Tiêu Gia Như Yên

Chương 6



Tay hắn khựng lại hoàn toàn.

“Đại thiếu gia ngươi giỏi lắm, dựa vào cái gì mà bảo ta không cốt khí? Có giỏi thì ngươi thử sống như ta xem, chưa chắc đã khá khẩm hơn ta được mấy phần đâu.”

“Ngươi còn mắng ta là phế vật, nhưng ta không phải là phế vật.”

Ta như muốn trút hết mọi uất ức cả đời này ra:

“Ta không phải phế vật, ta tên là Đậu Như Yên, ta không gọi là phế vật...”

Có một khoảnh khắc, ta cảm thấy Tiêu Kỳ dường như đau lòng cực kỳ, nhưng cái tính ngang bướng của hắn lại khiến hắn cứng cổ không lên tiếng.

Ta được nước lấn tới:

“Ta cũng chẳng thích gì Tiêu Sóc.”

“Hắn là thiên kiêu của giới trẻ, thì đã sao? Thiên kiêu thì có quyền coi khinh người khác à? Phong thủy luân chuyển, ta không tin đời này mình mãi mãi dưới chân hắn! Chờ đến khi ta lợi hại hơn, ta nhất định sẽ khiến hắn phải ăn nói khép nép mà cầu xin ta.”

“Còn nữa...”

“Sao cơ? Như Yên còn điều gì muốn oán trách ta nữa không?”

Ta đang nói hăng say thì một bóng người bước ra từ bóng tối, chính là Phó Tu Nhiên với gương mặt vẫn nụ cười thường trực.

Và bên cạnh hắn, chẳng biết đã đứng đó nghe từ bao lâu, chính là Tiêu Sóc với gương mặt không chút biểu cảm!

Ta: “!”

Bản tính của ta vốn là kẻ bắt nạt người hiền sợ kẻ ác.

Thấy cột là leo, được cho chút sắc đỏ là mở ngay phường nhuộm.

Mới rồi Tiêu Kỳ bị ta chỉ tay mắng c.h.ử.i mà hiếm thấy không nổi đóa, ta liền nói cho sướng miệng, nhất thời không phanh lại được.

Ai ngờ lại bị hai kẻ còn lại nghe sạch không sót một chữ.

“Xem ra ngày thường chúng ta làm ca ca chưa đủ tốt, khiến Như Yên muội muội bất mãn đến nhường này. Tiêu huynh thấy sao?”

Trên vạt áo của Phó Tu Nhiên vẫn còn dính vết m.á.u.

Phía trên Vương phủ, Thanh Long đang bị một nhóm tu sĩ dùng trận pháp phong ấn vây hãm.

Tiêu Sóc nhạt nhẽo liếc ta một cái, không đáp lời.

Ta rụt cổ lại: “Chuyện đó... cũng không hẳn là vậy.”

Nhưng lời đã nói ra, làm sao thu lại được?

Không khí bỗng trở nên gượng gạo vô cùng.

Không được, ta phải tìm cách xoay chuyển tình thế.

Ta dứt khoát đổi chủ đề, nắm lấy tay Vương Càn, nở một nụ cười trông có vẻ chân thành nhất có thể:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

“Nhắc mới nhớ, lúc muội xuất giá các huynh trưởng đều không có mặt, hẳn là mọi người vẫn chưa quen biết nhau. Để muội giới thiệu một chút, các vị huynh trưởng, đây chính là phu quân của muội.”

“Phu quân, đây đều là các vị ca ca của ta.”

Lời vừa dứt, ánh mắt của ba người bọn họ dừng lại trên người phía sau ta một lúc, rồi đồng loạt quay sang nhìn ta với vẻ mặt đồng nhất.

Không khí... càng thêm khó xử.

Ta: “……”

Chuyện gì thế này, mọi người đều không vui sao?

Cái đuôi nhỏ này từ nay không còn quấy rầy họ nữa, chẳng phải là đại hỷ sự à?

Tại sao Tiêu Sóc nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo như vậy, còn Tiêu Kỳ thì đầy vẻ oán trách?

Ngược lại, Phó Tu Nhiên mở quạt xếp ra, nụ cười không chạm đến đáy mắt:

“Như Yên muội muội thật khéo đùa.”

Ta khó hiểu.

Tiêu Sóc đã lên tiếng: “Từ hôn đi.”

Không phải là thương lượng, mà là thông báo.

“Các người có ý gì hả?!”

Ta thực sự nổi giận.

“Cuộc hôn nhân này của ngươi không tính. Nếu không phải mấy ngày nay bị Thanh Long quấy phá, chúng ta đã sớm đưa ngươi về rồi. Giờ vẫn chưa muộn đâu.”

Tiêu Sóc bình tĩnh nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn đại đa số thời điểm thực sự còn giống gia chủ hơn cả Tiêu gia chủ, nhất là sau khi tu vi thăng tiến vượt bậc.

“Đúng vậy Như Yên muội muội, ngươi bị lừa gạt rồi, bằng không sao lại gả cho một kẻ phế nhân như thế.”

Phó Tu Nhiên lên tiếng khuyên nhủ, nhưng thực chất là đang ám chỉ nh.ụ.c m.ạ Vương Càn.

Tiêu Kỳ tính tình thẳng thắn, tiến lên định bắt lấy tay ta:

“Mau theo ta trở về.”

“Dựa vào cái gì!”

Ta nổi trận lôi đình.

Ngày xưa các người châm chọc mỉa mai ta thì thôi đi, nhưng Vương Càn có lỗi gì chứ?

Dựa vào cái gì mà sỉ nhục hắn?

“Lúc trước chính các người không cho ta vào bí cảnh, đuổi ta ra ngoài. Ta gả vào Vương gia là cam tâm tình nguyện, dựa vào cái gì các người nói không tính là không tính?!”

“Chẳng phải các người ghét ta nhất sao? Nay ta không quấn lấy các người nữa, các người còn gì không hài lòng? Lại muốn ta trở về để tiếp tục làm trò cười cho thiên hạ, tiếp tục nịnh hót các người sao?!”

“Ta hiện tại là Thiếu phu nhân của Vương gia, tại sao phải quay về chịu khổ?!”

Quan trọng hơn hết, ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời bỏ nơi này.

Ta đã nói rồi, ta luôn khao khát những thứ không thuộc về mình.

Ở nơi này, tất cả mọi người đều đối đãi tốt với ta.

Dù họ là phụ mẫu, thúc bá hay huynh đệ của Vương Càn, họ đều trân trọng ta như trân trọng chính hắn vậy.

Một kẻ tham lam như ta, sao có thể nỡ rời đi.

Bệnh của Vương Càn còn chưa khỏi, ta làm sao có thể đi?

Phản ứng kịch liệt của ta nằm ngoài dự tính của bọn họ.

Đây dường như là lần đầu tiên ta phản kháng mạnh mẽ đến vậy, để lộ ra cái gai nhọn đã che giấu suốt nhiều năm.

Phó Tu Nhiên tắt hẳn nụ cười.

Tiêu Sóc nhíu mày trầm mặc.

Hồi lâu sau, Tiêu Kỳ mới cất giọng:

“Ngươi có biết con Thanh Long kia từ đâu tới không?”

Bí cảnh của Tiêu gia vốn là nơi phong ấn.

Ngàn năm trước, trận chiến tại đó khiến vô số tu sĩ ngã xuống, linh bảo rơi rụng vô vàn, sau này mới trở thành nơi rèn luyện cho đệ t.ử.

Mỗi lần mở ra rèn luyện cũng là một lần gia cố phong ấn.

Nhưng theo thời gian, phong ấn không tránh khỏi lỏng lẻo, Thanh Long lại một lần nữa xuất thế.

Đây cũng là lý do bọn người Tiêu Sóc phải rời bí cảnh sớm hơn dự kiến.

Con Thanh Long này thực lực phi phàm, gian xảo và tàn nhẫn.

Suốt ba tháng qua, tu sĩ thiên hạ truy đuổi kịch liệt nhưng vẫn không làm gì được nó, bởi những vết thương trên người nó đều có thể khép lại trong nháy mắt.

Nó gần như có thân xác bất t.ử.

“Thế gian này làm gì có thân xác bất t.ử? Nếu thần bí như vậy thì năm xưa sao nó bị phong ấn được? Tìm người năm đó phong ấn nó, lại phong ấn thêm lần nữa không phải là xong rồi sao?” – Ta hỏi vặn lại.

Tiêu Kỳ nhìn chằm chằm sau lưng ta, định đảo mắt khinh bỉ như thói quen, nhưng chẳng hiểu nghĩ gì nửa chừng lại thôi, bực bội nói:

“Ngươi tưởng xem, vì sao con Thanh Long đó lại nháo đến tận nơi này?”

Ầm vang!

Một tiếng nổ lớn rung trời chuyển đất.

Phong ấn vây khốn Thanh Long bị phá vỡ, cái đầu rồng khổng lồ lao thẳng về phía ta.

Hay nói chính xác hơn, là phía sau lưng ta.

Ta chưa bao giờ thấy một quái vật to lớn đến nhường này.

Đó là sự áp chế tuyệt đối về thực lực, loại tu sĩ như ta căn bản không có lấy một tia phản kháng.

Một bàn tay ấm áp che lấy mắt ta, kèm theo một tiếng thở dài:

“Nương t.ử, chớ có nhìn bừa, dọa nàng thì phải làm sao bây giờ?”