Đích tỷ mất vào một ngày xuân trăm hoa đua nở.
Năm nay tỷ ấy vừa tròn hai mươi bảy tuổi.
Trước khi c.h.ế.t, tỷ ấy nói muốn gặp ta.
Ta đang ở trong tiệm t.h.u.ố.c giúp sao chép toa t.h.u.ố.c, rất bình tĩnh từ chối.
Một oán phụ ác độc hận ta sâu sắc, ta biết tỷ ấy trước khi c.h.ế.t muốn làm cái gì nhất.
Bây giờ ta đang sống quá hạnh phúc, không muốn đến dự bữa Hồng Môn yến của tỷ ấy.
Nhưng ta đã sai người mang cho tỷ ấy một mảnh giấy.
Đó là một toa t.h.u.ố.c rất phổ biến.
Nhưng tỷ ấy sẽ hiểu khi nhìn thấy nó.
Tang sự của đích tỷ được tổ chức vô cùng hoành tráng.
Cho dù là Nhị phẩm Cáo mệnh, thì nghi lễ này cũng đã vượt xa thân phận của tỷ ấy.
Tần Nghị đích thân đỡ linh vị cho đích tỷ, khắp kinh thành đều nhìn thấy Tần Đại tướng quân khóc lóc t.h.ả.m thiết vì ái thê, không thể kiềm chế được.
Ai ai cũng khen ngợi Tần Đại tướng quân trọng tình trọng nghĩa, ngay cả Hoàng đế cũng đặc biệt hạ một đạo thánh chỉ quan tâm, an ủi.
Cái c.h.ế.t của nữ nhân, cũng là một công cụ cho màn trình diễn của họ.
Ta lạnh lùng nhìn, cảm thấy kinh tởm, chán ghét đóng cửa sổ lại.
Nhưng mà, ngày tang lễ tiếp theo của đích tỷ, liền nghe tin Tần Nghị, Vương thị và Vân Nương đều mắc bệnh nặng không rõ nguyên nhân.
Ngắn ngủi mấy ngày, căn bệnh trầm trọng thêm, khó chữa trị rồi liên tiếp c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
Sau đó, đứa bé trai yếu ớt được đích tỷ sinh cuối cùng cũng nhanh ch.óng c.h.ế.t yểu.
Những đứa bé còn lại được phân đến thân thích của Thẩm gia và Tần gia để nuôi nấng.
Không đến một tháng, bảng hiệu "Chung tư diễn khánh" vẫn còn được treo trên cao, phủ tướng quân huy hoàng một thời đã biến thành ngôi nhà trống rỗng, ma quái và đầy ám ảnh.
Trong kinh thành có rất nhiều lời đồn.
Có người nói trước đây Tần tướng quân g.i.ế.t không ít người, những oan hồn đó đến đòi mạng.
Cũng có người nói Tần tướng quân trọng tình trọng nghĩa, cho nên không bỏ được mà đi theo phu nhân.
...
Chỉ có ta biết nguyên nhân thực sự.
Hôm đó, ta đưa cho đích tỷ toa t.h.u.ố.c kia chính là toa t.h.u.ố.c tỷ ấy uống hàng ngày sau khi sinh đứa cuối cùng.
Do đích thân Tần Nghị đến thái y viện cầu xin, mỗi ngày Vương thị đều tự tay sắc t.h.u.ố.c cho tỷ ấy uống.
Đích tỷ còn tưởng mình có Cáo mệnh, lại kiếm được ngự biển cho Tần gia, thì Tần Nghị và Vương thị sẽ hồi tâm chuyển ý.
Cho nên ngày nào cũng uống, chưa từng bỏ sót một ngày nào.
Vì vậy sức khỏe của tỷ ấy ngày càng trở nên tồi tệ.
Chỉ vì trong toa t.h.u.ố.c kia, ngoài loại t.h.u.ố.c bổ m.á.u dưỡng khí do thái y kê, còn có một loại t.h.u.ố.c cực độc do chính tay Tần Nghị thêm vào - Hoắc Lam.
Đích tỷ ngày uống ba lần, chỉ sau một tháng, mạng sống đã cận kề cái c.h.ế.t .
Sao ta biết?
Bởi vì kiếp trước, Tần Nghị và Vương thị cũng làm như vậy với ta. Khi đó đích tỷ không biết, trước khi đích tỷ hạ hạc đỉnh hồng với ta, trong cơ thể ta đã chứa đầy độc tố, vốn không thể sống được mấy ngày nữa.
Bởi vì Tần Nghị và Vương thị, từ lâu đã muốn đưa Vân Nương lên phù chính, sau đó sẽ danh chính ngôn thuận nuôi mấy đứa bé ở dưới gối Vân Nương.
Hơn nữa, đại nương t.ử là ta vừa già vừa xấu, lại có mùi lạ khắp người như ta thực sự là mất hết thể diện của hắn - Tần đại tướng quân.
Vì lẽ đó, dù biết rõ ta không còn sống được bao lâu nữa, vẫn không kềm chế được, vẫn hạ độc ta để ta c.h.ế.t nhanh hơn.
Ta chép lại toa t.h.u.ố.c của thái y kê đưa cho Tần Nghị, sau cùng lại thêm hai chữ "Hoắc Lam".
Đích tỷ nhìn một cái liền hiểu.
Vì vậy, tỷ ấy giữ lại chút sức lực cuối cùng, hạ độc mẹ con Tần Nghị và Vân Nương.
Đích tỷ muốn cả ba người bọn họ đều phải chôn theo mình.
Sau khi đích tỷ c.h.ế.t, phụ thân luôn thiên vị đích tỷ kia của ta, cũng bị Ngôn quan* luận tội, niêm phong tài sản riêng, ngay cả chức quan cũng bị giáng mấy cấp, cả ngày không thể không lo ngay ngáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
(*言官: Ngôn quan: hặc tội những quan viên tham nhũng, lạm quyền, phạm luật, thiếu năng lực.)
Đích mẫu mất đi ái nữ, nhà lại gặp biến cố, nằm liên tục nhiều ngày trên giường bệnh, dùng t.h.u.ố.c và châm cứu đều không chữa trị được.
Ta biết, đó là Lục Thừa Uyên đang giúp ta trút giận.
Đến lúc này, tất cả thù lớn của ta đều đã được báo.
Mùa xuân là thời gian tuyệt vời để vui chơi.
Mấy năm này ta ở kinh thành, Huệ Phụ Đường đã sớm đi đúng hướng.
Chẩn bệnh chữa trị, nghiên cứu chế tạo các đơn t.h.u.ố.c mới, định kỳ phân phát đồ tránh thai.
Tiểu nhị, đại phu gọn gàng ngăn nắp, không cần bà chủ là ta lao tâm phí sức nữa.
Thế là ta lại chuẩn bị hành trang, chuẩn bị xuôi Nam dạo chơi một chút.
Trước khi rời đi, ta đến trước mộ Liễu tỷ tỷ đặt xuống một ít t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mới được cửa hàng làm ra.
Nếu có kiếp sau, Liễu tỷ tỷ à, ngàn vạn lần đừng ăn thứ thủy ngân nguy hại đến tính mệnh đó nữa.
Dường như Thanh đường muội muội cũng vừa mới đến. Muội ấy đặt bánh điểm tâm và một bộ y phục mùa xuân màu xanh nhạt ở đây.
Hàng năm vào mùa xuân, Liễu tỷ tỷ sẽ thường mua thêm một chiếc áo trong mới màu xanh nhạt.
Sau khi chứng kiến Liễu tỷ tỷ qua đời, Thanh Đường muội muội không ngại tuyệt thực để phản đối việc xuất giá.
Cũng may Dương gia chỉ có một mình muội ấy là con gái, nên Dương bá bá và bá mẫu đã thỏa hiệp, để muội ấy tự mình làm chủ.
Muội ấy dần lớn lên, gặp được người mình thích.
Nhưng sau khi Huệ Phụ Đường nghiên cứu ra toa t.h.u.ố.c tránh thai, muội ấy lại do dự một lúc.
Phát hiện toa t.h.u.ố.c này thực sự có tác dụng với phụ nhân, nỗi sợ hãi về việc xuất giá, sinh con của muội ấy cũng dần phai nhạt.
Hai năm trước muội ấy gả cho người mình thích. Sau khi gả đi, muội ấy chỉ sinh một bé gái, liền thỏa thuận với phu quân sẽ không sinh thêm con nữa.
Bây giờ, muội ấy tự mình mở trường tư thục cho nữ t.ử, làm nữ tiên sinh dạy mọi người về việc sinh nở.
Thăm mộ xong, ta rời khỏi chỗ chỗ đó, đi thẳng đến trường của muội ấy.
Trong lớp, muội ấy nói về những kiến thức và đạo lý mà ai cũng đều nói đến.
Cũng nói lên sự thật mà chưa ai từng nói.
Muội ấy nói, việc xuất giá và sinh con đều là một canh bạc lớn đối với nữ t.ử.
Còn phân tích rõ ràng cho các nữ hài t.ử cái giá phải trả khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh con.
Trường tư thục của muội ấy gây ra nhiều tranh cãi nhưng vẫn có vô số nữ t.ử đến nghe, lấp đầy cả viện.
Ta nghe ở ngoài viện lắng nghe hồi lâu, không dám quấy rầy, để bánh phù dung mang đến cho muội ấy xuống, lặng lẽ rời đi.
Lần này ta dự định xuôi Nam chơi hai năm rồi trở về, nhân tiện xem có thể mở thêm được Huệ Phụ Đường về phía Nam hay không.
Trên bến đò, Lục Thừa Uyên mặt dạn mày dày muốn đi theo.
"Không làm tiểu quan cỏn con nữa!"
Ta dở khóc dở cười, chàng ấy cực khổ bao lâu mới thi đậu Trạng Nguyên, nỗ lực chăm chỉ làm việc với có được cái chức Thừa tướng, vậy mà lại gọi là tiểu quan cỏn con.
Ta cười: "Mặc kệ những chuyện chính sự kia của chàng luôn à? Ta nhớ chàng từng nói lý tưởng của chàng là 'Vị thiên địa lập tâm, vị sinh dân lập mệnh, vị vãng thánh kế tuyệt học, vị vạn thế khai thái bình'* nha."
(*为天地立心, 为生民立命, 为往圣继绝学, 为万世开太平
Vị thiên địa lập tâm, vị sinh dân lập mệnh, vị vãng thánh kế tuyệt học, vị vạn thế khai thái bình
Vì xã hội kiến lập lại giá trị tinh thần, vì dân chúng xác lập ý nghĩa của sinh mệnh, vì tiền thánh kế thừa học thống đã bị gián đoạn, vì vạn thế khai thác cơ nghiệp thái bình.)
Chàng ấy lầm bầm: "Thật ra ta chỉ có hai tháng nghỉ phép, thuận tiện đi phía Nam để xem tình hình thực hiện Chính sách mới."
"Chỉ có thể ở bên nàng hai tháng, nhưng nàng đừng chơi vui vẻ quá mà quên phu quân của nàng ở kinh thành nhớ nàng, mong nàng suốt ngày."
Ta mỉm cười sờ mặt chàng ấy: "Phu quân ngoan, chàng cứ thoải mái đi."
"Cẩm Thành tuy vui vẻ, nhưng không bằng sớm về nhà nha."
Chàng ấy lưu luyến ôm ta vào lòng.
Nước sông cuồn cuộn chảy, cả chặng đường chúng ta đi thuyền xuôi về phía Nam, dọc bờ biển đủ các loại hoa đua nhau nở rộ.
(HOÀN)