Ừ, ừ, ừ, ta cười vì ta đố kị.
Đố kị tỷ đã dùng của hồi môn để lo lót tiền đồ cho nam nhân.
Đố kị tỷ còn chưa hết thời gian ở cữ, đã sinh ra đứa thứ hai.
Đố kị tỷ mới mười bảy tuổi mà bộ n.g.ự.c đã chảy xệ, xương chậu nở nang, bụng đầy vết rạn.
Ta nín thở, bịt mũi chui ra khỏi căn nhà lá.
Cái mùi này, so với nhà vệ sinh ở nhà ta được dọn dẹp, xông hương mỗi ngày còn khó ngửi hơn rất nhiều, chần chừ thêm nữa thì nôn ra mất.
Trước khi đi, ta nghe thấy đích tỷ và đích mẫu tức giận.
"Dầu thơm lần trước không có tác dụng, vết nám không mờ đi chút nào, vết rạn trên bụng càng khó coi hơn."
"Mẫu thân, người phải giúp con tìm loại t.h.u.ố.c tốt hơn, con không thể chịu nổi mình trông xấu xí như vậy!"
Nhưng mà, đích tỷ tốt của ta à, hình như tỷ còn chưa biết.
Hết thảy những nỗi đau khi mang thai, thì thay đổi về ngoại hình là nỗi đau nhẹ nhàng nhất đấy.
Trở về Hầu phủ, trước tiên ta gọi một thùng nước nóng để tắm.
Thời tiết ngay hè thật nóng bức, ngồi ở trong căn nhà lá kia một lát, ta đã cảm thấy cả người mình bốc mùi rất khó chịu.
Tóc ướt, ta gọi nha hoàn đưa khăn vào, nha hoàn không đến thay vào đó là Lục Thừa Uyên tiến vào.
Cái mặt dày của ta đỏ bừng, chui lại vào thùng nước tắm.
"Phu quân, chàng đừng trêu ta nữa."
Chàng ấy mỉm cười bước tới, cầm khăn nhẹ nhàng lau mái tóc dài của ta.
"Cũng chung chăn gối với nhau hai năm rồi, sao còn xấu hổ thế?"
Ta tức giận tạt nước vào người chàng ấy, lại bị chàng ấy bắt được cổ tay.
Lúc này ta mới thấy rõ trong mắt chàng ấy có chút buồn bã.
"Phu quân, sao vậy?"
Chàng ấy cụp mắt xuống: "Nghe nói hôm nay nàng đến Tần gia ăn hỉ yến, nàng... có từng hối hận khi gả cho ta, một nam nhân vô dụng không thể có con không?"
À, ra là chuyện này.
Ta mỉm cười nâng cằm chàng ấy lên: "Thừa Uyên, chàng có muốn nhìn một chút dáng vẻ hiện tại của ta không?"
"Thành thân hai năm, tóc ta dài hơn, thân thể cũng khỏe mạnh hơn, cả người cũng trở nên hoạt bát, thoải mái hơn rất nhiều."
"Mỗi lần gặp ta, các tiểu tỷ muội kia đều nói làn da của ta trắng hồng, thần sắc so với trước đó không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Các nàng ấy còn xin ta phương t.h.u.ố.c dầu thơm của Hầu phủ đấy."
"Nhưng không phải thứ dầu thơm bỏ đi gì đó có tác dụng."
"Mà là ta đang sống một cuộc sống không m.a.n.g t.h.a.i hay sinh con, thật sự rất thoải mái."
"Người đời luôn lừa gạt nữ t.ử chúng ta, nói là phải truyền thừa hương khói, nhiều con nhiều phúc; lại còn dùng gậy gộc đe dọa chúng ta, nói rằng thiên chức của nữ t.ử là m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, nữ t.ử không m.a.n.g t.h.a.i là không toàn vẹn, là có tội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nhưng chưa có ai nói với nữ t.ử rằng việc m.a.n.g t.h.a.i khó khăn như thế nào, sinh con nguy hiểm ra sao, để lại những di chứng sau đó có bao nhiêu đau đớn, đáng sợ."
"Ta thấy, đây chính là một trò lừa bịp."
"Lừa nữ t.ử chúng ta đi vào để g.i.ế.t."
"Khi chúng ta nhận ra thì đã quá muộn. Không có tiên đan mang tên hối hận để ăn."
"Thừa Uyên, chàng là nam t.ử, sẽ không bao giờ hiểu được nỗi khổ của nữ t.ử."
"Nhưng ta hiểu, cho nên kiếp này, ta hạ quyết tâm phải thoát khỏi sự ràng buộc này."
"Thừa Uyên, không phải chàng khiến ta không thể có con, mà là ta tự lựa chọn con đường này."
"Chàng không nên tự trách, càng không nên gọi mình là "Đồ vô dụng"."
"Thừa Uyên, nếu chọn lại một lần nữa, ta vẫn sẽ lựa chọn gả cho chàng."
"Trước kia là bởi vì ta biết chàng không thể có con, còn bây giờ... cũng không chỉ vì lý do đấy."
Trong làn hơi nước mờ mịt, ánh mắt của chàng ấy dần dần có chút ánh sáng: "Vậy vì cái gì?"
"Tất nhiên là bởi vì, bây giờ ta cũng hạnh phúc khi ở bên chàng."
"Không có chàng, hạnh phúc hiện tại của ta có lẽ sẽ giảm đi mấy phần."
Mắt chàng ấy đỏ hoe, vùi đầu vào cổ ta: "Ta cưới nàng, đương nhiên là muốn nàng sống một cuộc sống thoải mái, vui vẻ nhất."
"Chỉ là trong kinh thành có nhiều lời đồn thổi, ta sợ nàng bị tổn thương."
Ta thành thân được hai năm mà vẫn chưa có thai, quả thực trong kinh thành đã có một số lời đồn thổi.
Nhất là trong hỉ yến này, có vài phụ nhân lén đem ta ra so sánh với đích tỷ, trào phúng ta không sinh được.
Nhưng, bị nói vài lời đồn thổi thì sao chứ?
Nam nữ khắp kinh thành này, cho dù là Thiên t.ử cao cao tại thượng, có ai không bị nói vài lời đồn thổi chứ.
Cho nên ta căn bản không để tâm.
Ta nhẹ nhàng an ủi: "Ta không quan tâm."
Bên tai truyền tới một âm thanh buồn bã: "Ta quan tâm."
Vài ngày sau, ta dẫn theo Tiểu Quất, ngồi xe ngựa đi về phía Bắc.
Mùa hè ở kinh thành nóng bức, nghe nói phương Bắc rất mát mẻ, nên không kìm được sự thôi thúc muốn đi xem.
Lúc đầu, Lục Thừa Uyên cũng có chút lo lắng, dù sao dân tình phương Bắc cũng nhanh nhẹn dũng mãnh, mà chàng ấy đang có công vụ trong người, không thể đi cùng.
Lại không ngăn được ta đang nhất quyết muốn đi, nên đành phải phái mấy tên hộ vệ đắc lực nhất bên cạnh mình để bảo vệ ta suốt chặng đường. Sau đó chuẩn bị thêm một chiếc xe ngựa mang theo rất nhiều đồ dùng hàng ngày của ta và ngân lượng làm lộ phí đi đường.
Trước khi rời đi, trong kinh thành truyền ra rất nhiều lời đồn đãi.
P/S: Vũ Nhi