Còn ta gả cho tiểu binh thủ thành, lại bởi vì hắn tình cờ cứu được Hoàng đế đang cải trang vi hành một mạng, mà từng bước lên chức, cuối cùng được phong làm Bắc Đại Tướng quân.
Không chỉ có như vậy, hắn và ta còn cầm sắt hài hòa, tương kính như tân, may mắn nhất là sinh được năm nam hai nữ.
Người người trong kinh thành đều nói ta thật có phúc.
Ngay cả hoàng đế cũng muốn hưởng chút không khí vui mừng và sự hưng thịnh về nhân khẩu trong phủ tướng quân, nên đã đặc biệt ban cho ngự biển "Chung tư diễn khánh" và phong cho ta Nhị phẩm Cáo mệnh.
Đích tỷ vừa đố kị vừa oán hận, vào ngày thụ phong Cáo mệnh hôm đó, tỷ ấy đã vụng trộm hạ hạc đỉnh hồng vào chén nhỏ của ta.
Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng nhau trùng sinh.
Lần này, tỷ ấy muốn gả cho tiểu binh thủ thành kia, muốn sinh cho hắn năm nam hai nữ.
Đích tỷ cười đắc ý: "Muội muội ngoan, sau này ta được phong làm Cáo mệnh phu nhân, còn muội thì ngay cả quả trứng cũng không sinh được, sẽ bị cả kinh thành cười nhạo thôi!"
Ta cười.
Ta không sinh không dưỡng, nhưng thân thể khỏe mạnh; giàu sang, nhàn nhã, quyền thế lớn; cha mẹ chồng rộng lượng, phu quân anh tuấn.
Bị cả kinh thành cười nhạo chút thì có làm sao?
Đó là thứ ta xứng đáng được nhận!!
Còn cái biển nát "Chung tư diễn khánh" và Nhị phẩm Cáo mệnh phu nhân kia...
Tỷ muốn, vậy thì tặng cho tỷ đấy.
Chỉ là không biết cái giá phải trả đằng sau nó, tỷ có chịu nổi không?
Một tháng sau, ta và đích tỷ xuất giá cùng ngày.
Đội ngũ Hầu phủ đến rước dâu, người, ngựa, rương hòm đỏ rực kín mấy con phố, cả đoạn đường khua chiêng gõ trống phân phát ngân phiếu, thu hút cả kinh thành đến xem lễ.
Đích tỷ chỉ được ngồi kiệu nhỏ bốn người khiêng, lặng lẽ không một tiếng động gả cho tiểu binh thủ thành Tần Nghị.
Cho dù đích mẫu đã chuẩn bị cho đích tỷ của hồi môn phong phú, nhưng so với số lẻ Hầu phủ cho ta thì kém hơn nhiều.
Trước khi chia tay, ta nghe thấy đích tỷ tức giận nói nhỏ.
"Năm đó lúc cưới ta, Hầu phủ cũng không có thanh thế lớn như vậy..."
"Hừ, phô trương thanh thế lớn thì như thế nào? Từ nay về sau vẫn là gà mái không đẻ được trứng thôi!"
Dưới chiếc khăn trùm đầu màu đỏ, khóe miệng ta giương lên thật cao.
Hỉ yến ở Hầu phủ rất hoành tráng, vương công quyền quý, đàn hát ca múa, kéo dài đến tận đêm khuya mới kết thúc.
Một bàn tay thon dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng mở khăn trùm đầu của ta ra.
Dưới ánh sáng dịu dàng của những ngọn nến đỏ trong phòng, ta nhìn thấy khuôn mặt thần thanh cốt tú, kiếm mi lãng mục* của Lục Thừa Uyên
(*神清骨秀: Thần thanh cốt tú: thần thái cốt cách khí chất thanh tú.
剑眉朗目: Kiếm mi lãng mục: bộ dạng sáng sủa, phong tư hiên ngang.)
Huynh ấy đã uống say, đôi mắt đen ướt ướt nhìn ta một chút, rồi lại cụp mắt xuống.
"Nàng nói thật chứ, không ghét bỏ ta?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ngơ ngác nhìn vị tiểu Hầu gia trước mặt đang mặc hỉ bảo đỏ thẫm, sắc mặt ngà ngà say, khóe mắt ửng đỏ.
Trong lòng thốt lên, không phải chứ, đích tỷ à, tỷ ăn ngon như vậy sao?!
Lục Thừa Uyên không chỉ dáng dấp tuấn mỹ vô song, hơn nữa vóc dáng rõ ràng cũng rất tốt...
Ánh mắt ta hướng xuống.
Hỉ bào rộng, nhưng đai lưng mỏng quanh eo cũng đủ để phác họa vòng eo săn chắc, mạnh mẽ của huynh ấy.
Còn có xương quai xanh này, đôi vai rộng này, đôi chân thon dài này...
Hí hí.
Còn nữa, quan trọng nhất là.
Tiểu Hầu gia, huynh không thể có con nha!
Có nghĩa là ta không cần sợ hãi chuyện phòng the, và nghĩ đủ mọi cách để né tránh phu quân cả người toàn mồ hôi, thúi như sói như hổ.
Cũng không cần phải vụng trộm dùng những thứ t.h.u.ố.c dân gian để tránh t.h.a.i như xạ hương, nước thủy ngân. Căn bản chẳng có tác dụng gì, còn làm tổn thương cơ thể mình.
Lại càng không cần m.a.n.g t.h.a.i mười lần trong mười năm, không phải đang m.a.n.g t.h.a.i hay đang chuẩn bị mang thai...
Có lẽ là thấy ta im lặng, Lục Thừa Uyên thất vọng nói: "Nếu như nàng hối hận thì tối nay chúng ta không..."
Ta ôm cổ huynh ấy: "Đừng nói lời thừa! Chàng lấy ra đi!"
Ba tháng sau, ta và đích tỷ cùng trở về nhà mẹ đẻ.
Lục Thừa Uyên mua cho ta một con ngựa nhỏ từ Tây Vực, ta vui vẻ cưỡi nó suốt cả đoạn đường về.
Chàng ấy cưỡi một con ngựa con lớn, đi bên cạnh bảo hộ ta thật c.h.ặ.t chẽ, nhìn ta mỉm cười.
"Đợi khi nào nàng cưỡi quen rồi, ta sẽ mua cho nàng một con Hãn Huyết Mã."
"Ta mới mua một trường đua ngựa ở ngoại ô kinh thành. Đợi mùa xuân đến, ta sẽ tổ chức trò chơi. Nàng rủ thêm các tỷ muội của nàng đến đ.á.n.h mã cầu."
Ta nghiêng đầu nhìn chàng ấy cười: "Cám ơn phu quân!"
Mà đích tỷ lại ngồi trên kiệu nhỏ, được hai bà t.ử vững vàng dìu vào Thẩm phủ.
Tỷ ấy ngồi trên ghế thái sư, mỉm cười vuốt ve bụng mình.
"Đại phu nói đã hơn hai tháng rồi."
Chậc.
Ta ăn món thịt cừu nướng, không nhịn được khen một tiếng.
Không hổ là Tần Nghị, mới thành thân được ba tháng, đã có con hơn hai tháng rồi, thật là năng suất nha!
Đích tỷ khẽ thở dài: "Chỉ là hiện tại còn chưa nhìn ra được là nam hay nữ."
Tỷ ấy mỉm cười nhìn về phía ta: "Không biết thành thân lâu như vậy rồi, bụng của muội vẫn chưa có động tĩnh gì sao?"
Ta lau dầu trên khóe miệng, vội vàng xua tay: "Ai ui, muội không có phúc khí này đâu."
Đích tỷ cười đắc ý.