“Nương... Đây là... Tiêu gia?!”
Ta hoàn toàn tỉnh hẳn.
Có điều, Tiêu gia lúc này không còn vẻ huy hoàng tráng lệ như trước khi ta xuất giá.
Thanh Long xuất thế, yêu tộc bạo loạn, nhân tộc lầm than, đại chiến nổ ra khắp nơi.
Tiêu gia dĩ nhiên là một trong những thế gia bị tấn công.
Nơi này hiện giờ nguy cơ bủa vây, dường như có thể bị công phá bất cứ lúc nào.
Một khi thành vỡ, người bên trong chắc chắn sẽ thập t.ử nhất sinh.
“Con ranh này, còn không mau bò dậy theo ta!”
Mẫu thân chán ghét thúc giục.
Ta vẫn không quên việc mình cần làm:
“Sao con lại ở đây? Con phải đi tìm Vương gia chủ và phu nhân.”
“Cái gì mà sao con ở đây? Chuyện đến nước này mà con còn nghĩ đến mấy thứ đó à? Còn về Vương gia chủ và phu nhân, biết con ở đây, gia chủ đã sớm sai người đi thông báo rồi, họ sẽ tới đây nhanh thôi.”
Mẫu thân ta c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
“Cho nên con còn không mau chạy đi?!”
“Tại sao con phải chạy? Con ở đây chờ họ.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta bị bà kéo đi, nhưng vì vết thương trên người quá nặng nên không thể thoát ra được.
“Ồ? Vậy sao?”
Mẫu thân cười lạnh:
“Vậy ta hỏi con, viên Kim Đan mà bọn họ nói đó, con để ở đâu rồi?”
“Dĩ nhiên là ở trong miếng linh ngọc bên hông con.”
Ta nói, nhưng giọng càng lúc càng nhỏ khi nhìn vào mắt bà.
Bà cười càng thêm châm chọc:
“Cái đầu óc ngu ngẩn của con lừa người ngoài thì được, sao lừa nổi ta? Nếu con thực sự muốn giấu thứ gì đó để không ai tìm thấy, thì thứ đó chắc chắn phải hòa làm một với con.”
“Đậu Như Yên, viên Kim Đan đó con đã nuốt vào rồi đúng không?”
Ta: “!”
Kim Đan nhập thể nhưng chưa luyện hóa, ta đã biến mình thành vật chứa.
Đây là cách duy nhất để ta giữ được nó.
Bằng không, lúc đám đại yêu đè ta ra lục soát khắp người, ta đã chẳng giữ nổi.
Chúng thực sự tưởng rằng thượng phẩm linh bảo lại có tác dụng che giấu lớn đến vậy sao?
Nhưng muốn lấy ra, chắc chắn phải m.ổ b.ụ.n.g.
Sẽ không c.h.ế.t ngay, nhưng cũng coi như c.h.ế.t đi một lần.
Thấy ta im lặng, bà tát ta một cái, chỉ vào mũi mắng:
“Ngu ngốc! Sao ta lại sinh ra đứa con ngu xuẩn như con chứ! Vốn tưởng con cũng có vài phần khôn ngoan, không ngờ lại ngốc nghếch đến thế!”
“Cái gì mà thiên hạ thương sinh, cái gì mà Kim Đan với Bạc Đan, quan tâm làm cái quái gì! Con gái của Liễu Như Nhứ ta, dựa vào cái gì mà phải làm vật hy sinh cho đám tiên môn đó!”
“C.h.ế.t rồi thì tốt, đều c.h.ế.t sạch cả mới tốt! Bọn họ khinh thường ta, giờ có cầu xin ta cũng vô dụng!”
Nụ cười của bà ta đầy vẻ âm hiểm, lạnh lẽo. Ta bỗng dâng lên một dự cảm bất lành:
“Nương, người định mang con đi đâu?”
Đáp án hiện rõ ngay trước mắt.
Tại một góc hẻo lánh của Tiêu gia, đã có một nhóm người đang vây quanh một gã tu sĩ có diện mạo gian giảo như chuột.
Quả nhiên, mẫu thân ta không chút do dự:
“Tất nhiên là rời khỏi đây.”
“Tiên môn sắp lụi bại, Tiêu gia cũng sắp sụp đổ, giữ lại cái mạng này làm gì? Không lo chạy trốn nơi khác chẳng lẽ ở đây chờ c.h.ế.t sao?”
Thấy ta sững sờ, bà ta cười mỉa mai:
“Đừng có nhắc với ta cái lão gia chủ Tiêu gia đó. Một lão vương bát đản ngụy quân t.ử! Năm xưa lão nhìn trúng gương mặt này của ta, sau này gặp đứa khác giống hơn lão cũng nạp vào không sót một ai.”
“Cái gì mà tình thâm nghĩa trọng với vợ cả, ta thấy lão cũng chẳng tha thiết gì hai đứa con trai của mình đâu. Ta phi!”
“Dám bạc đãi lão nương, lão nương đây rời khỏi lão chẳng lẽ không tìm được nam nhân khác sao?!”
Bà vừa nói vừa kéo ta chạy đến trước mặt gã tu sĩ kia.
Tiêu gia vốn có kết giới chống lại yêu thú, không chỉ ngăn yêu thú vào mà người bên trong cũng không thể ra.
Nhưng hôm nay, tại góc này, có kẻ đã dùng bí pháp cưỡng ép phá ra một lỗ hổng vừa đủ cho một người qua lại.
“Lý đại ca.”
Vòng eo mẫu thân ta uyển chuyển, gương mặt vốn cay nghiệt dữ tợn với ta trong nháy mắt hóa thành nụ cười kiều mị.
Bà hướng về gã tu sĩ kia nũng nịu:
“Đã nói rõ với nhau rồi nhé, Lý đại ca. Lần này phải trông cậy cả vào huynh rồi.”
Vừa nói, bà vừa túm tay ta định bước qua lỗ hổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng gã tu sĩ giơ tay chặn lại:
“Không phải ta nói đâu, Liễu phu nhân, e là ngươi không đi được rồi.”
Sắc mặt mẫu thân ta biến đổi:
“Ngài nói vậy là ý gì?”
Bà lo sợ chuyện viên Kim Đan trong cơ thể ta bị bại lộ.
Nhưng không đúng, chuyện Kim Đan chỉ có vài người biết, tuyệt đối không thể rò rỉ.
Gã tu sĩ nheo mắt, cười cợt nhả:
“Lỗ hổng này là ta tốn bao công sức mới tạo ra được, số lượng người ra ngoài có hạn, ai trả giá cao thì được đi. Chỗ linh thạch của ngươi... chỉ đủ cho một mình ngươi đi thôi.”
“Chuyện này...”
Mẫu thân ta khựng lại.
Ta khẽ lên tiếng:
“Nương, chúng ta trở về đi.”
Giọng ta run rẩy đến tội nghiệp.
Chẳng ai thèm đoái hoài đến ta.
Gã tu sĩ nhìn chằm chằm mẫu thân ta, còn đôi bàn tay thon dài của bà đã lả lướt quấn lấy cánh tay hắn.
Bộ n.g.ự.c bà gần như dán c.h.ặ.t vào người hắn, dáng vẻ nhu nhược đáng thương:
“Lý đại ca, không thể châm chước một chút sao?”
Dù sao cũng là một đại mỹ nhân phàm trần từng khiến Tiêu gia chủ mê mẩn, những năm qua lại dùng đủ loại dưỡng nhan đan, nhan sắc không hề phai nhạt mà trái lại càng thêm mặn mà.
Thực ra gã tu sĩ kia nào có muốn làm khó bà?
Nếu là người khác không đủ linh thạch đã sớm bị đuổi thẳng cổ, hà tất phải nói lời thừa thãi.
Hắn giữ bà lại, chẳng phải là muốn mưu đồ chuyện đó sao?
“Nương...”
Ta túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo bà.
Thời gian dường như quay ngược về nhiều năm trước, ta cũng đã từng nhìn bà cười lả lơi, dắt hết người đàn ông này đến người đàn ông khác vào nhà như thế.
Khi đó, ta luôn bị bà nhốt bên ngoài cửa, chỉ biết ngồi xổm ở góc tường, nhắm nghiền mắt, bịt c.h.ặ.t tai, cứ ngỡ làm vậy là sẽ không thấy, không nghe được gì.
Nhưng hơn ai hết, ta biết đó chỉ là trò "bịt tai trộm chuông".
Bởi vì ta đã thấy những vết bầm tím trên mặt bà, đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của bà.
Có một lần duy nhất ta liều mạng đập cửa, đá cửa, kết quả bị gã đàn ông kia xô ngã nhào, gã bực bội bỏ đi.
Còn trong phòng, mẫu thân ta tóc mai xõa xượi, vết thương mới chồng vết thương cũ, bà nhìn ta bằng ánh mắt trống rỗng không hồn hồi lâu... rồi đ.á.n.h ta thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Bà vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i, mắng ta là nghiệt chủng, là nợ đời, là khắc tinh, sao không c.h.ế.t quách đi cho rảnh nợ, mắng ta là kẻ lòng lang dạ sói.
“Hôm nay vì ngươi mà bữa cơm của lão nương mất trắng, lão nương không đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi không được!”
Từ đó về sau, ta không bao giờ đá cánh cửa ấy nữa.
Ta trốn thật xa, để thực sự không thấy và không nghe thấy gì.
Thế sự xoay vần, hôm nay ta lại chứng kiến một cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng.
Bà đối mặt với gã tu sĩ, dịu dàng thốt lên:
“Lý đại ca, n.g.ự.c muội thực sự không thoải mái, hay là huynh xem giúp muội một chút?”
“Ồ? Vậy sao?”
Kẻ có ý đồ xấu đã đạt được mục đích, hắn nâng cằm bà lên, hất hàm về phía căn phòng nhỏ bên cạnh:
“Vậy để ta xem cho phu nhân nhé?”
Pháp thuật duy trì lỗ hổng cần thời gian, không tính là trì hoãn, mẫu thân ta thuận theo ý hắn.
Nhưng ống tay áo bà vẫn bị ta nắm c.h.ặ.t không buông.
Bà rốt cuộc mất kiên nhẫn, quay đầu gào lên với ta:
“Tai ngươi điếc rồi sao? Còn không mau cút đi! Nếu làm hỏng chuyện tốt của lão nương, xem ta có lột da ngươi ra không!”
“Nghe thấy chưa? Cút! Cút ngay!”
Nhưng đó có phải là "chuyện tốt" không?
Nếu là chuyện tốt, sao đôi tay bà lại run rẩy đến thế?
Gã kia vốn thèm khát bà vì bà là người phụ nữ của Tiêu gia chủ, một khi đắc thủ, chắc chắn sẽ lăng nhục gấp bội.
Ta đã tận mắt thấy tay hắn sờ vào chiếc roi da bên hông.
“Lý đại ca, chuyện này... hay là thôi đi?”
Mẫu thân ta gượng cười.
Tên tu sĩ cười gian ác:
“Mới thế này đã là gì?”
Hắn vung roi xuống, mẫu thân ta theo bản năng né tránh, tên tu sĩ nổi trận lôi đình:
“Ngươi thật sự coi mình là phu nhân nhà họ Tiêu sao! Một đôi giày rách mà cũng dám tránh!”