Tiêu Gia Như Yên

Chương 3



Nhưng cũng nhờ vậy mà mới đến lượt ta.

Có lẽ họ không ngờ rằng, thứ phế vật mà họ vứt bỏ như rác rưởi lại là sợi rơm cứu mạng mà ta trân quý như ngọc, là tài nguyên cao nhất mà đời này ta có thể chạm tới.

Cho nên, tại sao ta phải buồn?

Ta đang vui, nụ cười trên môi gần như không thể khép lại được.

Trở thành Thiếu phu nhân Vương gia, ta sẽ có vinh hoa phú quý không tận, thậm chí còn có thể tìm cách thay đổi linh căn để bước vào tiên đồ.

Thế nên, khi mẫu thân phủ khăn voan lên đầu ta và nói:

“Đại thiếu gia bọn họ ngày mai mới ra khỏi bí cảnh, e là không kịp tiễn con rồi.”

Ta chỉ hờ hững gật đầu, tâm trí chỉ mong kiệu mau đi, mau đến Vương gia.

Bà thấy ta như vậy thì sững lại, nhìn ta đầy thâm ý.

Cái nhìn này ta đã gặp hai lần: một lần khi bà thấy ta lén dùng phấn son để cười với đàn ông, và một lần khi ta giả vờ đáng thương để Tiêu gia chủ mủi lòng.

Giữa hai mẹ con ta, tình cảm vốn dĩ mỏng manh như sương khói.

Ta không hỏi bà gả ta đi thì được lợi lộc gì, bà cũng chẳng bận tâm tâm tư ta ra sao.

Nhưng không chỉ bà, mà người Tiêu gia dường như ai cũng nghĩ ta phải đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại vì sự vắng mặt của đám người Tiêu Sóc.

Thậm chí có vài kẻ sợ ta đổi ý còn đẩy ta một cái, chắc chắn cho rằng ta bị ép buộc nên mới ngồi lên kiệu hoa.

Hành động đó làm ta thoáng chút mờ mịt.

Chẳng lẽ đây là nghi thức trước khi cưới sao?

Ta thực sự... phải đau khổ vì họ không đến tiễn ư?

Ta cân nhắc xem có nên rơi vài giọt lệ cho đúng kịch bản không.

Nhưng đúng lúc đó, Tiêu gia chủ lại nhét vào tay ta một món thượng phẩm linh bảo, gương mặt đầy vẻ áy náy và thương hại:

“Đứa nhỏ này, thiệt thòi cho con rồi.”

Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng thật lớn.

Tiêu gia chủ: “...”

Những người khác đang chờ ta khóc lóc t.h.ả.m thiết:

“???”

Mẫu thân ta quả nhiên hiểu tính ta nhất, thấy ta lộ bản chất liền nhanh ch.óng hô lớn:

“Khởi kiệu!”

Phu kiệu đều là người tu đạo, kiệu vừa nhấc lên đã được tiên hạc kéo đi, bay nhanh như gió.

Trong chớp mắt, ta đã cách Tiêu gia hàng ngàn dặm.

Ta không hề quay đầu lại.

Dĩ nhiên, ta cũng không biết ngày hôm đó bí cảnh xảy ra biến cố, đám tu sĩ bên trong đã trở ra sớm hơn dự kiến.

Ngay lúc trời nước một màu, ráng chiều rực rỡ hòa cùng cánh cò cô độc, kiệu hoa của ta dừng trước cổng Vương gia.

Phu quân của ta chậm rãi vén khăn voan, bốn mắt nhìn nhau.

Lời đồn không sai, Vương thiếu gia quả thực bệnh tật ốm yếu, hư nhược đến mức nhìn vào là thấy ngay gương mặt tái nhợt, gầy gò.

Nhưng dù có suy nhược, gương mặt kia vẫn vô cùng tuấn tú.

Ta đảo mắt liên hồi, thầm nghĩ đây chắc chắn là Vương Càn rồi?

Phu quân tương lai của ta?

Trông có vẻ yếu thật đấy.

Ta theo bản năng nhìn xuống phần eo của hắn...

Đôi mắt lập tức sáng rực lên!

Miếng linh ngọc cấm bộ treo ở đó quả thực là vô giá.

Trong phút chốc, ta quên sạch mọi chuyện, yếu hay không yếu mặc kệ, chỉ c.ầ.n s.au này mấy thứ này thuộc về ta là được!

Phía trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười ôn nhuận, miếng cấm bộ kia được người ta tháo xuống, đưa đến trước mặt ta.

Ta sững sờ, kinh ngạc ngước nhìn.

Chỉ thấy người nọ khẽ nhếch môi, giọng nói ấm áp:

“Nếu nàng thích, tặng cho nàng nhé?”

Ta ngượng ngùng đáp:

“Thế này thì thật ngại quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng tay đã nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy miếng linh ngọc, chỉ hận không thể soi ngay xem giá trị của nó cao đến mức nào.

Ta thừa nhận, cái bộ dạng chưa từng thấy sự đời này của mình rất dễ khiến người ta khinh ghét.

Nhưng trách ai được?

Ai bảo ta nghèo khổ từ bé chi.

Vương Càn có chán ghét thì cứ chán ghét đi!

Dù sao hắn cũng là một con ma ốm, làm gì được ta chứ?

Cưới cũng đã cưới rồi, chẳng lẽ còn trả hàng được sao?

Nhưng ta không hề thấy vẻ khinh miệt nào trong mắt Vương Càn, trái lại, tiếng cười của hắn càng thêm sâu:

“Không sao cả, coi như đây là lễ gặp mặt cho nương t.ử.”

Tiếng "nương t.ử" này khiến đạo tâm của ta thoáng chút rối loạn:

“Cái... cái gì mà nương t.ử?”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn nghiêng đầu: “Tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng, lại còn bái lạy cao đường, nương t.ử định không thừa nhận sao?”

Ta dĩ nhiên thừa nhận rồi, ta chỉ sợ ngươi không nhận thôi!

Ta thầm mắng trong lòng.

Ta biết rõ mình không phải kiểu người được người ta yêu mến.

Vương gia và Tiêu gia liên hôn, Vương Càn dù có vô dụng cũng là đích thiếu gia của Vương gia, còn ta, chỉ là một kẻ giả mạo.

Chuyện này chẳng cần chờ đến sau này, chỉ cần ta đứng đây, ai có mắt cũng đều nhìn ra ta không phải thiên kim đại tiểu thư của một đại tộc tu tiên rồi.

Cái khí chất đó, không giả vờ được.

Ta cứ ngỡ Vương Càn sẽ nổi trận lôi đình, trước khi đến đây ta đã tưởng tượng ra vô số tình cảnh.

Nếu là Tiêu Sóc, hắn sẽ lạnh mặt không nói một lời mà bỏ đi.

Nếu là Tiêu Kỳ, phát hiện mình rước phải một "hàng giả", đại khái sẽ đ.á.n.h nát tân phòng đến mức long trời lở đất.

Còn như Phó Tu Nhiên, hắn tuy sẽ không phát tác ngay, nhưng ngoài mặt lễ độ bao nhiêu thì tuyệt đối sẽ không cùng ta chung phòng bấy nhiêu.

Thế nhưng, ta duy nhất không ngờ tới là Vương Càn lại thực sự coi ta là nương t.ử.

Điều này làm ta nhất thời không biết phải ứng phó ra sao.

Ta có chút ngây ngốc, lắp bắp hỏi:

“Vậy... vậy giờ phải làm gì?”

Hắn đưa tay lên, che lấy đôi mắt ta.

Đầu ta tựa trên gối, cảm nhận được bên cạnh có người nằm xuống, hắn còn đắp thêm chăn cho ta.

Giọng nói ấm áp mang theo chút trầm thấp đầy từ tính vang lên:

“Ngủ đi.”

Ta: “……”

Ta thế mà lại ngủ thật.

Có lẽ do dọc đường xe ngựa mệt mỏi, cũng có lẽ do không chỉ có được thượng phẩm linh bảo của Tiêu gia chủ mà còn vơ được miếng cấm bộ linh ngọc của Vương Càn.

Trong lòng mừng rỡ nên đặt lưng là ngủ, hoàn toàn không có thói quen lạ giường.

Càng chẳng buồn để tâm bên cạnh có thêm một người.

Dĩ nhiên, ta nghiêm trọng hoài nghi đêm nay ngủ yên ổn được là vì Vương Càn chẳng thể làm gì ta cả. Về điểm này ta có bằng chứng hẳn hoi.

Bởi vì sáng sớm vừa mở mắt, ta đã thấy hắn phun ra một b.úng m.á.u, làm ta giật mình tỉnh hẳn.

Ta vội vàng nhảy dựng lên giúp hắn cầm m.á.u rồi gọi người, chỉ sợ phu quân mới cưới này chẳng may "đứt gánh" giữa đường.

Ta thì chẳng ngại làm góa phụ, nhưng ta sợ Vương gia nghĩ ta có tướng khắc phu, sau này lại ghi hận ta thì sao?

Ta còn đang chờ làm Thiếu phu nhân Vương gia để bước lên đỉnh cao nhân sinh cơ mà.

Như thấu hiểu tâm tư ta, Vương Càn nhìn dáng vẻ sốt sắng của ta, khẽ cười trấn an:

“Nàng không cần sợ hãi, ta vốn dĩ chẳng sống được bao lâu, điều này phụ thân mẫu thân đều biết rõ. Vậy nên dù hôm nay ta có mất mạng, họ cũng sẽ không trách nàng đâu.”

Tim ta khẽ lệch đi nửa nhịp.

Ngước mắt lên, ta chạm phải ánh nhìn ôn hòa đầy ý ủi an của hắn.

Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên có người dùng giọng điệu giải thích để an ủi ta.

Bọn họ đều không thích ta, nên cũng lười lãng phí lời nói với ta.

Dường như để ta tồn tại đã là ơn đức lớn lao nhất rồi, ta không nên đòi hỏi thêm gì nữa.