“Muốn ta nói, loại tiện nhân này là rẻ mạt nhất. Chỉ cần ném cho miếng thịt là sẽ như loài ch.ó vẫy đuôi mà quỳ gối dập đầu. Muốn ả mở miệng chẳng khó gì, cứ rút hết gân mạch ra, xem ả chịu đựng được bao lâu.”
Ta là đồ tiện nhân, ta hạ tiện, ta không có cốt khí.
Ta cười nịnh bợ với tất cả mọi người, vì để sống sót ta chẳng từ thủ đoạn nào.
Ai cũng xem thường ta, ngay cả chính ta cũng khinh rẻ bản thân mình.
Nhưng ta sinh ra đã định sẵn là phải bị giẫm đạp sao? Thế gian này chưa từng đối xử t.ử tế với ta, lấy tư cách gì mà phỉ nhổ ta ích kỷ?!
Cho dù là súc sinh cũng có nghịch lân, huống chi ta còn không phải súc sinh.
“Không có... Không có... Không có... KHÔNG CÓ!”
Bọn chúng đá ta từ đầu này sang đầu nọ, cười hả hê khi nghe tiếng xương cốt ta vỡ vụn.
Chúng cố tình để lại một khe hở nhỏ, thấy ta như vớ được hy vọng mà bò về phía đó thì lại tàn nhẫn đá ta trở về.
Nhìn ta đau đớn lăn lộn, chúng cười nhạo ta ngu xuẩn.
Ta đau quá, toàn thân đều đau như bị xé rách. Nhưng mà...
“Không có.”
“Ta không có giữ Kim Đan.”
Bọn chúng cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Nhưng thực tế, quãng thời gian ta trải qua đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại đó chưa đầy nửa khắc đồng hồ.
Một con đại yêu nhấc đại đao lên, nhắm thẳng vào tay chân ta:
“Cắt đứt gân tay gân chân của ả đi, ta không tin đến nước này ả còn nhịn được.”
Tu sĩ bị đoạn gân tay chân, đời này coi như phế bỏ.
Ta sẽ không bao giờ có thể tu tiên được nữa.
Sắc mặt ta trắng bệch trong nháy mắt.
Môi ta run rẩy, câu nói “Kim Đan đang ở trong miếng linh ngọc bên hông ta” đã chực trào ra, nhưng khi lưỡi đao treo ngay trước mặt, ta vẫn không thốt ra lời.
Ta nghĩ mình xong đời rồi.
Sao ta có thể vì người khác mà vứt bỏ mạng sống của chính mình chứ?
Nhưng người đó là Vương Càn.
Thế gian này, người duy nhất đối đãi tốt với ta mà chẳng cầu nửa điểm báo đáp.
Ta nhắm nghiền hai mắt lại.
Ầm! Một tiếng, con đại yêu thét lên t.h.ả.m thiết.
Một thanh trường kiếm đ.â.m xuyên qua đầu nó.
Vị tu sĩ nóng nảy kia giế·t đến đỏ mắt, từng nắm đ.ấ.m nện nát mặt con đại yêu:
“Ngươi sao dám? Một lũ súc sinh, các ngươi sao dám làm thế với nàng?!”
Ta bàng hoàng thốt lên:
“Tiêu Kỳ...”
Trên người hắn đầy rẫy vết thương, m.á.u me loang lổ.
Hắn chiến đấu như một kẻ điên không cần mạng sống.
Ta nhìn thấy những con đại yêu khác bắt đầu phản công, cố nén đau đớn mà rút kiếm ra.
Tin tốt là không chỉ có Tiêu Kỳ đến, mà ta còn thấy cả Tiêu Sóc.
Hắn nhìn ta, khi thấy rõ những thương tích trên người ta, sát khí nơi mũi kiếm càng thêm nặng nề.
Hắn vung kiếm c.h.é.m bay những con đại yêu cản đường, thế như chẻ tre.
Tin xấu là, trong đại kiếp nạn này, ai cũng mang thương tích đầy mình.
Ta thừa nhận, đã có rất nhiều lúc ta nguyền rủa hai người họ gặp xui xẻo, nhưng ta chưa từng muốn họ phải c.h.ế.t.
Thế nên, khi nghe Tiêu Sóc lạnh lùng lệnh cho Tiêu Kỳ bảo vệ ta rời đi, ta hiểu ngay rằng: kẻ ở lại đoạn hậu sẽ là cửu t.ử nhất sinh.
Nhưng khi ta định mở lời, hắn ngước mắt nhìn ta.
Vị tu sĩ thiếu niên từng khiến bao thiếu nữ thầm thương trộm nhớ ấy, bao năm qua gương mặt vẫn tuấn lãng như xưa.
Hắn bình tĩnh nhìn ta:
“Coi như ta cầu xin ngươi.”
Ta: “……”
【 Ta cũng chẳng thích gì Tiêu Sóc. 】
【 Chờ đến khi ta lợi hại hơn, ta nhất định sẽ khiến hắn phải ăn nói khép nép mà cầu xin ta. 】
Lời thề thốt mạnh miệng của ta cách đây không lâu, không ngờ lại ứng nghiệm nhanh đến thế.
Nhưng Đậu Như Yên à, tại sao ngươi không hề thấy vui vẻ?
Một nỗi chua xót dâng đầy hốc mắt, lúc rời đi ta chỉ kịp nói một câu:
“Bảo trọng.”
Ta chưa bao giờ là kẻ dây dưa lôi thôi, lúc này mà còn níu kéo thì chỉ có nước c.h.ế.t chùm, ta phải tiếp tục đi.
Ta đã hứa với Vương Càn, ta phải đi tìm phụ mẫu của hắn.
Mà Tiêu Sóc tay cầm trường kiếm, không hề quay đầu, cũng không nhìn ta thêm lấy một lần.
Ta và Tiêu Kỳ chạy đi trong bóng tối.
Phía sau, những tiếng nổ vang rền dần lịm đi sau một hồi chấn động.
Theo sau đó là con yêu thú thứ nhất đuổi tới, rồi thứ hai, thứ ba...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều này đồng nghĩa với việc Tiêu Sóc đã lành ít dữ nhiều.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tiêu Kỳ giống như một con sư t.ử im lặng mà phẫn nộ.
Đó là huynh trưởng của hắn, và cũng là huynh trưởng của ta.
Dù ta chưa bao giờ thực lòng thừa nhận.
Khi đám đại yêu ập đến, Tiêu Kỳ thực sự phát điên.
Hắn giế·t đến đỏ mắt, hoàn toàn không màng đến những vết thương đang nứt toác trên người. Một cách đ.á.n.h không màng sống c.h.ế.t.
Thấy yêu thú lao về phía hắn, ta bất chấp tất cả kéo hắn lại:
“Tiêu Kỳ!”
Hắn đẩy ta ra, định lao lên phía trước.
Ta chỉ còn cách ôm c.h.ặ.t lấy hắn từ phía sau, run rẩy:
“Đừng như thế, ta sợ lắm.”
“Tiêu Kỳ, ta sợ lắm.”
Thân hình hắn hơi cứng lại.
Ta nói thật nhanh trước khi lũ yêu thú ập đến:
“Việc cấp bách là rời khỏi đây, chứ không phải sính anh hùng nhất thời. Đi, ta đưa huynh đi!”
Trời mới biết câu nói sau của ta nực cười đến mức nào.
Tiêu Kỳ làm sao có thể sa cơ đến mức để ta dẫn đi chứ? Đáng lẽ phải là hắn bảo vệ ta mới đúng.
Nhưng ta không nói dối, m.á.u từ chân hắn chảy ra ngày càng nhiều.
Hắn nói: “Đậu Như Yên, giờ ta mới là gánh nặng, người nên đi là ngươi.”
Kỹ năng diễn xuất của ta vốn vụng về, ai cũng nhìn thấu bản chất của ta.
Kẻ nào có lợi thì ta tươi cười đón chào, kẻ nào vô dụng thì ta lập tức trở mặt không quen biết.
Hiện giờ, Tiêu Kỳ chính là hạng người sau.
Nhưng ta đã không bỏ rơi hắn.
Hắn cười đầy ngạo nghễ, một nụ cười thực sự vui vẻ:
“Nhưng Tiêu Kỳ ta tuyệt đối không làm gánh nặng!”
Hắn ném thứ gì đó vào lòng ta, cao giọng:
“Cầm lấy! Chạy thẳng về phía trước, thêm hai dặm nữa là thoát rồi. Đậu Như Yên, ta mở đường cho ngươi!”
Thần thức ta quét qua, tim bỗng đập loạn nhịp.
Đó là một gốc linh thảo cải thiện linh căn mà ta đã tìm kiếm bấy lâu.
Đi kèm là một khối linh ngọc ôn dưỡng linh căn có khắc tên ta.
Gốc cỏ linh thảo còn dính m.á.u của Tiêu Kỳ, còn khối ngọc lại là nét chữ của Tiêu Sóc.
Trước đây hay lúc ở Tiêu gia, ta có được thứ gì cũng sợ người khác cướp mất, cực kỳ hộ đồ.
Đối với đồ của mình, ta luôn có d.ụ.c vọng chiếm hữu rất mạnh, ai cũng không được chạm vào.
Chỉ sợ người khác cầm đi thì sẽ biến thành của họ.
Nhưng khối ngọc này khắc tên ta, Như Yên.
Dù người khác có cầm đi, nó vẫn là của ta.
Duy nhất của ta.
Chỉ thuộc về một mình ta.
Nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc.
Ta dùng ống tay áo lau mạnh, rồi dốc hết sức bình sinh mà chạy về phía trước.
Tiêu Kỳ nói chỉ cần hai dặm.
Hai dặm nữa là ta an toàn.
Ta có thể làm được.
Thế nhưng, khi vừa tới nơi, ta bị một đóa hoa độc phun thẳng vào mặt, mắt tối sầm lại rồi ngã gục.
Trong lòng ta gào thét:
“Tiêu Kỳ, cái đồ vương bát đán!”
Đây rõ ràng là một đầm lầy độc! Kéo dài vô tận không thấy điểm dừng.
Huống hồ ta còn bị trúng độc ngất đi, hoàn toàn mất ý thức.
Ta mơ một giấc mơ.
Mơ thấy thuở nhỏ khi cha ta còn sống, ta vẫn còn nằm trong nôi.
Hắn làm cho ta một chiếc nôi nhỏ.
Lúc đó mẫu thân vẫn còn yêu ta, mắt bà đầy vẻ nhu mì, nhẹ nhàng đẩy nôi.
Tuy có hơi lắc lư nhưng lại vô cùng an tâm và kiên định.
Bà cùng cha ôn nhu gọi tên ta:
“Như Yên, Như Yên...”
“Đậu Như Yên!”
Một tiếng thét sắc nhọn đ.â.m thủng màng nhĩ, ta giật mình mở mắt.
Gương mặt đã nhuốm màu thời gian của mẫu thân hiện ngay trước mắt ta.