Linh khí cuồn cuộn d.a.o động.
Qua kẽ ngón tay, ta thấy một dòng chất lỏng màu kim sắc lôi cuốn theo linh lực lao thẳng về phía Thanh Long.
Như một lưỡi d.a.o sắc bén, nó dễ dàng cắt đứt lớp vảy rồng, để lại những vết thương không thể khép lại!
Đó là... m.á.u của Vương Càn!
Năm đó, gia tộc phong ấn Thanh Long chính là Vương gia! Thế nên, thứ duy nhất khiến Thanh Long bị thương mà không thể tự chữa lành chính là huyết mạch nhà họ Vương.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra ba tháng qua tộc nhân Vương gia thường xuyên ra ngoài mất hút chính là để truy sát yêu nghiệt này.
Nhưng hiện giờ Thanh Long xuất hiện ở đây, chứng tỏ họ đã thất bại.
Có lẽ huyết mạch cũng phân chia thuần khiết hay không.
Và Vương Càn chính là mối đe dọa lớn nhất mà Thanh Long kiêng dè. G.i.ế.c hắn, vạn sự vô ưu.
“Nhưng, chàng rõ ràng chỉ là Kim Đan.”
Ta nhìn Vương Càn đang liều mình huyết chiến với Thanh Long, không cam lòng lên tiếng.
Đám người Tiêu Sóc thiên phú dị bẩm nay đã sớm đạt Nguyên Anh, còn Vương Càn vì bệnh tật mà tu vi nghẽn lại ở Kim Đan không tiến triển.
Một Kim Đan kỳ, làm sao có thể tru sát thứ mà cả quần hùng Tu tiên giới đều bó tay?
Nhưng sự thật lại nực cười như thế.
Thanh Long sau khi dính m.á.u Vương Càn thì vết thương không ngừng thối rữa, nó trở nên dữ tợn cuồng loạn.
Vương Càn toàn thân bao phủ bởi kim quang, lộng lẫy như thiên thần giáng thế.
Chứng kiến cảnh tượng này, Tiêu Sóc mặt không cảm xúc nói:
“Có lẽ, chỉ cần một viên Kim Đan là đủ rồi.”
Vương Càn nhà họ Vương, sinh ra đã mang mệnh định để tru sát con Thanh Long này. Đây gọi là Thiên mệnh.
Giữa chốn hỗn độn, đất trời biến sắc.
Đây là một ván cờ sinh t.ử, không ngươi c.h.ế.t thì là ta mất mạng.
Thanh Long bị phong ấn trăm năm đã sớm có chuẩn bị, linh áp cường hãn quét qua khiến gió cũng trở thành v.ũ k.h.í g.i.ế.c người.
Tu vi của ta dù có tiến triển nhưng cũng không thể chống đỡ, vừa quay đầu lại đã thấy cái đầu rồng khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như l.ồ.ng đèn đang áp sát.
Trong chớp mắt, ta thấy hoa mắt rồi được một vòng tay ôm c.h.ặ.t, thuấn di đi xa trăm trượng.
“Vương Càn!”
Thấy hắn, tảng đá trong lòng ta mới coi như rơi xuống.
Hắn cúi đầu lau vết m.á.u trên mặt ta, mỉm cười ôn hòa:
“Nguy hiểm quá, nương t.ử suýt chút nữa đã bị thương rồi.”
Nhưng sao trên mặt ta lại có m.á.u?
Ta nâng tay chạm vào lưng hắn, một cảm giác bết dính rợn người.
Ta không tin nổi nhìn hắn, lúc này chẳng màng gì nữa, chỉ muốn kéo hắn chạy đi.
Nhưng hắn không nhúc nhích.
Ta giận dữ quát:
“Đã lúc nào rồi mà chàng còn nghĩ đến thiên hạ thương sinh! Nghĩ cho chính mình trước đi! Giữ lấy cái mạng nhỏ này đã! Chàng lao lên như vậy chỉ có con đường c.h.ế.t thôi!”
Trong bóng tối, ta nghe thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết của ai đó.
Nỗi sợ hãi trong lòng càng dâng cao.
Vương Càn vững vàng đặt ta xuống, dựng lên một đạo kết giới ngắn ngủi ngăn cản đuôi rồng.
Ánh mắt hắn nhìn về nơi phát ra tiếng thét, nhẹ giọng:
“Nhưng nương t.ử à, ta vốn dĩ nên kết thúc tất cả chuyện này. Nếu không, mấy chục năm an ổn ta đã hưởng qua, thật hổ thẹn với lương tâm.”
Vương gia ở Lang Gia xưa nay được tôn kính, chính hắn cũng nhận ra dù là người ngoài hay người nhà đều đối đãi với hắn vô cùng chu đáo.
Bởi vì hắn sinh ra là để làm kiếp số của Thanh Long, làm cứu thế chủ của thương sinh.
Nếu hắn trốn, lê dân bách tính sẽ thương vong vô số, Tu tiên giới sẽ chẳng còn ngày thái bình.
Một kẻ "ngu ngốc" như Vương Càn, đối xử tốt với một kẻ không có hảo ý như ta, huống chi là với người khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn sao có thể bỏ đi?
Ta thấy hắn tự mình lấy ra viên Kim Đan, đặt vào tay ta, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định:
“Thanh Long đang dương đông kích tây, dẫn dụ cha mẹ ta đi nơi khác, nó đ.á.n.h cược rằng một mình ta khó lòng g.i.ế.c được nó. Lát nữa ta sẽ tiến vào trong bụng nó, nương t.ử chỉ cần mang viên Kim Đan này giao cho cha mẹ ta. Sau khi họ nuốt vào, nhất định có thể cảm ứng được vị trí của ta, từ đó có thể tung đòn quyết định g.i.ế.c c.h.ế.t nó.”
Ta run rẩy: “Nhưng chàng c.h.ế.t rồi, ta phải làm sao?”
Ta thống hận bản thân mình ti tiện, ta muốn mang hắn đi, nhưng ta càng sợ mình sẽ c.h.ế.t.
Thế nên ta gào lên:
“Vương Càn, chàng nên hận ta đi, đến lúc này rồi ta vẫn chỉ biết nghĩ cho bản thân mình!”
Hắn không trách ta, trong mắt chỉ toàn là đau lòng:
“Thế sự vốn chỉ luận nhân quả. Những gì ta gặp được đều là phu quân, tự nhiên ta sẽ báo đáp bằng ơn nghĩa. Nhưng thế gian này chưa từng đối xử t.ử tế với nương t.ử, sao có thể đòi hỏi nàng phải tâm hệ thiên hạ?”
“Nương t.ử thì có lỗi gì chứ?”
Hắn lao về phía Thanh Long.
Ta ôm lấy viên Kim Đan, chạy về hướng ngược lại.
Ta nghiến răng quay đầu, hỏi hắn lần cuối:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Vậy còn chàng? Tại sao chàng không thể vì chính mình mà nghĩ một lần? Cứ nhất định phải đi tìm cái c.h.ế.t sao?”
Ta mong chờ hắn sẽ quay đầu đi cùng mình.
Cuồng gió nổi lên tứ phía, thổi tung vạt áo hắn.
Trong bóng tối chập chờn, ánh mắt vị tu sĩ ấy tràn đầy lòng trắc ẩn:
“Bởi vì đạo mà ta tu... chính là Thương sinh đạo.”
Ta không nhớ nổi mình đã rời khỏi đó bằng cách nào.
Chỉ biết sau khi Vương Càn và Thanh Long đối đầu, xung quanh chỉ còn một mảnh đen kịt, con đường phía trước không thấy nửa tia sáng.
Lũ yêu thú nhân cơ hội loạn lạc mà tác quái, dọc đường ta đã g.i.ế.c không ít, cái giá phải trả là toàn thân đầy rẫy vết thương.
Nếu là bình thường, ta đã sớm tìm một xó xỉnh nào đó trốn biệt tăm, chờ phong ba bão táp qua đi mới ló mặt ra.
Nhưng lần này, ta không trốn. Viên Kim Đan này chính là lá bùa đòi mạng, ai cũng tìm ta, ai cũng muốn g.i.ế.c ta để cướp đoạt nó.
Bởi đó không chỉ là một viên Kim Đan, mà là cả đời đạo nghĩa và tu vi của thiên mệnh chi t.ử nhà họ Vương, là linh đan cực phẩm trong mắt bất kỳ ai.
Sự cám dỗ lớn như vậy, liệu yêu thú hay tu sĩ nào còn giữ được lý trí?
“Tìm thấy rồi! Nàng ta ở đây!”
“Một kẻ Trúc Cơ hèn mọn mà dám giữ thứ không thuộc về mình, mau giao ra đây!”
Linh quang lóe lên, ta phun ra một ngụm m.á.u.
Mắt ta rưng rưng, giọng nói yếu ớt dịu dàng:
“Ta không có giữ.”
Chát!
Một tiếng tát vang dội. Má trái của ta sưng vù, hiện rõ dấu tay lớn.
“Đồ tiện nhân! Đừng hòng dùng mấy tiểu xảo đó mà lừa bản tôn! Giao Kim Đan ra đây!”
Phải rồi, cái trò giả vờ đáng thương của ta làm sao lừa được đám đại yêu tu sĩ này.
Chúng hoàn toàn có thể g.i.ế.c ta rồi đoạt lấy, nhưng trớ trêu thay, ta còn giữ những thượng phẩm linh bảo mà Tiêu gia và Vương gia ban cho lúc xuất giá.
Ta đã dùng chúng để ẩn giấu viên Kim Đan, nếu ta c.h.ế.t, chúng có tìm mỏi mắt cũng không thấy.
Cái tát này đau thật.
Đau hơn tất cả những trận đòn trước đây ta từng chịu.
Ngày xưa, chỉ cần một cái tát là ta đã khóc lóc van xin t.h.ả.m thiết, nghĩ lại thấy mình lúc đó cũng có chút nực cười phải không?
Ta lau vết m.á.u nơi khóe miệng, cúi đầu ra vẻ hèn nhát tột cùng, nhưng lời thốt ra vẫn là:
“Ta không có.”
“Hỗn chướng!”
Lại thêm một cái tát nữa vào má phải.
“Có nói hay không! Không nói ta sẽ bẻ gãy tay chân ngươi, cho ngươi biết thế nào là sống không bằng c.h.ế.t!”