Tiểu Hầu Gia Không Thể Có Con

Chương 8



Tần gia sợ xảy ra chuyện Thẩm gia sẽ không để yên, nên dỡ bỏ lệnh cấm túc, mời đại phu từ bên ngoài đến chữa trị cho tỷ ấy. Lúc đó mới xem như là nhặt được cái mạng trở về.



Đích mẫu và phụ thân luôn yêu thương đích tỷ, nên đối với việc làm của Tần Nghị rất tức giận.



Phụ thân chỉ vào mũi Tần Nghị mắng: "Đừng tưởng giờ ngươi có chút tiếng tăm, thì có thể ức h.i.ế.p nữ nhi ta!



"Thẩm gia chúng ta mấy đời làm quan, bao nhiêu quan viên trong triều đều nhận ân huệ Thẩm gia chúng ta, nếu chúng ta thật sự muốn xé rách da mặt, thì e rằng ngươi cũng phải bị lột một lớp da!"



Tần Nghị quỳ xuống liên tục tạ lỗi, chỉ nói bởi vì tướng mạo kỳ dị của đứa bé nên hắn bị dọa sợ, dẫn đến việc cư xử thất thường.



Khi cuộc trò chuyện chuyển sang đứa trẻ này, phụ thân và đích mẫu không có gì để nói, cũng bình tĩnh lại một chút.



Tần Nghị ân hận lúc đầu đã làm sai, cam đoan nhất định sẽ đối xử tốt với đích tỷ, lúc này phụ thân cùng đích mẫu mới phất tay áo rời đi.



Từ đó trở đi, Tần Nghị lạnh nhạt với vị tiểu thiếp kia, nhẹ nhàng dỗ dành đích tỷ.



Đích tỷ lại bắt đầu ra vẻ ta đây, lại còn trâng tráo: "Chỉ cần có phụ thân, mẫu thân bảo vệ ta, Tần Nghị cũng chỉ có thể ăn nói khép nép với ta."



Lại còn ngày nào cũng lăng nhục ả tiểu thiếp bị thất sủng kia: "Một thiếp thất thôi, ta cao hứng thì sẽ thưởng cho ả ta chút điểm tâm, mất hứng thì sẽ đ.á.n.h cho tàn phế rồi bán đi. Dù sao phu quân ta cũng chỉ nhất thời hứng thú với ả ta thôi."



Nhất thời hứng thú sao?



Đích tỷ cười đắc ý, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt cừu hận ớn lạnh của Tần Nghị lúc tỷ ấy lăng nhục ả tiểu thiếp.

Xuân qua thu đến, năm năm trôi qua trong chớp mắt.



Trong năm năm này, tiệm t.h.u.ố.c của ta đã mở chi nhánh thứ sáu ở kinh thành.



Bởi vì không biết được con đường phía trước như thế nào, sợ liên lụy đến Hầu phủ và Lục Thừa Uyên nên tạm thời giấu kín thân phận mình, mời người khác thay ta ra mặt lo liệu mọi việc của tiệm t.h.u.ố.c.



Ta đã mời các danh y trong và ngoài thành, đồng thời treo giải thưởng giá cao cho những toa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i dân gian có hiệu quả, mang về tiệm t.h.u.ố.c để kiểm tra hiệu dụng và tác dụng phụ của t.h.u.ố.c. Chưa tới một năm, quả nhiên đã nghiên cứu ra được toa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i vừa hiệu quả lại vừa ít tổn thương thân thể nữ t.ử.



Cho nên các ngươi thấy đấy, có biện pháp. Chỉ là thế gian này không quan tâm đến nỗi đau của nữ t.ử mà thôi.



Khi toa t.h.u.ố.c này vừa mới bày bán ở kinh thành, đã nhận được rất nhiều lời trào phúng và chất vấn. Thậm chí còn có nam t.ử uống say đến đập phá bảng hiệu, trong miệng la hét đây là họa nước hại dân, là tà thuật xúi giục nữ t.ử bất hiếu bất trung, nhưng đều bị Lục Thừa Uyên sai người đuổi đi.



Những thứ này, ta cũng không để trong lòng, chỉ tập trung nghiên cứu chế tạo các toa t.h.u.ố.c hữu hiệu và vô hại hơn, sau đó mở tiệm ở bên ngoài kinh thành.



Mà trong năm năm này, đích tỷ chịu trăm ngàn cay đắng, sinh non ra một bé gái.



Rồi lại khó sinh, sinh ra một cặp bé trai.



Trong khoảng thời gian này tỷ ấy đã sẩy t.h.a.i tự nhiên mấy lần, suýt nữa mất mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Nhưng tỷ ấy không quan tâm, bởi vì chỉ thiếu một đứa con trai nữa thôi là tỷ ấy đã tập hợp đủ "Năm nam hai nữ"rồi.



Và khi những đứa con của tỷ ấy lần lượt được sinh ra, Tần Nghị cũng được phong và trở thành Đại tướng quân như tỷ ấy mong muốn.



Tỷ ấy dương dương tự đắc: "Muội muội, hiện tại phu quân của ta đã được thăng chức, chẳng bao lâu nữa ta cũng sẽ được phong Cáo mệnh."



"Còn muội cả ngày chạy ngược chạy xuôi, cũng không biết đang bận cái gì. Chẳng lẽ là hối hận rồi, cầu thầy trị bệnh khắp nơi để sinh con?



"Ha ha, chờ đến khi ta được phong Cáo mệnh, muội và tất cả nữ t.ử trong kinh thành cũng phải thấp hơn ta một cái đầu!



"Muội hối hận cũng vô dụng, những ngày tốt đẹp này đều là của ta!"



Ta nhìn tỷ ấy mới hai mươi lăm tuổi mà hốc mắt đã thâm quầng, trũng sâu, đỉnh đầu dần lưa thưa, cùng gò má khô đét vàng vọt.



Ngoài ra, các ngón tay thỉnh thoảng bị cứng, không thể uốn cong, đôi chân hơi khập khiễng khi đi lại.



Ta gật đầu cười nhạt: "Ngày tháng tốt lành, muội đều đưa tỷ hết."



Tỷ ấy còn chưa ý thức được



Giờ Tần Nghị đã được phong làm Đại tướng quân.



Thẩm gia sẽ không thể bảo vệ tỷ ấy nữa.

Vài ngày sau, ta ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ tầng hai trong tiệm t.h.u.ố.c.



Đọc sách một lúc, sau giờ ngọ mệt chỉ muốn ngủ, lại chép bảng chữ mẫu một lúc.



Ở phía xa, ta nhìn thấy một bóng người đi khập khiễng đội mũ mạn che mặt thật dày.



Chỉ lướt qua ta liền nhận ra đó là đích tỷ.



Tỷ ấy đang nằm trên chiếc ghế dài mềm mại dùng để chẩn bệnh ở tầng hai của tiệm t.h.u.ố.c, ngăn cách với ta bằng một bức bình phong thêu hoa.



"Đại phu, nghe nói Huệ Phụ Đường am hiểu nhất điều dưỡng thân thể phụ nhân. Ngươi xem giúp ta một chút, ta đã sinh con được hơn hai năm rồi, tại sao lâu vậy rồi vẫn chưa m.a.n.g t.h.a.i tiếp được?"



Nữ đại phu bắt mạch cẩn thận, kiểm tra cơ thể tỷ ấy, lắc đầu liên tục.



"Vị phu nhân này, thân thể của cô quá yếu, lại còn thiếu chất, không còn thích hợp m.a.n.g t.h.a.i nữa."



"Không bằng trước tiên lấy một ít thảo d.ư.ợ.c tránh t.h.a.i và bồi bổ thân thể. Chăm sóc tốt cơ thể mới là quan trọng nhất."