Đích mẫu cũng vô cùng vui vẻ: "Vẫn là Minh Châu của chúng ta có phúc".
Bà thúc giục đích tỷ: "Mau ăn chút thịt cừu nướng bồi bổ, còn cả bánh hoa mai nữa, đều là những món con thích ăn lúc nhỏ."
Đích tỷ lắc đầu: "Thịt cừu nướng dầu mỡ quá, con nhìn thấy là muốn nôn rồi."
"Bánh hoa mai cũng không ăn được, đại phu nói ăn ngọt sẽ làm tổn thương t.h.a.i nhi."
Cuối cùng, đích tỷ chỉ ăn chút thức ăn, gà hầm và canh không nhạt nhẽo.
Sau khi ăn xong còn nôn hết ra ngoài.
Sau khi đích tỷ hết cơn buồn nôn, sắc mặt nhợt nhạt hẳn đi, ở khóe mắt có vết bầm tím, đúng lúc này, ta nhìn thấy tỷ phu tốt bụng Tần Nghị mang theo vẻ mặt chán ghét:
"Phu nhân nhà khác mang thai, bụng lớn vẫn có thể giặt giũ nấu nướng, nàng thì mỏng manh quá đấy."
Vành mắt đích tỷ đỏ hồng: "Thiếp sắp nôn hết cả nước trong dạ dày ra rồi, thế mà chàng còn không biết đau lòng."
Tần Nghị cười lạnh: "Đau lòng cái gì? Lúc thì muốn cái này lúc thì muốn cái kia, chút ngân lượng trong nhà cũng đưa cho nàng để dưỡng t.h.a.i hết. Sao nàng không biết đau lòng cho ta kiếm tiền lương ở trong quân doanh không dễ dàng đi?"
Vành mắt đích tỷ càng đỏ hơn.
Ta lặng lẽ đi ngang qua: "Ơ kìa, hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa!"
Rồi cưỡi ngựa nhỏ rời đi!
Tháng tư, trường đua trải đầy cỏ xanh.
Quả nhiên Lục Thừa Uyên đã mua cho ta một con Hãn Huyết Mã, còn sai người bố trí lại trường đua ngựa thành diện mạo hoàn toàn mới.
Ta đã hẹn mấy tỷ muội ta quen biết ở kinh thành, cùng với thân quyến có giao thiệp mật thiết với Hầu phủ tới đạp thanh, đ.á.n.h mã cầu.
Tiếng trống vang lên, vạt váy tung bay.
Kết thúc trận đấu, ta cùng Liễu gia tỷ tỷ thắng hiểm một bóng, giành được hạng nhất.
Liễu gia tỷ tỷ vác gậy đ.á.n.h cầu lên vai, cười đắc ý: "Dương Thanh Đường, muội luyện tập thêm cho tốt rồi lại đến thi với chúng ta!"
Thanh Đường muội muội bĩu môi giận dữ nói: "Liễu gia tỷ tỷ, tỷ đừng đắc ý! Sớm muộn gì muội cũng sẽ thẳng tỷ với Thẩm tỷ tỷ!" khiến chúng tỷ muội phải bật cười.
Trần gia tỷ tỷ mỉm cười đưa khăn tay: "Mấy tỷ muội các người đúng là nghịch ngợm, mau lau mồ hôi đi! Cẩn thận bị cảm lạnh."
Lại có người cười nói: "Minh Nguyệt muội muội, đích tỷ của muội sao không đến? Chẳng phải nàng ấy luôn thích tham gia náo nhiệt hay sao, muội đã mời bao nhiêu thân quyến thế này mà."
Thanh Đường muội muội đang thắt lại b.úi tóc: "Kêu nàng ta tới làm gì, muội không thích nàng ta nhất."
Liễu gia tỷ tỷ lắc đầu cười: "Chỉ sợ bây giờ các muội gọi muội ấy, muội ấy cũng sẽ không đến. Nghe nói muội ấy đang ở nhà giữ thai, vô cùng coi trọng, rất sợ bị va đập."
Thanh Đường muội muội trừng mắt nhìn: "Vậy sao mấy ngày trước muội lại nghe nói nàng ta đến sân tập b.ắ.n tên, còn vào rừng hoang b.ắ.n thú chứ?"
Tất cả mọi người đều lắc đầu chẳng biết tại sao.
Nhưng ta thì biết.
Tỷ ấy được chẩn ra t.h.a.i nữ, vội vội vàng vàng đi "Cầm cung tiễn, b.ắ.n chim trĩ đực, cưỡi ngựa đực, xem hổ báo".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Muốn chuyển từ nữ sang nam trước khi sinh con.
Trên phố luôn có loại tin đồn như thế này.
Nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng đầu, phôi t.h.a.i chưa phát triển hoàn toàn, có thể thông qua một vài phương thức để thay đổi giới tính của t.h.a.i nhi.
Kiếp trước, cũng chính vì vậy mà ta bị buộc phải cưỡi ngựa đực, b.ắ.n hươu đực, và uống nước ngâm dây cung bị đốt thành tro trong khi ốm nghén.
Kết quả đương nhiên là không thể biến nữ thành nam.
Sắc mặt Tần Nghị và mẫu thân hắn Vương thị đều không tốt, nói là bởi vì ta không có phúc, cho nên cho dù đã cầu xin bí thuật tốt như vậy, vẫn không thể sinh được con trai.
Không nghĩ đến, Tần Nghị còn chưa ép, đích tỷ lại chủ động chịu khổ ăn thứ đồ chuyển thai!
Vậy ta ngược lại muốn nhìn một chút, tỷ ấy "Có phúc" để chuyển cái t.h.a.i này hay không.
Năm tháng sau, đích tỷ sinh.
Quả nhiên là con gái.
Mới hết tháng ở cữ, tỷ ấy đã về nhà mẹ đẻ.
Tỷ ấy ném hết cả bàn thức ăn đích mẫu chuẩn bị cho tỷ ấy xuống đất: "Cái gì mà chuyển nữ thành nam chứ, đều là dối trá!
"Bà mẹ chồng nghèo kiết xác kia còn dám bày sắc mặt với con!"
Quay đầu thấy ta xách rượu hoa cúc vừa mới bước vào cửa, tỷ ấy giấu đi thần sắc.
Đoan trang cười nói: "Nhưng mà, có con gái cũng được, cũng tốt lắm."
"Tuy không bằng con trai, nhưng còn tốt hơn là không thể sinh con."
"Tỷ nói có đúng không, Minh Nguyệt muội muội?"
Ta vội vàng gật đầu: "Tỷ nói đúng."
"Tỷ tỷ mới hết tháng ở cửa, rượu hoa cúc của Vinh Ký này, chỉ sợ là không uống được, vậy muội đành tự mình uống thôi!"
Người trong kinh thành đều biết đến rượu hoa cúc của Vinh Ký.
Rượu ngon hương ngọt, ngửi là muốn say.
Đáng tiếc một năm chỉ có hơn mười vò, năm trước cũng chỉ cung cấp trong cung.
Năm nay ta nói thèm uống, nên Lục Thừa Uyên đặc biệt đi theo Hoàng đế đòi một vò.
Ta nhấp một ngụm, tấm tắc khen ngon.
Đích tỷ nhìn rượu hoa cúc kia, sắc mặt liền thay đổi, một lúc sau sửa lại vài sợi tóc như không có chuyện gì xảy ra.
Cao giọng cười nói với đích mẫu: "Mọi người đều nói phụ nhân sinh con giống như đi qua Quỷ Môn Quan."
"Con sinh đứa bé này lại rất dễ dàng, chỉ nôn vài lần, chứng tỏ đều là dọa người."
"Đã như vậy, đứa bé này không phải là con trai thì sợ cái gì, sinh thêm mấy đứa nữa không phải là xong rồi sao?"