiến bọn họ nhất thời không biết phải làm sao?
Phạm Thái Cung theo bản năng nhìn về phía Hữu Tướng.
Hữu Tướng cúi đầu, lông mày nhăn thành chữ xuyên 川... Sự tình phát triển hoàn toàn thoát ly khỏi dự đoán, chính hắn cũng ngẩn ngơ.
Cửu công chúa cúi người nói: “Phụ hoàng, nhi thần có hai câu thơ tặng cho chư vị trung thần lương tướng.”
Huyền Đế hiếu kỳ hỏi: “Câu gì?”
Cửu công chúa đôi mắt hạnh sáng ngời mang theo trào phúng, quét nhìn cả triều văn võ.
Chợt, thanh âm trong trẻo vang lên: “Cả triều văn võ đều cởi áo, vậy mà không một kẻ nào là nam nhi.”
Cả triều văn võ lập tức cứng đờ, sắc mặt đỏ bừng.
Lời này mắng quá độc địa!
Nói bọn họ không phải nam nhân, yêu cầu hy sinh một nhược nữ tử như nàng để bảo toàn Đại Huyền nam cảnh.
Đây quả thực là đem mặt mũi già nua của bọn họ chà đạp xuống đất, hung hăng giày xéo.
Ngay cả Huyền Đế cũng khóe miệng giật giật, tuy rằng mắng hơi ác, nhưng thật hả giận.
Đám hỗn đản này, còn muốn hy sinh nữ nhi của hắn... Nên mắng, mắng rất hay!
Đột nhiên, hắn nhìn về phía Ninh Thần, tính tình Hoài An tuy có chút tùy hứng, nhưng sẽ không không biết đại thể mà chạy tới Kim Loan Điện hồ nháo.
Xem ra là Ninh Thần dạy.
Tiểu tử này, bản thân ghê tởm đám nhu nhược này chưa đủ, còn kéo cả Hoài An tới trợ trận.
Cửu công chúa nói: “Phụ hoàng, nhi thần không quấy rầy phụ hoàng cùng chư vị đại nhân thiết cốt tranh tranh thương thảo quốc sự nữa, nhi thần cáo lui!”
Quan viên chủ hòa phái mặt nóng rát.
Thiết cốt tranh tranh?
Câu này còn khó nghe hơn cả bị mắng trực diện.
Đến lúc đi rồi còn muốn ghê tởm bọn họ một chút, Cửu công chúa thật sự đã bị Ninh Thần làm cho hư hỏng.
Huyền Đế phất phất tay.
Cửu công chúa hành lễ xong, xoay người rời đi... Trước khi đi, còn lén lút nháy mắt với Ninh Thần.
Thật thống khoái!
Đám nhu nhược này còn muốn hy sinh nàng, Cửu công chúa cảm thấy vẫn chưa mắng đủ.
Ninh Thần khẽ nhếch môi, chiêu của hắn còn chưa dùng hết đâu.
Để Cửu công chúa tới Kim Loan Điện không chỉ để mắng đám nhu nhược kia cho hả giận, đại chiêu còn ở phía sau.
Ngũ hoàng tử không phải muốn tính kế, muốn ghê tởm hắn sao?
Lần này hắn phải khiến Ngũ hoàng tử ăn một quả đắng, muốn cho đám nhu nhược kia ghê tởm đến nửa năm không ăn nổi cơm, ăn cơm như ăn phân.
Ghê tởm người khác, hắn là chuyên nghiệp.
Ninh Thần cúi người, nói: “Bệ hạ, nếu Cửu công chúa đã đáp ứng... Việc này không nên chậm trễ, chờ tan triều, thần sẽ tập hợp con cái của chư vị đại nhân lại.”
“Thần sẽ mời người dạy bọn họ lễ nghi, dù sao đi Nam Việt cũng không thể không hiểu quy củ, làm mất mặt mũi Đại Huyền ta.”
Huyền Đế khẽ nhíu mày nhìn Ninh Thần, tiểu tử này không phải định làm thật đấy chứ?
Nhưng chợt, hắn thấy Ninh Thần làm mặt quỷ với mình.
Huyền Đế ngẩn ra, tức khắc hiểu ngay, tiểu tử này còn có hậu chiêu.
Tiểu tử thúi, vô pháp vô thiên, dám bắt trẫm diễn kịch cùng ngươi... Quay đầu lại sẽ thu thập ngươi.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng lại nói: “Nếu sự tình đã định, vậy cứ như thế đi... Bãi triều!”
Những quan viên chủ hòa phái kia đều choáng váng, mặt mày ủ rũ như đưa đám.
“Bệ hạ, trăm triệu lần không được!”
“Bệ hạ, xin thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, thần trong nhà chỉ có một mụn con độc nhất a.”
“Bệ hạ...”
Quan viên chủ hòa phái kêu rên.
Nhưng Huyền Đế đã sớm phất tay áo bỏ đi.
Phạm Thái Cung và đám người cũng sắc mặt trắng bệch, sự tình làm hỏng rồi, hoàn toàn thoát ly khỏi tầm kiểm soát.
Quan viên chủ hòa phái hung tợn nhìn chằm chằm Ninh Thần.
Ninh Thần lại nở nụ cười xán lạn với bọn họ, hàm răng trắng tinh vô cùng chói mắt, suýt chút nữa khiến bọn họ tức giận đến mức phun ra một ngụm lão huyết.
“Chư vị đại nhân, chuẩn bị sẵn sàng con gái chờ ta nhé, hắc hắc hắc...!”
Ninh Thần ôm quyền, sau đó bước chân nhẹ nhàng hướng ra ngoài điện, miệng còn ngân nga bài hát hôm nay là ngày lành...!
Quan viên chủ hòa phái lần này thật sự hoảng sợ, tụ tập lại với nhau, vừa đi vừa bàn bạc đối sách.
Ninh Thần ra cung, thẳng tiến Giám Sát Tư.
Hắn cho người mang tư liệu của đám quan viên chủ hòa phái kia tới, sau đó soạn ra một danh sách.
Chợt, hắn đi vào một chỗ: “Lão Cao, lão Trần, theo ta đi, có việc béo bở đây.”
Vừa nghe là việc béo bở, đám gia súc ở đó kích động ngao ngao kêu, tốc độ tập hợp còn nhanh hơn cả lúc bọn họ ở Giáo Phường Tư ngủ xong cô nương rồi đứng dậy mặc quần.
......
Phạm Thái Cung trở lại phủ, sắc mặt khó coi như vừa có tang.
Nha hoàn dâng nước trà lên.
Hắn vừa bưng lên, quản gia đã vội vã chạy tới, nói: “Lão gia, người của Giám Sát Tư muốn gặp ngài.”
Tay Phạm Thái Cung run lên, nước trà nóng hổi hắt vào tay, đau đớn khiến hắn buông lỏng tay, chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Có phải là Ninh Thần không?”
Quản gia nói: “Dẫn đầu chính là Ninh Hầu gia!”
“Mau mau mau... Đem bọn họ chặn ở ngoài phủ cho ta, không được cho vào.”
Quản gia đầy mặt khó xử: “Lão gia, đó là người của Giám Sát Tư, người phía dưới không dám cản a... Hơn nữa người dẫn đầu là Ninh Hầu gia, lại càng không ai dám ngăn cản.”
“Phế vật, một đám phế vật!” Phạm Thái Cung tức giận mắng to, “Vậy nói với bọn họ, nói ta không ở trong phủ.”
Quản gia cúi đầu: “Lão gia, Ninh Hầu gia đã đoán được ngài sẽ dùng lý do này... Hắn nói ngài trốn được mùng một, không trốn được ngày rằm.”
“Còn nói hôm nay nếu trốn đi không gặp, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.”
Mặt Phạm Thái Cung tím tái.
Hắn vừa mới về nhà, Ninh Thần đã tới... Đây rõ ràng là nhắm vào hắn mà đến.
“Đi thôi!”
Phạm Thái Cung biết mình không tránh được.
Hắn dẫn quản gia đi vào chủ sảnh.
Trong sảnh lớn, chỉ có Ninh Thần, Cao Tử Bình, Trần Hướng ba người.
Phạm Thái Cung cố gắng nửa ngày, trên mặt nặn ra vẻ tươi cười, tiến lên nói: “Gặp qua Hầu gia! Không từ xa tiếp đón, mong Hầu gia thứ tội.”
Ninh Thần đầy mặt tươi cười: “Phạm đại nhân, chúng ta đều là người quen cũ, không cần khách sáo như vậy.”
Phạm Thái Cung sai quản gia: “Đồ không có mắt nhìn, còn không mau dâng trà cho Hầu gia.”
“Không cần!” Ninh Thần xua tay, nói: “Phạm đại nhân, bản hầu phụng chỉ làm việc, có việc quan trọng trong người, trà này để lần sau uống.”
“Mau cho người đưa Phạm Tú Tú ra đây đi? Thời gian gấp rút, nhiệm vụ trọng, bản hầu còn phải đi nhà tiếp theo.”
Sắc mặt Phạm Thái Cung cứng đờ.
Hắn vốn định dùng con gái của hạ nhân để thế thân, nhưng Ninh Thần tới quá nhanh, hắn căn bản không kịp chuẩn bị.
Ninh Thần đã sớm đoán được ý nghĩ của hắn: “Phạm đại nhân, lời khuyên chân thành, tình huống cháu gái ngài chúng ta đã nắm rõ, sau này đều sẽ nghiệm minh chính thân, đừng hòng giả thật lẫn lộn, đây chính là tội khi quân.”
Mặt Phạm Thái Cung trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra.
Trong lòng hắn hận không thể bóp chết Ninh Thần, nhưng tình thế bắt buộc, trên mặt đành nặn ra nụ cười: “Hầu gia, có thể khoan dung cho hạ quan mấy ngày được không?”
Ninh Thần cười khẩy, giơ ngón tay ra chà xát: “Dễ nói, dễ nói... Chúng ta quan hệ thế nào chứ? Tất nhiên là phải châm chước. Nhưng tin rằng Phạm đại nhân cũng sẽ không để ta đi tay không đúng không?”