Tiểu Hầu Gia Không Thể Có Con

Chương 7



Sau khi từ Liên Thành trở về, ta cùng Thanh Đường muội muội đến thăm Liễu tỷ tỷ nằm trên giường nhiều ngày.



Tỷ ấy gả vào một nhà thuộc dòng dòng dõi thanh lưu*, phu quân vừa thi Đình xong, đỗ Thám Hoa.



(*清流: Thanh lưu: là học giả, đức cao vọng trọng, có tiếng nói trong giới văn đàn.)



Lúc chúng ta đến, Liễu tỷ tỷ đang nằm nửa người trên giường, gầy như que củi, sắc mặt tiều tụy kinh khủng.



Sau khi vào cửa, Thanh Đường muội muội sững sờ một lúc lâu, rồi bắt đầu khóc.



"Liễu tỷ tỷ, chỉ hơn một tháng không gặp thôi, sao tỷ lại bệnh nặng như vậy chứ?"



Liễu tỷ tỷ khó nhọc vươn tay ra, mỉm cười lau nước mắt muội ấy: "Muội muội ngoan, đừng khóc, đợi tỷ nghỉ ngơi vài ngày, rồi sẽ chơi mã cầu cùng muội nhé."



Nha hoàn đứng bên lau nước mắt, lén nói với chúng ta, sau khi Liễu tỷ tỷ sinh được một đôi bé gái, tỷ ấy phải vừa chăm sóc con cái vừa phải lo liệu việc nhà, thân thể yếu ớt, không thích hợp sinh thêm con.



Tỷ ấy tìm toa t.h.u.ố.c tránh thai, dựa theo toa t.h.u.ố.c uống một ít thủy ngân.



Lại không ngờ thân thể càng ngày càng kém, giờ còn mắc thêm Hội chứng đỏ*, ướt sũng mấy tháng nay.



(*下红之症: Hội chứng đỏ: của người xưa mà ngày nay chúng ta gọi là chảy m.á.u âm đạo, dùng để chỉ tình trạng chảy m.á.u từ cơ quan sinh sản không phải là kinh nguyệt bình thường.)



Ta nắm lấy bàn tay gầy guộc của Liễu tỷ tỷ, buồn đến mức không nói được lời nào.



Chỉ hận mình lúc đầu không khuyên nhủ nhiều thêm đôi câu, lại hận mình không thể làm được gì.



Nhưng khuyên nữa thì như thế nào chứ.



Trên đời này có nữ t.ử nào có thể tự mình lo việc cưới gả, sinh con của mình chứ?



Tỷ ấy còn cố gắng an ủi ta: "Minh Nguyệt muội muội, muội cũng đừng khóc, t.h.u.ố.c muội sai người đưa tới cho tỷ bồi bổ, tỷ đã uống rồi, sẽ sớm khỏe thôi."



Ta gật đầu, nước mắt rơi từng giọt xuống.



Không lâu sau, Liễu tỷ tỷ qua đời.



Tỷ ấy không khá hơn, cũng không thể đ.á.n.h mã cầu với chúng ta được nữa.



Ta cùng Thanh Đường muội muội đến tế bái tỷ ấy. Ở trước mộ tỷ ấy, ta đặt trái mã cầu nhiều màu sắc xuống, rồi rải một ít rượu hoa cúc tỷ ấy thích.



Sau khi về nhà, ta bắt đầu có ý định mở một tiệm t.h.u.ố.c ở kinh thành. Chuyên nghiên cứu chế tạo và bán t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho nữ t.ử.



Hiện nay, chưa có biện pháp tránh t.h.a.i chính đáng nào dành cho nữ t.ử.



Nữ t.ử muốn tránh t.h.a.i có thể uống nước xạ hương, thủy ngân, hoặc ngâm trực tiếp trong nước đá, dùng chày cán bột lăn bụng để cưỡng ép phá thai.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những phương pháp này tuy phổ biến từ lâu nhưng không có tác dụng mấy, sẽ gây tổn hại rất lớn cho thân thể nữ t.ử.



Do đó thường có nữ t.ử bị mất thính giác, bị liệt hoặc thậm chí còn trực tiếp bỏ mạng.



Thế nhân thà chế tạo những loại tiên đan trường sinh hão huyền kia với giá cao, còn hơn là mở mắt ra nhìn những nữ t.ử đau khổ vì không cách nào tránh thai, bị buộc phải sinh con thường xuyên, có nguy cơ sẩy thai.



Ta muốn biết, nếu nữ t.ử không thể làm chủ hôn sự của mình, thì có thể tự làm chủ xem có nên sinh con, hay sinh con bao nhiêu lần hay không? 



Thuốc tránh t.h.a.i trong tiệm t.h.u.ố.c sẽ được bán với giá thấp nhất, còn định kỳ phân phát cho nữ t.ử nghèo khổ.



Ta muốn tất cả nữ t.ử trong thiên hạ này đều có quyền lựa chọn sinh hay không sinh con.



Nhưng mà, Liễu tỷ tỷ của ta, tỷ ấy cũng không thể trở về được nữa.

Ngày khai trương tiệm t.h.u.ố.c, con của đích tỷ vừa tròn một tháng tuổi.



Nhưng lại không làm lễ đầy tháng.



Bởi vì đích tỷ sinh ra một đứa bé có khuôn mặt xanh đen.



Vương thị tức giận, chỉ vào đích tỷ vừa mới sinh xong, cực kỳ yếu ớt mà mắng thẳng thừng.



"Đã bảo ngươi không được tham ăn! Ngươi đã ăn đồ bẩn thỉu gì sau lưng chúng ta đúng không!



"Hay là mấy ngày về nhà mẹ đẻ, ngươi đã nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ?!"



Rồi bà ôm Tần Nghị khóc: "Xem đứa con dâu con lấy đi, nhất định là lúc mang thai, trong lòng oán hận ta, tâm độc ác như vậy nên mới sinh ra quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ!"



"Phụ nhân độc ác như vậy, sớm muộn gì cũng muốn hạ độc c.h.ế.t mẹ con!"



Tần Nghị lập tức nổi giận, chỉ vào đứa con mắng đích tỷ: "Độc phụ! Đều là lỗi của ngươi!"



Hắn đuổi hầu hết v.ú già đang hầu hạ đích tỷ ở cữ đi, phân phó gã sai vặt nhốt đích tỷ ở trong phòng, khóa lại, đợi sau khi tỷ ấy suy ngẫm về tội lỗi của mình xong mới cho phép tỷ ấy ra ngoài.



"Ngươi không cần nghĩ đến việc về nhà mẹ đẻ cáo trạng. Do ngươi phạm lỗi dẫn đến việc sinh ra một con quái thai, cho dù là Thẩm gia cũng không có mặt mũi để làm chỗ dựa cho ngươi đâu!"



Sau đó hắn quay người rước tiểu thiếp vào cửa, cùng ả tiểu thiếp ngọt ngào đó vô cùng quấn quýt.



Đích tỷ bị nhốt trong phòng, ngày ngày nghe Tần Nghị cùng tiểu thiếp ở trong viện trêu chọc nhau. 



Tỷ ấy vừa mới sinh con xong, lại bị chỉ trích, oán trách một trận, còn bị nhốt ở chỗ này trong suốt thời gian ở cữ, đến cả việc ngồi cũng không dễ dàng. Hơn nữa, hai lần m.a.n.g t.h.a.i trước đó bị sảy t.h.a.i vẫn chưa được bồi bổ tốt.



Sao tỷ ấy có thể chịu đựng được cơn giận này?



Một đêm khuya, nghe thấy động tĩnh của Tần Nghị cùng tiểu thiếp ở phòng bên cạnh, tỷ ấy tức giận đến hôn mê bất tỉnh, sau đó lâm bệnh nặng.



P/S: Vũ Nhi