Tiêu Gia Như Yên

Chương 12



Chương 33: Phiên ngoại • Liễu Như Nhứ

1.

Liễu Như Nhứ là đứa trẻ do một nữ t.ử chốn thanh lâu và một vị khách làng chơi sinh ra...

Kẻ chốn phong trần điều tối kỵ nhất chính là động tình, bởi một khi đã động chân tình, xưa nay chẳng mấy ai có được kết cục tốt đẹp.

Thế nên, khi nhìn người kỹ nữ ấy mòn mỏi đợi chờ hết năm này qua năm khác, mà vị ân khách từng thề non hẹn biển đòi chuộc nàng về nhà vẫn bặt vô âm tín, Liễu Như Nhứ cũng lẽ dĩ nhiên mà dấn thân vào chốn lầu xanh.

Nàng thông minh hơn mẫu thân mình, bởi vì nàng chỉ yêu duy nhất bản thân nàng.

Trong mắt nàng, việc tồn tại và phải tồn tại một cách thoải mái, sung sướng mới là điều quan trọng nhất trên đời.

Nàng cũng từng cùng vô số người ước hẹn thệ hải minh sơn, trước mặt ai cũng diễn vai tình thâm ý thiết, điều kiện đưa ra chỉ có một:

Hy vọng có kẻ rủ lòng thương mà chuộc nàng ra khỏi vũng bùn.

Nhưng đám đàn ông kia thảy đều là lũ ngụy quân t.ử dối trá.

Chúng nói chỉ yêu mình nàng, nhưng thực chất là yêu dung nhan diễm lệ kia; đợi đến khi chán chường, chúng lại chẳng ngần ngại đẩy nàng cho kẻ khác.

Chúng nói yêu nàng, nhưng tận sâu trong lòng lại khinh rẻ nàng tột cùng.

“Một đôi tay ngọc ngàn người gối, một điểm chu sa vạn kẻ nếm.”

Đã biết bao lần, nàng suýt chút nữa đã bỏ mạng trong tòa lầu ấy.

Người đời nhiếc móc nàng hạ tiện, mắng nàng miệng nói trung trinh không đổi nhưng quay lưng đã lả lơi với nam nhân khác, đúng là cốt cách dâm phụ rẻ mạt.

Đối với những lời ấy, nàng chẳng mảy may để tâm.

Nực cười thay, chẳng lẽ thế gian này vẫn còn kẻ tin vào thứ gọi là tình ái chân thành sao?

Thật là ngu xuẩn.

Thế nhưng, nàng lại thực sự gặp được một kẻ ngu xuẩn như thế.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

2.

Dưới lầu có một gã đồ tể thường xuyên đến giao thịt cho bếp nhỏ.

Gã diện mạo thô kệch, tính tình chất phác, trung hậu, tuyệt đối không nhìn ngang ngó dọc.

Nàng thấy thú vị, liền thường xuyên trêu chọc gã.

Cứ mỗi lần bị trêu, mặt gã lại đỏ bừng lên như gấc chín.

Đừng quên, nàng vốn là kẻ tâm cơ.

Để rời khỏi nơi này, nàng không chỉ gieo tương tư cho đám ân khách giàu sang, mà ngay cả một gã đồ tể nàng cũng không buông tha.

Nếm trải sự đời quá nhiều, nàng chỉ cần nhìn ánh mắt hoảng loạn né tránh của gã ngốc kia là biết mình đã đắc thủ.

Trong lòng nàng đầy vẻ khinh miệt xem thường, nhưng ngoài mặt lại ý cười doanh doanh, tình thâm nghĩa trọng mà thốt lên:

“Chỉ cần huynh nguyện ý chuộc muội, muội sẽ đi theo huynh, cả đời này chỉ theo một mình huynh thôi.”

Gã đồ tể tên gọi Đậu Hổ, nghe vậy thì đỏ lựng cả cổ, lắp bắp hỏi:

“Thật... thật sao?”

Nàng càng thêm khinh rẻ, buông lời bông đùa:

“Dĩ nhiên là thật.”

Thế nhưng quay đi, nàng đã quẳng chuyện đó ra sau đầu.

Bởi lẽ số tiền chuộc nàng là một con số không hề nhỏ, một gã đồ tể thì lấy đâu ra ngần ấy tiền?

Chi bằng dành thời gian đó mà mài giũa đám ân khách giàu sang kia còn hơn.

Sự thật đúng như nàng nghĩ, sau bận ấy gã đồ tể không còn đến giao thịt nữa.

Nàng lại tiếp tục lún sâu vào kiếp sống ngợp trong vàng son, phó mặc cho số phận.

Mãi cho đến một tháng sau, nàng bị ép phải hầu hạ một vị khách vô cùng khó tính.

Lúc bấy giờ, vết roi trên người nàng còn chưa lành hẳn, nhưng tú bà nào có quản chuyện đó.

Cửa vừa đóng lại, từng trận roi quất xuống người nàng liên tiếp, cả thanh lâu đều nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết lương tâm.

Ngày hôm ấy, nàng suýt chút nữa đã nghĩ mình không trụ nổi nữa.

Nàng nằm trong vũng m.á.u, đến sức phản kháng cũng chẳng còn.

Nhưng chính lúc này, cánh cửa phòng bị một chân đá văng.

Liễu Như Nhứ đã từng tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, cũng đã cầu khẩn không biết bao nhiêu bận, nàng mơ thấy mình bước ra khỏi cánh cửa kia như thế nào.

Hoặc làm vũ cơ cho quan lớn, hoặc làm ngoại thất cho tiểu quan gia, hay làm thiếp thất cho một phú thương nào đó.

Nhưng nàng duy độc không ngờ tới, người đến mang nàng đi lại là một gã đồ tể tầm thường, thành thật và thô kệch nhất trần đời.

3.

Gã đồ tể không biết nói lời ngon ngọt, nhưng lại đối xử với Liễu Như Nhứ cực kỳ tốt.

Nhiều năm sống nơi lầu xanh đã nuôi dưỡng trong Liễu Như Nhứ một thân đầy thói hư tật xấu.

Nàng kiêu kỳ chỉ muốn hưởng phúc, không muốn chịu khổ, càng không muốn làm bạn với đống thịt thà dầu mỡ.

Gã liền chiều theo ý nàng.

Từ khi về Đậu gia, nàng chưa từng phải động tay vào việc nặng, ngay cả nấu cơm cũng không cần thiết.

Hễ Đậu Hổ có điều gì làm nàng không vừa lòng, nàng lại quăng đũa, khóc lóc bù lu bù loa rằng có phải gã khinh rẻ xuất thân thanh lâu của nàng nên mới đối xử với nàng như vậy không.

“Đồ cóc ghẻ mà còn đòi ăn thịt thiên nga!”

Đậu Hổ luôn dỗ dành nàng, nở nụ cười hiền hậu:

“Đều là lỗi của ta, ta làm nương t.ử sinh khí, ta sẽ sửa.”

Tính khí của nàng cứ thế được dung túng mà ngày càng lớn lối.

Hàng xóm láng giềng nhìn không lọt mắt, đều lén khuyên bảo Đậu Hổ rằng nàng vốn là nữ t.ử phong trần không có tâm, không biết đường sống, chi bằng sớm ngày dứt bỏ.

Gã đồ tể xưa nay chưa từng biết giận là gì, bỗng dưng nổi đóa:

“Nương t.ử nhà ta có chỗ nào không tốt! Nàng còn biết may áo cho ta nữa kìa! Nàng là người tốt nhất trên đời!”

Cái gọi là “may áo” kia thực chất là khi thấy chiếc áo vải thô rách một miếng lớn của gã, Liễu Như Nhứ ngứa mắt quá mới cầm kim khâu vài mũi.

Nào ngờ nàng vốn không phải kẻ khéo léo, cuối cùng lại khâu thành một đường sẹo vặn vẹo xấu xí.

Những lời này, Liễu Như Nhứ thực chất đều nghe thấy cả.

Nàng vốn định xông ra ngoài mắng nhau với đám hàng xóm một trận cho ra trò, dẫu sao họ cũng mắng nàng là mụ đàn bà đanh đá rồi.

Thế nhưng khi nghe thấy lời Đậu Hổ nói, nàng bỗng ngẩn ngơ đứng đó hồi lâu.

Đêm đó, nàng đích thân nấu cho Đậu Hổ một bữa cơm.

Nhìn gã đồ tể đang nằm trên giường, nàng gắt gỏng:

“Gã ngốc, ta lạnh.”

Thấy gã ngốc định nhường chăn của gã cho mình, nàng lại nổi giận, túm c.h.ặ.t lấy gã mà hét:

“Ta nói là ta lạnh!”

Lúc này, ngay cả gã ngốc cũng hiểu được ý tứ là gì. Đêm ấy, họ mới thực sự trở thành phu thê.

Sáng hôm sau khi Đậu Hổ tỉnh giấc, thấy bữa sáng đã chuẩn bị sẵn sàng, gã toe toét cười đến ngây ngô.

Liễu Như Nhứ hừ một tiếng, cuối cùng cũng không buông lời cay nghiệt nữa.

Cứ thế, gã bên ngoài bán thịt heo, nàng ở nhà nấu cơm giặt giũ, họ dường như đã thực sự sống những ngày tháng phu thê bình dị.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lâm một trận bạo bệnh.

Gã ngốc ấy cơ hồ đã tiêu sạch toàn bộ số tiền tích cóp bấy lâu.

Liễu Như Nhứ mắng c.h.ử.i gã, đ.á.n.h đá gã, đuổi gã đi, nhưng gã nhất quyết không rời nửa bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau cùng nàng thực sự mệt mỏi, hỏi gã:

“Tại sao huynh lại đối tốt với ta như vậy?”

Gã ngốc thẳng thừng đáp:

“Ta thích nương t.ử, tự nhiên phải đối tốt với nương t.ử rồi.”

“Nhưng ta là nữ t.ử thanh lâu.”

“Thì đã sao?”

Nàng quay mặt đi, vẫn buông lời châm chọc:

“Cái gọi là thích, chẳng mấy năm là tan biến thôi.”

Nàng đã chứng kiến cảnh này quá nhiều lần rồi.

Thế nhưng người nọ lại nói:

“Nếu đã thực sự thích, sao có thể thay đổi xoành xoạch cho được?”

Đêm hôm đó, nàng đã khóc thật lớn.

Nàng muốn trút hết mọi uất ức và nước mắt của cả cuộc đời này ra cho bằng sạch.

Nhưng ý trời trêu ngươi, đời chẳng bao giờ theo ý nàng muốn.

4.

Nàng và Đậu Hổ có một mụn con gái.

Ngày nàng chuyển dạ, người đàn ông ấy cuống cuồng chạy ra chạy vào.

Khi đứa trẻ chào đời, gã hận không thể nâng nó lên tận trời xanh.

Nàng cười mắng:

“Gã ngốc.”

Thế nhưng Đậu Hổ lại mất vì thiên tai.

Vào núi đi săn, gặp đúng trận mưa lớn khiến gã rơi xuống vách núi, t.h.u.ố.c thang vô phương cứu chữa.

Khi nhận được tin đi nhận xác, nàng gần như khóc đến ngất lịm.

Nàng mắng gã là đồ ám quẻ, mắng gã là kẻ đoản mệnh.

Nhưng...

“Sao huynh lại c.h.ế.t hả?! Ai cho phép huynh c.h.ế.t! Huynh bò dậy cho ta!”

Chẳng có ai trả lời nàng nữa.

Trong nhà không còn nam trụ cột, nàng từ nhỏ lớn lên ở thanh lâu, những gì nàng học được đều là những ngón nghề không thể đường đường chính chính mà sống, giờ bảo nàng làm sao mưu sinh?

Quan trọng hơn hết, nàng còn một đứa trẻ đang nằm trong nôi.

Tên thật của đứa nhỏ lẽ ra phải là Như Ngọc, Đậu Như Ngọc.

Nhưng cha nó đã c.h.ế.t, nàng lại bắt đầu quay lại cái nghề cũ ấy, nên nàng đã đổi tên cho nó thành Như Yên.

Như Ngọc, Như Ngọc, đó là cái tên dành cho tiểu thư nhà phú quý.

Như Yên, Như Yên, cái tên rẻ mạt này mới dễ nuôi sống qua ngày.

5.

Liễu Như Nhứ không thích đứa con này.

Bởi lẽ chính nàng còn lo bữa cơm hằng ngày chẳng xong, nàng ích kỷ, nàng ác độc, nàng là một nữ t.ử phong trần vô tình vô nghĩa.

Sau khi Đậu Hổ mất, nàng trở nên dữ tợn, nàng hận tất cả mọi người, nàng phát điên phát cuồng.

Thế nhưng, nàng vẫn luôn chừa cho đứa trẻ một miếng ăn.

Khi phát hiện đứa nhỏ lén dùng phấn son của mình, nàng tức đến run rẩy, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t nó.

Quả nhiên là nòi nào giống nấy, đều hạ tiện như nhau!

Nhưng, nàng tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.

Chỉ vì trong huyết quản của đứa trẻ ấy vẫn còn chảy một nửa dòng m.á.u của Đậu Hổ.

Thế nên nàng mới câu dẫn Tiêu gia chủ, tìm cách đẩy Đậu Như Yên đi. Nàng biết, chỉ cần cho Đậu Như Yên một cơ hội, đứa trẻ ấy nhất định sẽ nắm lấy được.

Quả nhiên, nó cũng được đưa về Tiêu gia.

Nói Tiêu gia tốt đẹp gì thì cũng chẳng hẳn.

Tiêu gia chủ chẳng qua chỉ là một gã ngụy quân t.ử, thân phận của nàng ở đó cũng chẳng cao sang gì, bản thân còn khó bảo toàn, nên chỉ có thể dựa vào chính mình.

May thay, Đậu Như Yên thực sự đã sống sót rất tốt.

6.

Tuy nhiên, Đậu Như Yên nói cũng đúng, nàng vì sợ Tiêu gia chủ tìm được kẻ thế thân mới nên mới muốn con gái đi liên hôn để củng cố địa vị của mình.

Nàng thực sự không thích đứa con gái này, nhưng vẫn ma xui quỷ khiến mà hỏi:

“Vương gia thế nào?” Sau khi nghe biết đó là một gia đình lương thiện, nàng mới chậm rãi đưa ra ý định của mình.

Nàng cảm thấy chắc chắn Đậu Như Yên học cái môn tu tiên gì đó rồi hạ cổ nàng.

Bởi lẽ đến cuối cùng khi tai họa ập đến, nàng muốn bỏ trốn mà cư nhiên còn kéo theo cả "nghiệt chủng" kia.

Khi thấy gã tu sĩ rút roi ra, nàng cảm thấy một nỗi mệt mỏi chưa từng có.

Dường như nàng chưa bao giờ thực sự thoát khỏi vũng bùn dơ bẩn ấy.

Cánh cửa đóng kín của Liễu Như Nhứ, tổng cộng mới chỉ bị đá văng hai lần.

Một lần là gã khờ cầm toàn bộ số tiền tích cóp để đổi lấy một thân đầy thương tích đưa nàng về nhà.

Một lần là "nghiệt chủng" của gã khờ ấy cầm kiếm c.h.é.m c.h.ế.t kẻ đang định nh.ụ.c m.ạ nàng.

Mỗi một lần, đều khiến nàng nhìn thấy một tia sáng le lói.

Đậu Như Yên bảo nàng hãy trốn cho kỹ, nhưng nàng lại lặng lẽ đi theo sau.

Thế nhưng rốt cuộc nàng vẫn chậm mất một bước.

Khi biết Đậu Như Yên lao mình về phía Thanh Long, nàng dường như phát điên.

Tất cả mọi người đều giữ c.h.ặ.t lấy nàng không cho nàng tiến lại gần, nàng vùng vẫy điên cuồng, chỉ thẳng mặt những kẻ mà dĩ nãy nàng luôn nịnh bợ, gào khóc mắng c.h.ử.i:

“Các người chẳng phải rất thích nó sao? Tại sao còn để nó đi!”

“Con gái của ta! Trả lại con gái cho ta!”

Cứ thế, nàng ngất lịm đi.

7.

Khi tỉnh lại, nàng nghe được tin Đậu Như Yên bị trọng thương.

Hai vị thiếu gia nhà họ Tiêu cùng với người nhà họ Phó, nhà họ Vương rốt cuộc cũng vớt lại được cho nó một mạng người.

Không c.h.ế.t, không c.h.ế.t là tốt rồi, nàng thầm nghĩ.

Sau này Đậu Như Yên hỏi nàng muốn đi đâu.

Nàng nghĩ về căn nhà rách nát năm xưa, rồi nói với nó:

“Con đi con đường thành tiên của con đi, ta tự có nơi để về.”

“Đã đi rồi thì đừng quay đầu lại, cũng đừng tìm ta nữa.”

Tiên nhân cao cao tại thượng, vạn người kính ngưỡng.

Sẽ chẳng có ai biết được mẫu thân của nàng lại là một nữ t.ử thanh lâu ti tiện.

Đoạn tuyệt cũng tốt.

Đoạn tuyệt rồi mới thực sự là tốt nhất.