Khi trời vừa ửng sáng. Trang Đồ Nam rón rén xuống giường đi đánh răng rửa mặt. Sau khi vội vàng ăn sáng ở căn tin, rồi cậu rời khỏi trường, chen chúc trên xe buýt giờ cao điểm buổi sáng.
Trong xe buýt, người đông đến mức phải áp sát lưng nhau. Người thì quá đông, cửa sổ xe lại đóng kín, không khí ô nhiễm đến mức gần như ngạt thở. Mặt đường nhựa không bằng phẳng, xe buýt lúc chạy qua chỗ gồ ghề, xóc nảy dữ dội, xóc đến nổi hành khách lảo đảo, không vững.
Các tay vịn đều đã bị người khác nắm chặt. Trang Đồ Nam không nắm được tay vịn, chỉ có thể duỗi dài tay ra đỡ lên trần xe để giữ thăng bằng. Hai bà cô bên cạnh cậu cũng không nắm được tin vịn, thấy vậy liền nắm lấy cánh tay cậu, coi đó như tay cầm.
Xe buýt đột ngột xóc mạnh một cái, Trang Đồ Nam cả người cùng với hai bà cô lảo đảo ngã về phía bên phải, đám đông ở phía bên phải đồng loạt dùng thân thể để cản lại họ: ‘cảm ơn anh đừng chen chúc nữa’, ‘cậu đứng vững nhé...”
Sau hai giờ trên xe buýt. Trang Đồ Nam cuối cùng cũng đến bến tàu Nam, khu vực thành phố phía Nam.
Không khí trong xe buýt vẫn nặng nề, còn không khí xung quang cảng nồng nặc mùi rác hôi thối và mùi dầu diesel. Trang Đồ Nam khó chịu đến mức vài lần muốn nôn. Cậu ngồi xổm bên lề đường một lúc lâu mới miễn cưỡng kìm chế được cơn buồn nôn.
Trang Đồ Nam đứng dậy, nhìn về phía công trường xây dựng cây cầu dẫn phía Tây của cầu Nam Phổ không xa.
Trên mặt sông có rất nhiều tàu thuyền qua lại, tiếng còi tàu kêu không ngừng bên tai. Gần công trường bụi mù bay phấp phới, tiếng máy móc kêu đinh tai nhức óc. Trang Đồ Nam không còn cách nào đi vào công trường, chỉ có thể ở xa xa nhìn vào, yên tĩnh lắng nghe.
Một lúc sau, Trang Đồ Nam không có mục đích cụ thể, cứ thế đi dọc theo bờ sông.
Từ những ống khói cao vút, làn khói đen cuồn cuộn bay ra, dưới những ống khói là nhà máy phát điện phía Nam thành phố Thượng Hải.
Bến tàu Đổng Gia Độ, điểm cập bến của người phương Tây khi họ đến Thượng Hải vào thế kỷ 19.
Đường hầm Dapu, là đường hầm dưới sông Hoàng Phố duy nhất ở Thượng Hải.
Cảng than cũ thời Dân Quốc.
Bến tàu Phong Ký
Hội quán tàu thương mại, được xây dựng vào năm 1715, sớm hơn cả việc Thượng Hải chính thức mở cửa hơn 100 năm, hiện gờ là ký túc xá cho nhân viên cục Hàng Hải, cơ sở mầm non và nhà trẻ do Ủy ban phố quản lý.
Đường Nam Kinh Đông, được xây dựng vào năm 1851. Vì con đường này được xây dựng đặc biệt để dành cho đua ngựa, người Thượng Hải gọi nó là 'mã lộ', và 'mã lộ' dần dần trở thành tên gọi riêng cho các con đường trong thành phố. ......
Trang Đồ Nam đã đi rất lâu, rất lâu thì dừng lại gần trạm khách mới của bến tàu Thập Lục Phố.--- Nguyên nhân cậu dừng lại là, có một chiếc thuyền khách vừa cập bến, hành khách trên tàu chen lấn xuống tàu, gây tắc nghẽn lối đi.
Khi còn học đại học, Trang Đồ Nam có một người bạn cùng ký túc xá đến từ Ôn Châu, nên rất dễ dàng nhận ra từ cuộc trò chuyện của những hành khách đi qua rằng đây là một chiếc tàu khách đến từ Ôn Châu.
Ngoại hình và hành vi của các hành khách cũng xác nhận với phán đoán của cậu. Họ đa số hình dáng ốm yếu, mặc đồ đơn giản, trên vai vác theo chiếu rơm hoặc bao vải bẩn và căng phồng, vội vàng đi về hướng trung tâm thành phố.
- Có người vô tình đụng vào Trang Đồ Nam, lập tức dừng bước lại dùng tiếng phổ thông bồi xin lỗi: “Chàng trai, không cẩn thẩn đụng phải cậu, không sao chứ?” - Trang Đồ Nam vội vàng trở lời: “Không sao,không sao.” - Đối phương cười, thân thiện nhắc nhở: “Chàng trai nè, cậu lùi lại phía sau đi, một lúc nữa sẽ có nhiều người hơn đó, sẽ lại đụng trúng cậu đấy.” Trang Đồ Nam lùi lại phí sau vài bước, tránh xa vỉa hè bến tàu một chút.
Dòng người đông như thủy triều, không thể di chuyển ngay lập tức. Trang Đồ Nam tìm một tảng đá để ngồi xuống, nhìn về trạm vận chuyển bến tàu Thập Lục Phố.
Trạm hành khách mới là mới sửa lại vài năm trước. Khi học đại học, Trang Đồ Nam đã từng đọc qua các báo cáo liên quan ‘trạm hành khách mới có ba điểm nổi bật, thang cuốn, camera giám sát, 7 phòng chờ nhỏ tương ứng với các tuyến đường biển khác nhau.’
Trang Đồ Nam chớp mắt nhìn về phía cửa sổ kính của phòng chờ tàu, không kìm lòng nổi nhớ đến cảnh giáo sư Chu vẽ phát thảo. Trước mắt dường như hiện ra các đường nét đơn giản, rõ ràng, bên tay như lại vang lên câu nói đó’ Kiến trúc là sự suy tư, là việc trong những hạn chế phức tạp của thực tế, tìm ra vấn đề, giải quyết vấn đề và tìm ra giải pháp tối ưu giữa con người và môi trường.’
Trang Đồ Nam lại nghĩ đến một câu nói khác ‘Con đường lớn nhất chính là đơn giản nhất, làm những việc phức tạp một cách đơn giản. Việc đơn giản thì làm đi làm lại, việc làm đi làm lại thì làm bằng cả trái tim.’
- Bên cạnh có một cặp mẹ con đi qua, trên lưng người mẹ mang một cáo bao lớn. Tay thì cằm một túi xách du lịch, tay còn lại dắt cậu bé tầm 4,5 tuổi. Người mẹ cuối đầu nói với đứa con trai: “Con trai ngoan, một lúc nữa khi mẹ vào lấy hàng, con đừng bao giờ chạy đi xa nha, nhất định phải ở phía sau mẹ đó.”
- Cậu con trai ngoan ngoan gật đầu: “Con biết rồi, mẹ phải đi lấy áo len về bán, kiếm nhiều tiền. Con nhất định không chạy lung tung đâu....” Lại có thêm một chiếc tàu cập bến, mặt sông lại lần nữa vang lên tiếng còi trầm ấm vang dội. Trang Đồ Nam bên lại vang lên âm thanh ‘Tác phẩm của chính mình, mang tính thực tế.’
Một vài con chim biển bay lượn trên bầu trời. Sông Hoàng Phố cuồn cuộn chảy về phía trước, mặt sông nhộn nhịp với những tàu thuyền qua lại.
Dòng sông xanh biếc trong vắt, trăm thuyền đua dòng. Trang Đồ Nam như cảm thấy mình cũng đang hòa vào đó, thân thể không thể dừng lại, nhưng tâm hồn lại tràn đầy hy vọng, cuốn theo dòng chảy — những câu chữ mà cậu đã đọc đi đọc lại trên tạp chí Thập Nguyệt khi còn học trung học. Giấy thông báo nhập học khoa thiết kế của trường Đại học Đồng Tế, tình yêu kìm nén đối với Lý Gia, những hoang mang, lo lắng trong kỳ thi nghiên cứu sinh.... Tất cả những mơ ước, khát vọng và **, tất cả những phẫn nộ, không cam tâm và mơ hồ, tất cả đều thức tỉnh vào khoảnh khắc này và tụ lại với nhau, cuồn cuộn tiến về phía trước. Dòng suối chảy thành sông, sông chảy ra biển. Tất cả nổi khổ và giằng xé của thanh xuân dường như ở trong khoảnh khắc này đã có dược đáp án rõ ràng, có được phương hướng đi nhất định.
Một câu nói ặp đi lặp lại trong trái tim cậu** Đó là khát vọng và dãn tâm chân thật nhất trong lòng cậu‘giữ lại tác phẩm của mình.’
Trang Đồ Nam ngẫng đầu lên, cảm nhận luồng gió lạnh mang mùi dầu diesel từ mặt sông Hoàng Phố thổi vào...Cậu là một phần của thời đại này, cậu là một phần của sự biến đổi mạnh mẽ trong thời đại này, cậu sẽ thay đổi, cậu sẽ hòa nhập.
Trong toa xe chen chúc đầy người, trong nhà vệ sinh, trên kệ hành lý, dưới ghế đều là người.
Cửa sổ xe đóng kín, trong xe ngập tràn mùi hôi chân, còn có một đứa trẻ tiểu tiện ngay trên sàn xe, không khí hôi thôi đến mức làm người muốn nôn, nhưng hành khách bên cạnh cửa sổ thì không muốn mở cửa ra một chút nào. Bất cứ người nào chỉ cần nói với anh ta mở cửa sổ, anh ta lặp tức mắng mỏ ‘xe lửa chạy nhanh như thế này, gió thổi vào giống như dao cắt à....”
Lối đi đầy ắp người, nhà vệ sinh cũng chật cứng. Lâm Đống Triết chen chúc trong dòng người, trước sau đều dán chặt vào người khác. Cậu cố gắng bỏ qua mọi sự khó chịu trong cơ thể, trong lòng lặp đi lặp lại lời dặn dò của Lâm Vũ Phong ‘đừng nhắc chân, đừng nghĩ đến việc đi vệ sinh...”
Đáng tiếc ** không chịu theo sự điều khiển của não bộ. Lâm Đống Triết càng ép bản thân ‘đừng nhắc chân, đừng nghĩ đến việc đi vệ sinh’ lại càng muốn xông vào nhà vệ sinh xả nước. Cậu tuyệt vọng mà nhắm mắt lại, dùng hết sức kiểm soát toàn thân, cố gắng kìm nén cơn thèm đi vệ sinh.
Chân trái của Lâm Đống Triết tự nhiên ngứa ngáy, cậu giơ chân lên để gãi một chút, sau đó nhận ra không gian bên chân trái đã bị người khác chiếm lĩnh nhanh chóng. Lâm Đống Triết hét lớn một tiếng, cố gắng đưa chân trái của mình vào giữa đám chân. Cậu kiên trì xoay xở, cuối cùng cũng nửa bước được chân trái xuống.
Sau hai ngày hai đem, khi cơ thể đã bắt đầu bốc mùi hôi và mệt mỏi, Lâm Đống Triết cuối cũng đến Thượng Hải.
Cậu vào nhà vệ sinh, rồi chen chúc lên xe buýt, chuyển xe, một giờ sau, Lâm Đống Triết gần như kiệt sức mới đến trường.
Vẫn còn chưa khai giảng, tiền sảnh ký túc xá vắng vẻ, ông lão đang chăm chú xem tivi, nghe thấy tiếng động thì vội vàng kéo cửa kính ra.
- Lâm Đống Triết lấy ra thẻ học sinh và thẻ ký túc xá đưa cho ông lão. Ông lão vừa kiểm tra vừa tùy tiện hỏi mộ câu: “Sao chưa khai giảng mà đã trở lại rồi?”
- Lâm Đống Triết không có sức sống đáp: “Quay lại để thi lại.”
Lâm Đống Triết thực tế đang nghĩ đến Trang Tiểu Đình. Cậu biết Trang Tiểu Đình đã đến trường rồi, nhưng lúc này cơ thể cậu bẩn thỉu và nặng mùi, dù có muốn gặp Trang Tiểu Đình đến mấy, anh cũng phải tắm rửa sạch sẽ trước đã.
Vì là kỳ nghĩ đông, nhà tắm của trường học mỗi tuần chỉ mở một ngày mỗi tuần, hôm nay thì không có mở. May mắn là phòng nước nóng vẫn mở cửa bình thường. Lâm Đống Triết lấy đầy tất cả các bình nước nóng trong ký túc xá và vội vã tắm rửa trong phòng nước nóng, căn rắng chịu đựng vì cái lạnh.
Tắm rửa nhanh chóng, y phục cũng thay đổi sạch sẽ. Trời đã tối, nhưng Lâm Đống Triết không còn cách nào đợi đến sáng mai, cậu vội vàng chạy đến dưới tòa nhà nữ sinh, để cô gác cổng lên lầu gọi Trang Tiểu Đình xuống.
Vài nữ sinh đi qua, tò mò lén nhìn Lâm Đống Triết. Lâm Đống Triết dường như không để ý, chỉ chăm chú nhìn về phía cầu thang, toàn tâm lắng nghe tiếng bước chân từ trên lầu.
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, trái tim Lâm Đống Triết đập thình thịch, cậu gần như nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh.
So với sự chờ đợi và căng thẳng của Lâm Đống Triết. Khi Trang Tiểu Đình nhìn thấy lúc Lâm Đống Triết, cô ấy không cảm thấy quá vui mừng hay phấn khích. Cô bình tĩnh mà thận trọng lên tiếng: “Cậu trở về rồi à?”
- Không đợi Lâm Đống Triết trả lời, Trang Tiểu Đình lại nói tiếp: “Ngày kia là thi lại rồi, giờ cậu về ký túc xá ôn bài đi. Ngày mai mình sẽ đi cùng cậu đến thư viện.”
Giọng nói của Trang Tiểu Đình trong trẻo lãnh đạm, từng từ từng chữ dập tắt hết tất cả nỗi nhớ nhung cháy bỏng trong lòng của Lâm Đống Triết.
Lâm Đống Triết không nói một lời, quay người rời khỏi tòa nhà nữ sinh.
Ánh đêm mở ảo, đèn đường chiếu xuống những vầng sáng mờ nhạt thiếu sức sống. gió lạnh gào thét và xoay vòng trong không gian rộng lớn của khuôn viên trường, bụi cây rì rào vang lên. Tuy nhiên trong sân tường rộng lớn ấy, không có tiếng bước chân của học sinh nào, không có tiếng cười đùa hoan náo. Tất cả đều giống như bị đông cứng lại.
Lâm Đống Triết ủ rủ trở về ký túc xá, lấy sách vở ra cố gắng ôn tập.
Lâm Đống Triết nhìn chăm chú vào sách giáo khoa, nhưng trong đầu cậu không ngừng nghĩ đến cảnh vừa rồi, nhớ lại ánh mặt lạnh lùng của Trang Tiểu Đình giọng nói không chút cảm xúc nào.
Lâm Đống Triết lần nữa nhớ đến câu nói dứt khoát của Trang Tiểu Đình trước kỳ nghĩ ‘thi không đâu thì chia tay’. Cậu không khống chế được mà nhớ lại tâm trạng mà lúc cậu nghe được từ ‘chia tay’, xấu hổ, tức giận, hoảng loạn, lo sợ.
Trong suốt kỳ nghỉ, mỗi khi Lâm Đống Triết nhớ lại sự hoảng loạn và sợ hãi khi anh nghe thấy từ 'chia tay. Cậu liền liền ép bản thân mình đi ôn bài. Cậu đã ôn lại sách vở với sự nghiêm túc chưa từng có, hoàn thành hai quyển bài tập.
Lâm Đống Triết càng nhớ lại cảnh vừa rồi dưới tòa nhà nữ sinh, trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ. Cả kỳ nghĩ không gặp nhau, Trang Tiểu Đình có một chút nào quan đến việc cậu đã trải qua kỳ nghĩ như thế nào, cũng không có chút vui mừng hay phấn khích nào khi gặp lại cậu mà lại bình tĩnh, lạnh nhạt bảo cậu trở về ký túc xá ôn bài.
Tủi thân, thất vọng, tức giận, còn lo lắng mơ hồ. Lâm Đống Triêt cảm thấy lòng mình như bị dồn nén bởi hàng ngàn cảm xúc hỗn độn. Nghĩ rằng, nếu không lập tức tìm Trang Tiểu Đình nói chuyện cho rõ ràng, cậu không thể nào tập trung vào việc học được.
Sau một hồi do dự, Lâm Đống Triết giận dữ đặt bài vở xuống, cậu khoác vội một chiếc áo lông, bước nhanh xuống lầu, muốn đi tìm Trang Tiểu Đình nói rõ. Nói rõ cái gì chứ, Lâm Đống Triết vẫn chưa nghĩ rõ, đã lao ra khỏi tòa nhà nam sinh.
Đêm tối yên tĩnh đến mức có phần đáng sợ, ánh đèn đường nhấp nháy mờ ảo, Lâm Đống Triết vừa xông ra tòa nhà liền dừng lại.
Trang Tiểu Đình đang đứng trong bóng tối của góc khuất gần tòa nhà nam sinh.
Gió lạnh thấu xương. Trang Tiểu Đình chỉ mặc một chiếc áo khoác đen mỏng manh, cứ như vậy mà đứng trước gió.
Hai người nhìn nhau, Lâm Đống Triết đã nhìn rõ biểu cảm của Trang Tiểu Đình, nhìn rõ sự tủi thân trong mắt của cô, bất lực, nhớ nhung và tình yêu.
- Lâm Đống Triết đứng chết lặng một lúc, một trận gió thổi qua, Lâm Đống Triết lúc này mới giật mình tỉnh lại, cẩn thận tiến về trước, nắm chặt lấy tay của Trang Tiểu Đình, nhẹ giọng nói: “xin lỗi”
Trang Tiểu Đình không nuốn khóc trước mặt của Lâm Đống Triết, nhưng cô vừa lên tiêng, hai dòng lệ đã không thể kìm chế, lăn dài trên má cô.
- Tủi thân, đau buồn… những cảm xúc khó tả cuộn lên trong lòng. Trang Tiểu Đình nói với giọng nghẹn ngào: “Mình sợ cậu thi không đậu, nên về trường sớm cùng cậu. Mình bảo cậu đi học bài, cậu lại tức giận.”
Trang Tiểu Đình là người con gái dịu dàng và dè dặt, không còn quan tâm đến hình ảnh của mình, bỗng nhiên đá mạnh Lâm Đống Triết.
Sau khi bị đá mấy cú, Lâm Đống Triết kéo khóa áo khoác lông vũ ra, giơ hai tay ra và ôm chặt Trang Tiểu Đình vào lòng, đồng thời quay người, cố gắng dùng thân thể che chắn gió lạnh từ con đường nhỏ thổi đến.
Trang Tiểu Đình giãy giụa một chút nhưng không thể thoát ra, chỉ đành im lặng ở trong lòng của cậu.
- Một cảm giác vừa ngọt ngào vừa buồn bã dâng lên trong lòng. Lâm Đống Triết giọng ấm áp nói: “Sau này mình nhất định sẽ chăm chỉ học hành, sẽ không để thi lại nữa.”
- Trang Tiểu Đình nói: “Lúc nhỏ lúc cậu viết kiểm điểm luôn nói như vậy, hứa là sau này sẽ không làm sai nữa, nhưng lần sau lại tiếp tục phạm lỗi."
- Lâm Đống Triết nắm chặt một tay của Trang Tiểu Đình.
- Ngón tay thon dài mảnh khảnh, lạnh căm căm. Lâm Đống Triết trước tiên thổi vài hơi ấm vào những ngón tay cứng đờ, rồi nhẹ nhàng hôn lên: “Mình không nói sau này sẽ lấy học bổng, mình nói sau này sẽ không thi lại, điểm này mình có thể làm được.”
Trang Tiểu Đình không lên tiếng.
- Lâm đống Triết ôm hai bàn tay lạnh giá của Trang Tiểu Đình vào trong lòng bàn tay của mình, nhẹ nhàng nói: “Mình nhớ cậu.”
- Trang Tiểu Đình luôn kiệm lời và kín đáo, Lâm Đống Triết cũng không hy vọng cô ấy lập tức trả lời, lặp lại: “Mình nhớ cậu, cậu có nhớ mình không?” Trang Tiểu Đình vẫn im lặng, những sợi tóc dài bên tai cô bị gió thổi, nhẹ nhàng vén qua mặt Lâm Đống Triết, như thể chạm vào trái tim anh, nhẹ nhàng, ngưa ngứa.
- Lâm Đống Triết lẩm bẩm: “Mình nhớ cậu.”
Trang Tiểu Đình nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay của Lâm Đống Triết, cô giương cánh tay ra, ôm chặt Lâm Đống Triết. Lâm Đống Triết cũng ôm chặt lại cô. Hai người ôm nhau thật chặt.
Lâm Đống Triết và Trang Tiểu Đình cùng đắp một chiếc chăn, ngồi sát bên nhau trong một góc tránh gió phía sau phòng nước nóng--- Vào kỳ nghĩ ký túc xá đóng cửa sớm, hai người nhất thời vô ý, quên thời gian đóng cửa, không về được ký túc xá. Trời lạnh giá, Lâm Đống Triết đành phải lấy trộm một chiếc chăn trên dây phơi quần áo ở dưới lầu ký túc xá, đắp giữ ắm cho hai người.
- Trên đầu là bầu trời đầy sao, bên tai là gió lạnh buốt. Lâm Đống Triết đề nghị lần thứ N: Mình đi đập cửa ký túc xá nữa, nhân lúc mình và cô gác cổng cãi nhau, cậu thừa cơ hội lẻn vào trong đi...”
- Trang Tiểu Đình lắc đầu: “Nếu cô báo cáo, cậu sẽ bị ghi lỗi đó”
- Lâm Đống Triết lại nói: “Chúng ta trèo tường ra ngoài đi, đi xe buýt đến khu thành phố tìm khách sạn, mình thuê hai phòng...”
- Trang Tiểu Đình vừa ngại và xấu hổ: “Mình nghe nói sở cảnh sát thỉnh thoảng sẽ kiểm tra phòng. Lỡ như cảnh sát kiểm tra phòng, sẽ thông báo về trường...”
- Lâm Đống Triết thở dài: “Ở khách sạn thì bị cảnh sát bắt, tội danh là hẹn hò. Giờ nếu bị bảo vệ bắt được, tội danh là hẹn hò và thêm tội trộm chăn nữa.”
- Trang Tiểu Đình trả lời: “Sáng sớm ngày mai, chúng ta treo chăn lại chỗ cũ, viết thêm một mảnh giấy nữa, cứ nói là mình không cẩn thận đụng trúng làm rơi chăn, mình sẽ đền.”
- Lâm Đống Triết đáp: “Nói trước nhé, nếu mình bị cảm, thi lại không đậu, cậu đừng chia tay với mình đó.”
- Trang Tiểu Đình dùng giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy nói: “Mình cùng cậu học lại.”
- m lặng một lúc lâu, Lâm Đống Triết lên tiếng: “Mình nói mình phải thi lại, cậu xem biểu cảm của cậu giống như... giống như lúc hồi nhỏ, cậu thi 100 điểm, mình đi 68 điểm, cậu nhìn thấy điểm số trên bài thi của mình, cả mặt đầy sự xem thường.”
- Trang Tiểu Đình nhẹ giọng đáp: “Xin lỗi”
- Đêm đông thật sự quá lạnh.Từ vai của hai người trở xuống đều quấn trong chăn. Trang Tiểu Đình nhẹ nhàng nắm chật tay của Lâm Đống Triết: “Mình không có xem thường cậu, mình chỉ là giận cậu không ôn bài đàng hoàng thôi.”
Lâm Đống Triết quay đầu nhìn Trang Tiểu Đình, cả hai người đều nhìn thấy một chút hoảng sợ và căng thẳng trong mắt đối phương.
- Lâm Đống Triết nắm chặt lấy tay của Trang Tiểu Đình: “Mỗi khi mình nghĩ đến biểu cảm của cậu, trong lòng thấy rất khó chịu. Mình ... sau này mình sẽ không thi rớt nữa.”
- Trang Tiểu Đình cố chấp lắc đầu, lặp đi lặp lại mấy lần: “Xin lỗi.”
- Trang Tiểu Đình nhìn chằm chằm Lâm Đống Triết, trong mắt đầy sự dịu dàng, lưu luyến: “Tết vừa rồi, mình luôn nghĩ rằng, khi tức giận, mình nên nói cho cậu biết, chứ không phải là không để ý đến cậu. Nhưng khi mình vừa nhìn thấy cậu, vẫn là không nói ra được lời mình muốn nói với cậu...Cậu biết không, mình giận, thất vọng, mình đều không nói ra được...Lời mình càng muốn nói, càng không nói ra được....”
- Lời nói của Trang Tiểu Đình thật là lộn xộn, không ra đầu ra đũa, nhưng Lâm Đống Triết lại nghe hiểu: “Cậu có thể nói với mình mà, cũng có thể tức giận với mình.”
- Trong lòng Lâm Đống Triết ngập tràn sự dịu dàng: “Nếu cậu giận mình, cậu có thể nói với mình, cũng có thể tức giận, nhưng đừng không để ý đến mình.”
- Lâm Đống Triết ôm chặt Trang Tiểu Tình vào lòng: “Mình sợ nhất là cậu không để ý mình, cậu đừng không không để ý đến mình nhé.”
Bên ngoài cửa sổ tối om, trong phòng vẫn còn một chiếc đèn bàn sáng. Dưới ánh đèn, Trang Đồ Nam đang sửa một bản vẽ nhỏ từng nét một.
Từ sau khi hiểu được mối quan hệ giữa ‘thực tế’ và ‘tác phẩm của mình’. Trang Đồ đã trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều khi đối mặt với việc sửa đổi bản vẽ nhiều lần, thậm chí có thể là những công việc vô ích.
- Dư Đào đi qua bên cạnh bàn cậu, thò đầu nhìn một cái: “Lại là bản vẽ này, tôi gần như có thể vẽ ra rồi.”
- Vương Thượng Văn nói: “Nghe nói ở nước ngoài đều đã dùng đủ các kiểu phần mềm vẽ rồi. Máy tính ở trong nước vẫn chưa phổ biến, chúng ta cần phải vẽ tay, thay đổi mỗi một đường nét. Anh thấy cậu sửa bản vẽ này tâm trạng tốt hơn nhiều, so với trước đây khá là nhiều.”
- Trang Đồ Nam ngẩng đầu nhìn Vương Thượng Văn trên giường tầng trên: “Cái này mà anh cũng để ý được à?”
- Trang Đồ Nam lại cuối đầu xuống: “Nghe được cậu có anh ‘con đường lớn nhất thường rất đơn giản, làm những việc phức tạp một cách đơn giản, làm những việc đơn giản một cách lặp đi lặp lại, làm những việc lặp đi lặp lại một cách tận tâm.’ Em cảm thấy rất có lý. Tâm tính thất thường khi sửa bản vẽ liền nghĩ đến câu nói này, không thể không nói, thật sự có thể làm tâm trạng yên tĩnh lại.
- Vương Thượng Văn bất giác cười :” Lúc đó anh chỉ là nói suông thôi, cậu lại còn nhớ rõ vậy sao??”
- Dư Đạo suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra cảnh tượng lúc đó :”Nhớ ra rồi, lúc đó là khi thảo luận về cầu Nam Phố.”
- Vương Thượng Văn lại nằm xuống, chậm rãi nói: “Giáo sư Lâm đã nghiên cứu ra bốn cách giải quyết rồi, quyết định chọn một trong bốn cách đó, tất cả các bản vẽ đều cần phải chỉnh sửa. Hôm nay đã muộn rồi, ngày mai anh sao chép lại mấy câu đó, dán trong văn phòng.
- Dư Đào cười lớn: “Xây cầu, xây bệnh viện, xây nhà, tất cả đều là ‘những người hay sửa lại’.”
- Trong cuộc họp nhóm của viện thiết kế. Giáo sư Chu dùng bút vẽ gõ vào mép bàn: “Các cố vấn chính phủ và công ty kiến trúc còn đang thảo luận vẫn đang tranh luận về chi tiết phần thang máy và lối thoát hiểm. Ý của bên chính phủ là, chúng ta liệu có thể thay đổi bản vẽ trước được không?”
- Các nghiên cứu sinh đều lộ vẻ mặt đau khổ, một anh khóa trên nói: “Không có yêu cầu cụ thể thì khó mà sửa, bên chính phủ và đội thi công liệu có thể hiểu rõ yêu cầu trước không, để chúng tôi căn cứ theo yêu cầu để sửa chi tiết?”
Mọi người ở trong phòng đều gật đầu. Hai vị giáo sư Chu, Chu mặt đầy sự mệt mỏi. Tất cả mọi người đều bị hành hạ vì sự thất thường của chính phủ quận và đội thi công.
- Trang Đồ Nam nhỏ giọng đề nghị: “Lần trước lúc họp, đội thi công đã chỉ ra một vài điểm muốn thay đổi, nhưng họ lại không đánh dấu mức độ ưu tiên." Giáo sư Chu quay đầu nhìn Trang Đồ Nam, khuyến khích cậu tiếp tục nói.
- Trang Đồ Nam nói: “Chúng ta có thể hỏi bên họ xem yêu cầu quan trọng nhất của họ là gì, và yêu cầu không quá quan trọng là gì. Sau đó tính toán sơ bộ chi phí xây dựng để đáp ứng yêu cầu quan trọng nhất, sau đó tính toán chi phí xây dựng để đáp ứng tất cả các yêu cầu, đưa chi phí cho họ, chờ họ đưa ra phản hồi rõ ràng rồi mới sửa lại bản vẽ.”
- Một người anh khóa trên khác liền gật đâu: “Giá nguyên vật liệu xây dựng cố định, ước tính chi phí không khó.”
- Một vị giáo sư Chu khác cảm thấy rất hứng thú: “Sau đó thì sao nữa?”
- Trang Đồ Nam trả lời: “Một là tìm ra yêu cầu quan trọng nhất của đối phương, cố gắng đáp ứng yêu cầu đó. Thứ hai, thông báo cho họ chi phí cần thiết cho các thay đổi, cùng nhau tìm ra điểm cân bằng giữa chi phí thiết kế và chi phí thi công. sau đó Viện Thiết kế sẽ sửa bản vẽ một cách có mục tiêu.”
- Vì số tiền 500 nhân dân tệ đó, Trương Xuân Lôi tương đối đã chấp nhận Trang Đồ Nam--- Lúc trước ông ấy luôn cảm thấy mấy tên sinh viên trường Đại học Đồng Tế quá nhiều chuyện, không biết linh động, khó mà giao tiếp và thương lượng. Cho dù giờ ông vẫn cho rằng như vậy, nhưng thông qua 500 tệ nhìn thấy được sự lương thiện và hết sức chân thành của Trang Đồ Nam, không còn bài xích cậu ấy nữa.”
- Lần tiếp theo Trang Đồ Nam trở lại công trường, Trương Xuân Lôi đặc biệt đi qua chào hỏi cậu ta một tiếng: “Nghiên cứu sinh 500 tệ, cậu khỏe rồi à?” Nghiên cứu sinh là cụm từ mà trước đây Trương Xuân Lôi hay dùng để chăm biếm những tên sinh viên này. Nhưng từ giờ khi ông nói ra từ này, có chút quan tâm chân thành và một chút trêu đùa hài hước.
Trang Đồ Nam trước tiên cười, chấp nhận sự trêu đùa này.
Sau đó Trang Đồ Nam dang tay ra, học theo dáng vẽ như người công nhân khác, cười ngốc ngếch và chân thành mà ôm lấy vai của Trương Xuân Lôi. ‘Nghiên cứu sinh 500 tệ’. Rồi Trang Đồ Nam thường xuyên đến công trường, thậm chí còn thỉnh thoảng đến vào những lúc mà cậu không cần phải xuất hiện, ghi chép và đo đạc, thậm chí chủ động giúp đỡ xử lý một số rác thải xây dựng.
Trương Xuân Lôi không thể chịu đựng thêm được nữa, quyết định đuổi vị thần nhỏ này đi. Ông tìm được cơ hội mời Trang Đồ Nam ăn cơm ở quán nhỏ gần công trường, chuẩn bị trong bữa tiệc sẽ khuyên can một cách nhẹ nhàng để đuổi Trang Đồ Nam đi.
- Cùng với những chiếc bánh vừng nướng mới ra lò, Trương Xuân Lôi thẳng thắn phản đối ngay lập tức: “Cậu gần đây không đi học à? Cơm của công trường gần đây ngon hơn của căn tin trường của các cậu sao?”
- Trang Đồ Nam nuốt một miếng bánh vừng nướng: “Đã học xong hết rồi, luận văn tốt nghiệp của con là dự án bệnh viện này, vì thế phải thường xuyên đến xem.”
- Trương Xuân Lôi hỏi thẳng, Trang Đồ Nam cũng không vòng vo: “Con có làm phiền công trường không? Nhiều công nhân không biết đọc bản vẽ, cũng không rõ quy chuẩn an toàn, con ở đây, ít nhiều có thể giúp giải đáp một số vấn đề."
- Trương Xuân Lôi thừa nhận: “Đúng là cậu đến có thể giúp đỡ một chút, nhưng viện thiết kế chỉ cần cung cấp bản vẽ, kiểm tra đo lường, cuối cùng ký duyệt. Cậu không cần phải thường xuyên đến.”
- Quán ăn nhỏ có cho nước trà miễn phí, lá trà chất lượng kém trong ly thủy tinh không quá sạch sẽ, nổi lên xuống. Trang Đồ Nam đặt ly thủy tinh xuống, nhìn thẳng vào ánh mắt của Trương Xuân Lôi: “Dưới điều kiện đảm bảo các quy chuẩn an toàn, việc kiểm soát chi phí và đẩy nhanh tiến độ là có thể đạt được qua việc sửa đổi bản vẽ. Nếu tôi đến hiện trường thêm một lần nữa, tôi sẽ biết thêm một số tình hình thi công thực tế, từ đó có thể suy nghĩ kỹ lưỡng hơn khi sửa đổi bản vẽ.”
Trương Xuân Lôi lần đầu tiên lúc nghe được câu “Dưới điều kiện đảm bảo các quy chuẩn an toàn’, ông ta cảm thấy hơi khó chịu, nhưng sau khi nghe Trương Đồ Nam nói tiếp, tất cả những lời tiếp theo đều là suy nghĩ và quan tâm đến đội thi công. Ông không biết phải phản ứng thế nào, cứ nghẹn lại trong cổ họng, vừa không thể nuốt vào cũng không thể nhả ra.
- Trương Xuân Lôi bực bội nói: “Lúc họp nếu cần cãi nhau thì phải cãi nhau."
- Trương Xuân Lôi cầm ly thủy tinh trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch, hơi bối rối nói: “Cậu suốt ngày ở công trường thi công, chỉ để đảm bảo các quy chuẩn an toàn à? Viện Thiết kế tính toán giá cả theo bản vẽ, cậu làm giám sát miễn phí mà chẳng ai trả tiền cho cậu, thế rốt cuộc là để làm gì?"
- Trang Đồ Nam nghĩ một lúc hỏi: “Vì 500 tệ đó, mọi người đều rất có thiện cảm với con, tại sao?”
- Trương Xuân Lôi trả lời: “Phí lời, thằng khốn đó sau này không thể làm công việc nặng nữa, thu nhập gia đình bị ảnh hưởng lớn, 500 tệ của cậu đủ cho gia đình hắn sống trong ba, bốn tháng, mọi người thấy cậu là người tốt."
- Trang Đồ Nam nghiêm túc trả lời: “Nếu lúc trước con thường đến công trường, biết đâu có thể phát hiện được điểm nối hàn, sẽ tránh được sự bi thương này.”
- Trương Xuân Lôi nói tiếp: “Chết tiệt, không có công trường nào mà không xảy ra tai nạn cả, miễn là không có mất mạng là được."
- Trang Đồ Nam trả lời: “Tất cả giáo viên lớp kiến trúc của con, bao gồm giáo viên hướng dẫn của con hiện tại đều nói qua một câu ‘Kiến trúc là không gian phục vụ con người’.
- Trang Đồ Nam nói: “Công việc của con trước tiên là phục vụ người khác, sau đó mới phục vụ bản thân."
- Trương Xuân Lôi nổi giận hét lên: “500 tê, nói chuyện cho đàng hoàng, đừng có làm màu.”
- Trang Đồ Nam nói: “Công việc của con có thể bị ảnh hưởng, thậm chí thay đổi đến vận mệnh của rất gia đình, con cần phải làm tốt.”
- Trang Đồ Nam trích dẫn một câu nói trong tiếng địa phương Tô Châu: “Làm thật chắc chắn, làm cho tốt."