Tỷ ấy liếc nhìn ta: "Chỉ cần có thể sinh, còn sợ ngày sau không có thời điểm thích hợp để sinh con sao?"
Ta nặng nề gật đầu: "Vâng! Đích tỷ nói đúng!"
Nhưng trong lòng lại cười.
Tỷ ấy còn trẻ, vừa mới sinh xong một đứa, đương nhiên không cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i đau đớn, bình phục cũng nhanh.
Còn tương lai thì sao?
Ta mỉm cười nhấp một ngụm rượu.
Ta so với đích tỷ còn mong chờ hơn, không biết chỗ ấy của đích tỷ sẽ ra sao sau những "Tháng ngày tốt đẹp" có con cái thành đàn.
Nửa tháng sau, đích tỷ lại có thai.
Chưa tới một tháng, tỷ ấy cố ý sai người thông truyền cho ta, lần này, t.h.a.i tỷ ấy đang mang là t.h.a.i nam.
Tần gia đương nhiên vô cùng vui vẻ, bảo vệ bụng đích tỷ như bảo bối.
Cứ cách nửa tháng đích tỷ lại gọi ta cùng về nhà mẹ đẻ, ở trước mặt ta nâng bụng để diễu võ giương oai.
Mùa đông không có chuyện gì xảy ra, những thay đổi trên người tỷ ấy so với thoại bản còn phong phú hơn, ta vui vẻ đến nơi như đã hẹn.
Mang t.h.a.i được hai tháng, đích tỷ bắt đầu bị ốm nghén, dưới mắt có quầng thâm thật dày.
Mang t.h.a.i được ba tháng, trên khuôn mặt trắng trẻo của đích tỷ bắt đầu nổi lên chút vết nám.
Mang t.h.a.i được năm tháng, mũi của đích tỷ to ra, da dần trở nên thô ráp.
Mang t.h.a.i được tám tháng, đích tỷ bắt đầu bị phù thũng, đau thắt lưng, còn lén nói với đích mẫu mời nữ y sư đến để chữa chứng táo bón của tỷ ấy.
Về sau, đích tỷ không tiện đi lại, tĩnh tâm dưỡng t.h.a.i ở Tần gia.
Lần này, đủ loại triệu chứng m.a.n.g t.h.a.i của tỷ ấy rõ ràng hơn nhiều so với lần m.a.n.g t.h.a.i đầu tiên.
Trước khi sắp sinh, tỷ ấy ưỡn bụng bầu trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, muốn sinh con tại đó.
"Mẫu thân, lần này nữ nhi không muốn sinh con trong căn nhà tranh bẩn thỉu đó..."
Cái gọi là "phụ nữ không sạch sẽ" có nghĩa là bất luận bách tích dân thường hay quan to, quý nhân, tất cả đều cho rằng nữ t.ử khi sinh con không sạch sẽ, vì vậy không thể sinh con trong phòng mình ở.
Gia đình có tiền còn nguyện ý xây dựng phòng sinh có điều kiện tốt một chút.
Dân chúng bình thường thì chỉ biết dựng một căn nhà lá ở bên ngoài viện để tạm thời làm nơi sinh con và ở cữ sau sinh.
Dựa vào gia cảnh hiện tại của Tần Nghị, tất nhiên chỉ có thể dựng một căn nhà lá đơn sơ.
Đích tỷ khóc nức nở nhưng đích mẫu lại cau mày.
"Minh Châu, phụ nhân sinh con ở nhà mẹ đẻ, cũng sẽ mang đến họa sát thân cho nhà mẹ đẻ, đệ đệ con còn nhỏ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đích tỷ sửng sốt, tỷ ấy không ngờ rằng người mẹ luôn yêu thương tỷ ấy, lúc này lại cự tuyệt mình.
Nhưng tỷ còn chưa kịp nổi cáu, mẹ chồng của tỷ ấy Vương thị đã chạy tới kéo tỷ ấy về nhà.
"Cháu trai Tần gia chúng ta, sao có thể sinh ra ở nhà người khác được!"
"Nếu ngươi sinh con gái, rồi lén đổi thành con trai, thì há chẳng phải chúng ta sẽ nuôi con cho người khác!
"Mau theo ta về nhà!"
Đích tỷ c.ắ.n răng bị Vương thị kéo về nhà. Đích mẫu lau nước mắt nhưng cũng không ngăn cản.
Nghe nói tỷ ấy vừa mới về nhà liền chuyển dạ, quả nhiên là con trai.
Bởi vì còn tức giận, bực bội nên việc sinh nở của tỷ ấy không được suôn sẻ, kéo dài đến năm, sáu canh giờ.
Vẫn ở trong căn nhà lá đơn sơ dựng tạm bợ đó.
Đích tỷ mệt mỏi kiệt sức, tỉnh lại còn muốn nổi cáu với mẹ chồng, nhưng bỗng nhiên truyền đến một chuyện tốt.
Phu quân tốt của tỷ ấy, Tần Nghị, đã hai tháng không ló mặt ở nhà, được thăng chức!
Còn thăng liền mấy cấp!
Kiếp trước, cũng vào lúc này.
Tần Nghị nửa đêm chạy ra ngoài thành, đúng lúc cứu được Hoàng đế đang cải trang vi hành rơi xuống nước. Vì vậy được thăng liền mấy cấp, trực tiếp từ tiểu binh cửa thành không ai biết trở thành chính bát phẩm Tuyên Tiết Phó ủy.
Vừa mới có thêm nam đinh, Tần Nghị được thăng chức, có thể nói là Tần gia song hỷ lâm môn.
Vương thị ôm cháu trai không ngừng cười: "Vẫn là con trai ta có bản lĩnh, vừa có thể có con, vừa có thể thăng quan.
"Con dâu, con có thể gả vào Tần gia chúng ta, đó là công đức lớn tổ tiên con tích lũy được đấy!"
Đích tỷ cãi cọ mấy lần, nghe nói bị Tần Nghị khiển trách là bất hiếu với mẹ chồng, không thể làm gì khác hơn là phải ép mình nuốt xuống cơn uất ức, bất mãn, tập trung tinh thần tổ chức hỉ yến cho Tần gia.
Tần gia không có tiền tích góp, đích tỷ lại muốn tổ chức lớn cho nở mày nở mặt, nên đành phải c.ắ.n răng dùng của hồi môn của mình.
Lúc đầu Tần Nghị còn chê tỷ ấy không biết tiết kiệm, nhưng khi thấy tỷ ấy dùng của hồi môn, lại vui vẻ ôm tỷ ấy gọi hiền thê, lừa được đích tỷ móc ra một chút của hồi môn để đút lót trên quan trường cho hắn.
Ngày hỉ yến hôm đó, bằng hữu thân thích ngồi đầy các bàn trong sân viện chật hẹp của Tần gia. Đích tỷ là người bỏ bạc, ra sức lo liệu, mà lại chỉ có thể ngồi trong căn nhà lá để cho con b.ú.
Cũng không biết song hỷ lâm môn, kết quả người vui nhất là ai.
Tỷ ấy cố ý gọi ta đến căn nhà lá nơi tỷ ấy đang ở cữ.
Vừa vào trong căn nhà lá không thoáng khí kia, ta liền ngửi thấy một mùi nồng nặc, là mùi giấm, mùi m.á.u tanh, mùi mồ hôi khó ngửi pha trộn vào nhau.
Nhưng đích tỷ hình như không ngửi thấy gì, tinh thần phấn chấn, giống như gà đấu thắng trận.
"Muội muội, ngoài mặt thì muội đang cười, nhưng trong lòng chắc chắn đang đố kị với tỷ nhỉ?"