Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, đích tỷ cũng gom đủ "Năm trai hai nữ, bảy con dưới gối".
Cũng như kiếp trước, sau khi Hoàng đế biết tin tức này, đã khen Tần Nghị có phúc, đặc biệt ban cho ngự biển "Chung tư diễn khánh"
Lại khen đích tỷ là hình mẫu cho nữ t.ử khắp thiên hạ, phong tỷ ấy làm Nhị phẩm Cáo mệnh, kêu gọi nữ t.ử khắp thiên hạ học hỏi.
Đích tỷ ở trên giường bệnh nhận thánh chỉ, người quá yếu không cách nào đứng dậy để tạ ơn.
Nhưng trên mặt tỷ ấy lại nở nụ cười vui vẻ, khuôn mặt khô đét vàng khè run rẩy tràn ngập những giọt nước mắt vui mừng vì đại công cáo thành.
Lúc này không cần tỷ ấy phải bận tâm nữa, Tần Nghị đã gióng trống khua chiêng tổ chức hỉ yến.
Treo bảng hiệu "Chung tư diễn khánh" ở ngay chính giữa cửa phủ Tướng quân, và khoe với tất cả khách đến dự rằng đó là Bệ hạ chính tay viết.
Cả sân vui mừng, hùa theo xu nịnh, tất cả đều hướng về Tần Đại tướng quân chúc mừng.
Đích tỷ trang điểm đậm, che đi nước da như thân cây khô, mạnh mẽ chống đỡ ngồi cạnh Tần Nghị.
Mặt mũi Tần Nghị hồng hào, Vân Nương ở bên cạnh hắn tuổi trẻ yểu điệu, phía sau hắn lũ trẻ chơi đùa hoạt bát nghịch ngợm.
Chỉ có đích tỷ, giống như thây khô bị đào lên từ nấm mồ cũ được trang điểm lại, không hợp với sự vui mừng xung quanh.
Tóc rụng, răng rụng, cả khuôn mặt cũng sụp xuống, đôi mắt ảm đạm như màu đất.
Cả sân ăn mừng vì sự vẻ vang của tỷ ấy mang lại, nhưng lại giống như không có liên quan gì đến tỷ ấy.
Ta đoán người đích tỷ muốn nhìn thấy nhất lúc này chính là ta, nên ta chủ động bước tới.
Đích tỷ thấy ta, đôi mắt ảm đạm đờ đẫn sáng lên, cố gắng hết sức để thẳng lưng nhưng rốt cuộc vẫn không thể thẳng được.
"Muội muội, bây giờ ta đã là Nhị phẩm Cáo mệnh phu nhân."
"Phu quân ta là Đại tướng quân, từng đứa con đều trưởng thành, có tiền đồ."
"Ai ai trong kinh thành đều ước ao, hâm mộ ta."
"Mà muội, cả đời này của muội không có con cái."
"Muội, muội đố kị với ta lắm nhỉ?"
Tỷ ấy không thể nói được một câu hoàn chỉnh, được mấy chữ phải dừng lại hít vài hơi để thở.
Ta chỉ bình tĩnh nhìn tỷ ấy, giống như đang nhìn một con côn trùng sắp c.h.ế.t.
Đây là kết cục mà ta đã biết trước.
Ta hận tỷ ấy đã bắt nạt ta bằng mọi cách có thể từ khi còn bé.
Hận tỷ ấy kiếp trước phụ họa với đích mẫu để gả ta cho Tần Nghị.
Hận tỷ ấy sau cùng vẫn hạ độc ta, để ta c.h.ế.t nhanh hơn.
Thù lớn thì phải báo, nhưng không hiểu vì sao, trong lòng trừ vui mừng ra, ta còn cảm thấy thê lương.
Tỷ ấy cười, lộ ra hàm răng đã rơi rụng đi vài chiếc: "Muội, muội không nói nên lời, muội đang đố kị với ta."
Lúc này, một nam một nữ của tỷ ấy chạy tới.
Lách qua tỷ ấy, chạy thẳng vào trong lòng ta.
Bé gái ngẩng đầu lên nhìn ta: "Người là di mẫu Thẩm gia, đúng không ạ?"
Ta gật đầu.
"Trông di mẫu đẹp quá, rất đẹp nữa, trên người cũng rất thơm thơm."
Bé gái nhăn mũi: "Không giống mẫu thân, vừa xấu xí vừa già, trên người lúc nào cũng có mùi nước tiểu, giống như hành khất trên đường vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"A Niệm! Con, sao con có thể nói như vậy với ta!
"Ta là thân, thân nương của con!"
Tay đích tỷ vì ưu tư, kích động mà bị chuột rút, muốn vươn tay ra bắt lấy A Niệm, nhưng cuối cùng vẫn không có sức.
Bé trai đẩy mạnh tỷ ấy: "A Niệm nói đều là thật!
"Tổ mẫu với Vân di nương cũng nói như vậy! Chúng ta đều không thích loại mẫu thân như bà!
"Phụ thân nói, sau này chúng ta sẽ coi Vân di nương làm mẫu thân!
Sau đó kéo bé gái cười hì hì chạy ra xa.
Đích tỷ mệt mỏi ngồi xiêu vẹo trên ghế, khuôn mặt nhăn nheo, đờ đẫn và tức giận.
Ta lạnh nhạt nhìn tỷ ấy.
"Đích tỷ à."
"Phu quân được phong Đại tướng quân."
"Năm nam hai nữ."
"Bệ hạ ngự ban cho bảng hiệu và Cáo mệnh."
"Cả kinh thành đều hâm mộ."
"Bây giờ tỷ đã có hết."
"Nhưng đích tỷ này."
"Tỷ có muốn cúi đầu xuống nhìn xem, mình đã đ.á.n.h mất cái gì hay không?"
"Những thứ tỷ nghĩ mình nhận được này, có thực sự thuộc về tỷ không?"
"Thật sự mang lại chỗ tốt cho tỷ sao? Có thực sự xứng đáng với một trong mười nghìn thứ tỷ đã phải trả giá trong nhiều năm qua không?"
Chức vị Đại tướng quân và bổng lộc, đều thuộc về Tần Nghị.
Ngự biển "Chung tư diễn khánh", thuộc về Tần phủ.
Năm nam hai nữ đều được Vương thị và Vân Nương nuôi dưỡng, bọn họ vô cùng chán ghét đích tỷ.
Nhị phẩm Cáo mệnh đúng là được phong cho đích tỷ, nhưng vinh quang là Tần phủ, được che chở chính là con cái.
Nó không thể xoa dịu cơn đau bệnh tật của đích tỷ, cũng không thể cứu vãn được tính mạng đang hấp hối của đích tỷ.
Trái lại nó chỉ có thể giúp tỷ ấy được tổ chức một tang lễ long trọng.
Kiếp này của đích tỷ.
Bỏ ra tiền bạc, bỏ ra tính tình, bỏ ra tâm huyết, bỏ ra sức khỏe.
Gần như bỏ ra cả cuộc đời mình.
Kết quả lại là bị chỉ trích, bị ghét bỏ, bị đ.â.m sau lưng, thể xác suy sụp, không còn tinh thần, cô đơn điêu tàn như bông liễu trong gió, toàn làm không công cho người khác.
Ta đứng dậy rời đi.
Cả sân được giăng đèn kết hoa, nhưng không có một chiếc đèn l.ồ.ng đỏ nào thực sự vì đích tỷ mà thắp sắng.
Ta đứng từ xa quay đầu nhìn lại, đích tỷ vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xiêu vẹo vừa nãy.
Ngồi yên ở đó ngơ ngác.