Thuở nhỏ khi ta bị vu oan trộm gà, người ta tìm tận cửa, mẫu thân chẳng nói chẳng rằng đã đ.á.n.h ta thừa sống thiếu c.h.ế.t, đợi người ta sợ xảy ra án mạng mà lầm bầm bỏ đi bà mới dừng tay.
Nhưng ta không trộm.
Vậy mà chẳng ai hỏi ta lấy một câu có hay không.
Giống như lúc ở Tiêu gia, bị đám hạ nhân nhằm vào hãm hại, hễ nảy sinh tai họa là bọn chúng lại đẩy ta ra chịu trận.
Tiêu gia chủ thường nể mặt mẫu thân ta mà bỏ qua.
Tiêu Sóc thì chẳng bận tâm đến ai bao giờ, trước nay luôn quay đầu bước đi.
Tiêu Kỳ tính tình nóng nảy, thường xách tai ta lên, chán ghét mắng:
“Bảo quỳ là quỳ, Tiêu gia sao lại có hạng người xương cốt mềm yếu như ngươi! Đúng là đồ hèn!”
Chỉ có Phó Tu Nhiên cười dìu ta đứng dậy, trách móc Tiêu Kỳ thô lỗ không biết thương hoa tiếc ngọc.
Nhưng hắn cũng chưa từng thực lòng an ủi ta.
Vì vậy, ta học được cách chuyên đi trộm gà của một nhà, học được cách đấu đá không khoan nhượng với đám hạ nhân Tiêu gia.
Vương Càn thật là kỳ quái, nhưng hắn cũng thật ngu xuẩn.
Hắn cư nhiên lại đi thương hại ta, an ủi ta.
Hắn có biết ta tới đây là mong hắn c.h.ế.t sớm để thừa kế di sản của Vương gia không hả?
Nghĩ bụng hắn là ma ốm được bao bọc kỹ nên không biết lòng người hiểm ác, nhưng vợ chồng Vương gia đâu có ngốc.
Cứ chờ xem, lát nữa diện kiến, họ chắc chắn sẽ làm ta bẽ mặt ngay tại chỗ.
Nhưng ta chẳng sợ, họ có không vừa lòng, không thích đi chăng nữa thì liệu có "trả hàng" được không?
Có giỏi thì làm cho con trai họ sống thêm mấy năm đi, bằng không chẳng bao lâu nữa ta sẽ xẻ được một miếng thịt béo bở từ Vương gia này.
Ta tràn đầy hùng tâm tráng chí.
Thế nhưng, khi đối diện với món linh bảo mà Vương phu nhân trao làm lễ gặp mặt, cùng nụ cười hiền từ của Vương gia chủ, ta bỗng rơi vào mờ mịt.
Vương phu nhân rất đẹp, Vương Càn có ba phần giống bà, nhưng bà lại càng dịu dàng hơn.
Bà xoa đầu ta:
“Đứa trẻ ngoan, thiệt thòi cho con rồi. Tuổi còn xuân xanh đã phải gả cho A Càn. Từ nay về sau đây là nhà của con, có yêu cầu gì cứ phân phó hạ nhân. Cha mẹ tuyệt đối không bạc đãi con.”
Cha mẹ sao...
Trái tim vốn đã lệch nhịp vì Vương Càn, nay lại đập nhanh thêm một hồi.
Nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ta vẫn chú trọng nhất là:
“Linh bảo này phẩm cấp có cao không? Có đáng tiền không ạ?”
Vương Càn ở bên cạnh học theo bộ dáng và ngữ khí của ta, nghiêng đầu hỏi:
“Phẩm cấp tuy không cao, nhưng chắc là đáng giá đấy.”
Ta nghe nửa câu đầu không khỏi thất vọng.
Hắn lại tiếp tục:
“Bởi vì, đây chính là lệnh bài Thiếu phu nhân của Vương gia.”
Ta: “!”
Ta sai rồi.
Người nhà họ Vương chẳng ngu chút nào.
Bọn họ đây là đang "câu cá chấp pháp"!
Chắc chắn vì muốn liên hôn với Tiêu gia nên mới làm bộ làm tịch đưa cho ta miếng lệnh bài Thiếu phu nhân này.
Phải biết miếng lệnh bài này trân quý biết bao, có nó trong tay là có quyền thế ngang hàng người nhà họ Vương, mở kho báu gì đó dễ như trở bàn tay.
Nhưng Vương gia có thể để ta tùy ý mở kho sao?
Chắc chắn là không.
Đây chỉ là diễn kịch cho người ngoài xem thôi, người Vương gia căn bản sẽ không thừa nhận quyền hạn của ta!
Nực cười, họ nói không nhận là ta chịu sao?
Không mở được đường đường chính chính thì ta lén lút trộm!
Nói là làm, thừa lúc đêm đen gió cao, ta dùng lệnh bài lẻn vào bảo khố.
Thủ đoạn của ta vốn dĩ rất cẩn mật, nhưng ta đã đ.á.n.h giá thấp sự "biến thái" của các tu sĩ cấp cao.
Người bình thường không nghe thấy tiếng động, nhưng vào tai họ thì chẳng khác nào có cái loa phóng thanh đại tài.
Ta còn chưa kịp vơ vét gì đã bị phát hiện.
“Kẻ nào gan to bằng trời, dám tự tiện xông vào bảo khố Vương gia!”
Linh áp mạnh mẽ ập xuống, ta cảm thấy lần này mình xong đời rồi.
Thế nhưng, khi vị tu sĩ kia thấy ta đang ôm một đống bảo vật, vẻ mặt ông ta còn bối rối hơn cả ta:
“Thiếu... Thiếu phu nhân?”
“Người đến đây sao không báo một tiếng? Những thứ nặng nề này cứ để ta giúp người khuân đi là được.”
Ta kẻ đang chờ ông ta hô hoán bắt trộm:
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hỏi lại: “Ta có thể khuân đi sao?”
Ông ta khó hiểu:
“Vì sao không thể? Người chẳng phải có lệnh bài Thiếu phu nhân sao?”
Ta: “……”
“Cư nhiên thực sự có thể sử dụng.”
Trong phòng chất đầy kỳ trân dị bảo ta khuân từ kho về, ta vuốt ve miếng lệnh bài trong tay mà thẫn thờ.
Vương Càn ở bên cạnh rót cho ta một chén trà:
“Vì sao không thể? Nương t.ử cũng là người Vương gia mà.”
Mới không phải.
Làm gì có gia đình nào ngu xuẩn đến mức tùy tiện coi một kẻ lạ hoắc vừa vào cửa là người trong nhà?
Từ Vương Càn cho đến vợ chồng Vương gia, dựa vào cái gì mà họ đối xử tốt với ta vô duyên vô cớ như vậy!?
Ta không tin!
Tâm tư vặn vẹo đầy ác ý, ta hỏi Vương Càn:
“Cha mẹ chàng đều nói gả cho chàng là thiệt thòi cho ta, chàng cũng biết mình chẳng còn sống được bao lâu, sao còn cưới ta làm gì? Nói cho cùng chẳng phải muốn ta đến xung hỷ sao? Được việc thì chàng sống, không được thì cũng chỉ là ta chịu cảnh góa phụ, đúng không?”
Càng nói, ta càng muốn đ.â.m vào nỗi đau của hắn.
Ta ghen ghét Vương Càn, giống như ghen ghét Diệp Như Lan vậy.
Vì Vương Càn cũng được mọi người nâng niu, dù hắn là một con ma ốm.
Tại sao chứ?
Tại sao ta khỏe mạnh lành lặn mà chẳng ai thương, còn bọn họ muốn gì cũng có được dễ dàng?
Vì chưa từng được yêu thương nên ta học được cách ghen ghét.
Ghen ghét Tiêu Sóc, Tiêu Kỳ, Phó Tu Nhiên, thậm chí ghen ghét cả mẫu thân ta.
Dù những gã đàn ông đó chỉ yêu bà ngắn ngủi, nhưng ít ra bà đã từng được yêu.
Ta mong chờ nhìn thấy Vương Càn tức giận nhảy dựng lên, lộ ra bộ mặt dữ tợn.
Thế nhưng, mắt hắn chỉ tràn ngập vẻ áy náy, khẽ giọng nói:
“Là ta có lỗi với nàng.”
Nhưng hắn có lỗi gì chứ?
Có phải hắn ép ta gả đâu, là ta tự muốn đến mà.
Liên hôn gia tộc dù là thủ đoạn cường cường liên hợp, nhưng cũng chưa đến mức ép uổng, chỉ cần ta nói "không", đám tu sĩ tu đại đạo cao ngạo kia lẽ nào lại hạ mình đi ép một kẻ tu vi thấp kém như phàm nhân là ta xuất giá sao?
Chẳng qua là vì ta muốn đến.
Điều này làm ta cảm thấy rất suy sụp.
Vương Càn liền hỏi ta:
“Nương t.ử lấy đống linh bảo này để làm gì?”
Lúc này ta mới bừng tỉnh sức sống, ánh mắt kiên định:
“Tu tiên!”
Ta là Tạp linh căn, con đường tu đạo khó khăn vô cùng.
Những năm qua ta nịnh bợ đám người Tiêu Sóc để có chút tài nguyên, nhưng tác dụng không lớn, đến giờ mới chỉ khó khăn lắm mới Trúc Cơ.
Tiêu Kỳ miệng lưỡi độc địa, từng mắng ta:
“Đống linh thảo ngọc thạch đó đủ để người ta tu lên Kim Đan rồi! Ngươi cư nhiên mới đến Trúc Cơ! Sao lại ngốc thế không biết! Đúng là lãng phí tài vật.”
Hắn nhìn thấy tay ta đầy vết chai và vết thương do tu luyện, liền quay mặt đi vì chướng mắt:
“Chi bằng cứ ăn không ngồi rồi làm một con sâu gạo đi! Nuôi ngươi còn tiết kiệm tiền hơn là để ngươi tu luyện đấy!”
Tiêu Sóc tuy không nói gì nhưng cũng tỏ vẻ tán đồng.
Chỉ có Phó Tu Nhiên là duy nhất ủng hộ, còn đưa t.h.u.ố.c trị thương cho ta.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Dĩ nhiên, ta không biết sau lưng hắn giải thích rằng:
“Thiên tư nàng ta như vậy, muốn tu thì cứ để nàng tu. Đợi đến lúc đ.â.m đầu vào tường tự khắc sẽ từ bỏ, cản trở làm chi?”
Cái tên miệng quạ đen ấy nói lần nào chuẩn lần đó.
Mấy năm qua ta trầy trật, không biết đã đ.â.m đầu vào tường bao nhiêu lần, đầu rơi m.á.u chảy, điều duy nhất hắn không đoán được là ta chưa bao giờ bỏ cuộc.
Ta chờ đợi ngày "liễu ám hoa minh".
Và ngày đó cuối cùng đã đến.
Vương Càn không gạt ta, hắn thực sự giúp ta tu hành.
Từ việc dùng linh d.ư.ợ.c tắm rửa để bổ trợ linh căn, đến từng chiêu từng thức trong công pháp.
Vị thiếu gia ốm yếu này, tuy nói là thực lực Kim Đan nhưng lại khiến người ta không nhìn thấu được.
Đúng là thiên tài bị trời đố kỵ, nếu hắn không mang bệnh, đời này ta sợ rằng đến vạt áo hắn cũng chẳng chạm tới nổi.
Ta ở Vương gia trải qua ba tháng bình lặng.
Điều này thực sự bất thường, vì với tính cách của ta, không gây ra chuyện gì đúng là một kỳ tích.
Không phải ta không nghĩ đến việc phản kháng hay đ.â.m thử vị phu quân ma ốm này một nhát...