Tiêu Gia Như Yên

Chương 11



Mọi người đều nhìn về phía ta.

Ta lại nhìn về phía Vương phu nhân và Vương gia chủ.

Ta rõ ràng là thê t.ử của Vương Càn.

“Nhân quả luân hồi, Vương gia và Thanh Long đấu tranh vốn đã không c.h.ế.t không ngừng, đây là số mệnh của người họ Vương. Nhưng Như Yên à, con gả cho A Càn vốn đã chịu thiệt thòi, nay hà tất phải để con vướng vào nghiệt duyên này?”

Vương phu nhân tỉ mỉ lau nước mắt cho ta, giọng ôn hòa nhưng kiên định:

“Nếu các ca ca của con muốn đưa con đi, con cứ theo họ mà rời khỏi đây đi.”

Bà rõ ràng không biết gì, nhưng lại như thấu hiểu tất cả:

“Nếu không muốn theo họ, thì con cứ tự mình đi. Như Yên của chúng ta thông minh như vậy, dù không có ai để dựa vào, con vẫn có thể sống thật tốt.”

Nhưng ta chọn cái gì đây?

Tiêu Sóc xưa nay cao ngạo, ta theo sau lưng hắn bao nhiêu năm, chưa từng thấy hắn quay đầu lại.

Ta cứ ngỡ hắn chán ghét ta thấu xương, nhưng khi ta bị ấn đầu vào lu nước, chính hắn là người cứu ta ra.

Khi ta đi chậm, hắn cũng sẽ dừng lại chờ ta tiến lên.

Khối linh ngọc khắc tên ta kia, từng nét chữ như thể đã được khắc đi khắc lại vô số lần.

Ta cũng chẳng được Tiêu Kỳ yêu thích.

Hắn chê ta ngốc, mỗi lần thấy ta tu luyện trì trệ là hắn lại tức phát điên.

Hắn luôn bắt nạt ta, ném bánh của ta, chê bai canh gà của ta.

Nhưng hắn tức giận nửa ngày rồi lại hằm hằm chạy về dạy tiếp cho ta, rồi lại tiếp tục bị ta làm cho tức c.h.ế.t.

Nghe nói hắn ở bí cảnh vì một gốc linh thảo mà suýt mất cánh tay, gốc linh thảo đó hiện đang nằm trong túi Càn Khôn của ta.

Nói về bí cảnh, dọc đường đi Diệp Như Lan đã nói với ta:

“Đậu đạo hữu, lúc đó bí cảnh Tiêu gia đột nhiên dị biến, ta bị phái đến gấp để gia cố phong ấn, nhưng rốt cuộc không cứu vãn được, Thanh Long vẫn phá phong mà ra. Chúng ta ở trong đó cửu t.ử nhất sinh, nếu tu vi thấp mà vào, chỉ có đường c.h.ế.t.”

Hóa ra ta không đi được, trái lại là gặp may lớn.

Còn Phó Tu Nhiên...

“Huynh đối xử với muội thực chất chẳng tốt đẹp gì. Sau lưng huynh luôn châm chọc muội, cũng chẳng thèm ăn bánh muội làm. Huynh chỉ thấy muội thú vị, hay nói cách khác, thực ra muội và huynh là cùng một hạng người.”

Ta nhìn hắn, bình tĩnh nói:

“Chúng ta đều dối trá, ích kỷ, ti tiện như nhau. Chẳng qua muội lộ ra ngoài mặt, còn huynh thì chưa bao giờ để lộ mà thôi.”

Đúng vậy, ta luôn biết điều đó.

Biết hắn đối với ta không phải thật lòng tốt, chỉ là thấy vui tai vui mắt, bởi vì ta và hắn vốn dĩ đồng loại.

Phó Tu Nhiên phối hợp tỏ vẻ kinh ngạc một chút, rồi khẽ cười:

“Xem ra Như Yên muội muội sẽ không chọn ta rồi.”

Nhưng câu tiếp theo của ta lại là:

“Nhưng muội vẫn cảm kích huynh.”

Nụ cười của hắn cứng lại, hắn đột ngột ngẩng đầu.

“Diệp Như Lan nói quân t.ử luận tích bất luận tâm. Một người dù trong lòng mang ác niệm, nhưng nếu hắn giả nhân giả nghĩa làm việc thiện suốt đời, thì đó cũng là thiện. Huynh tuy không ăn bánh của muội, nhưng huynh là người duy nhất chịu đưa tay nhận lấy. Huynh chưa bao giờ sỉ nhục muội trước mặt. Nếu muội làm chuyện ngu xuẩn, huynh dù khinh thường trong lòng nhưng ngoài miệng vẫn không chấp nhặt. Lúc ở đầm lầy độc của Vương gia, chính huynh đã cõng muội từng bước đi ra.”

Cho nên ta mới có thể trở về Tiêu gia, thay vì bị độc d.ư.ợ.c ăn mòn rồi làm mồi cho yêu thú.

“Như Yên...”

Phó Tu Nhiên lẩm bẩm.

Ta nhẹ giọng:

“Muội thích huynh.”

Lời vừa dứt, khi những người khác còn chưa kịp phản ứng, ta lại nhìn về phía Tiêu Sóc và Tiêu Kỳ đang tái nhợt:

“Muội cũng thích huynh ấy, thích cả huynh ấy nữa, muội còn thích cả...”

Đầu ngón tay ta chỉ về phía Diệp Như Lan:

“Nàng ấy.”

Ba người kia đồng loạt nhìn sang.

Diệp Như Lan: “!”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Biểu cảm của nàng gần như sụp đổ.

Chỉ có ta đứng ngoài cuộc, tiếp tục thốt lên:

“Ta thích phụ mẫu Vương gia, họ đối đãi với ta như con gái ruột. Ta thích Vương Càn, hắn là phu quân của ta. Ta thích những thúc bá thẩm nương ở Vương gia đã đối tốt với ta, thích cả Tiêu gia chủ đã cho ta chỗ dung thân để không phải lang thang đầu đường xửa chợ. Ta còn thích cả... mẫu thân ta...”

Lời ta nói càng lúc càng nhiều, họ cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường.

Linh khí cường hãn luân chuyển quanh thân ta, xiềng xích trong lòng rốt cuộc đã tìm thấy đáp án.

“Đó là...”

Tiêu Sóc không thể tin nổi.

Ta đã hoàn toàn sáng tỏ, thốt ra từng chữ định đoạt:

“Ta yêu chúng sinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“ĐA TÌNH ĐẠO!”

Đại đạo đã thành!

Đa Tình Đạo là phong lưu nhất, chân tâm có thể chia thành vô số mảnh, mảnh nào cũng là chân tình thực ý.

Nhưng họ cũng cực độ ích kỷ, bởi vì họ chỉ yêu chính mình.

Chẳng ai ngờ được kẻ thấu hiểu đại đạo này lại là kẻ biến vạn vật thành chính mình.

Ta là chúng sinh, chúng sinh là ta.

Mà đã là đồ của ta, sao có thể dung thứ cho kẻ khác vấy bẩn?

Gào!

Tiếng gầm của Thanh Long vang vọng đất trời, nghiền nát mọi thứ xung quanh thành bình địa.

Điều đó làm ta đau lòng vô hạn.

Đầu ngón tay ta đặt lên đan điền, giận dữ quát:

“Thật là... LÀM CÀN!”

Một tiếng rắc giòn giã vang lên!

Đó là tiếng ta chấn vỡ và hấp thụ viên Kim Đan của Vương Càn.

Viên đan này vốn để người họ Vương cảm ứng vị trí của nhau.

Ta không mang huyết mạch Vương gia, nhưng ta là đạo lữ đã kết khế ước với hắn.

Trước thần bài trời đất, ta là đạo lữ đã bái đường thành thân.

“Như Yên, đừng!”

Ta nghe thấy tiếng nhiều người hét lên.

Nhưng tất cả chỉ là thoáng qua.

Ta đã xoay người, nhảy thẳng vào trong sóng nhiệt cuồn cuộn!

Tiếng rồng thét gào, kiếm khí tung hoành ngang dọc.

Mấy trăm năm về sau, thế gian vẫn còn lưu truyền giai thoại ngày hôm ấy.

Nghe đồn khi Thanh Long xuất thế thiên hạ đại loạn, duy nhất một nam t.ử họ Vương lấy thân nhập cục, để lại một viên Kim Đan.

Vốn dĩ đó là vật cảm ứng huyết thống, nào ngờ có người ngộ ra đại đạo, nuốt lấy viên đan, nội ứng ngoại hợp hoàn toàn trảm sát Thanh Long dưới lưỡi kiếm.

“Đa Tình Đạo là đa tình nhất, nhưng nếu thiên hạ vạn vật nàng đều yêu thích như nhau, thì chẳng phải cũng giống như Vô Tình Đạo hay sao?”

Ai cũng là người đặc biệt, thì sẽ chẳng còn ai là đặc biệt nữa.

Gã kể chuyện vỗ thước kinh đường, chậc lưỡi khen lạ.

Ta ngồi phía dưới thong thả pha trà.

Nghe thấy hắn nhỏ giọng nói với tiểu nhị rằng, hắn thấy ta chắc chắn đã phải lòng hắn rồi.

Bởi vì ánh mắt ta nhìn hắn lúc nào cũng đưa tình ý tứ, tuyệt không sai chạy.

Cái này chẳng trách ta được, giờ ta nhìn ai cũng thấy đầy tình tứ cả.

Thế là, vừa dứt lời, gã kể chuyện đã lân la tiến về phía ta:

“Cô nương, có muốn cùng ta uống chén trà không?”

“E là không tiện rồi.”

“Có gì mà không tiện...”

Gã nói nửa chừng thì khựng lại, quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói.

Một vị tu sĩ dáng người thanh mảnh đang mỉm cười nhã nhặn:

“Nương t.ử của ta nói hôm nay chỉ bồi tiếp một mình ta mà thôi.”

Gã kể chuyện: “!”

Thật hiếm thấy, Vương Càn người này cũng biết trêu chọc người khác.

Sau khi dọa người ta chạy mất, hắn liền nhìn ta bằng vẻ mặt vô tội.

Hắn trông vẫn có vẻ yếu ớt như trước, sau khi được ta mổ ra từ bụng rồng, tinh thần có vẻ tốt hơn vài phần.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Sau biến cố đó, mẫu thân ta hoàn toàn rời khỏi Tiêu gia.

Bà không thiếu bạc, đủ để sống an ổn đến già.

Người tu đạo vốn dĩ duyên trần mỏng manh, một khi bước vào hành trình đại đạo, định sẵn sẽ cắt đứt mối dây với phàm trần.

Tiêu gia chủ vẫn tự cho mình là thâm tình, đi tìm hết cái bóng này đến cái bóng khác tương tự người vợ quá cố.

Tiêu Sóc, Tiêu Kỳ hiếm khi về nhà. Phó Tu Nhiên lãng du hồng trần.

Chúng ta gặp lại nhau trong lễ phong Thiếu tông chủ của Diệp Như Lan.

Vài ánh mắt như có như không dừng lại trên người ta, nóng rực vô cùng.

Có người xì xào bàn tán, không hiểu sao vị khách quý ngồi trên cao kia lại là một tu sĩ vô danh tiểu tốt.

Còn ta, ta nhìn ai cũng thấy đầy tình ý thâm sâu.