11
Ta bị huynh trưởng nhốt lại.
Không có nước uống.
Không có cơm canh ăn.
Huynh trưởng nói, đợi đến khi nào ta nghĩ thông, lại sai người đi gọi hắn.
Nhưng giống như lần trước quỳ ở từ đường.
Ta đói suốt hai ngày, cũng không nghĩ thông.
Khi Thôi Giác đến, ta đã không còn sức nữa.
Ta nằm trên giường, nghe thấy cách một cánh cửa, giọng hắn mất kiên nhẫn.
"Tiểu Huỳnh, ta nghe Vãn Ngưng và huynh trưởng nàng nói, nàng đã đồng ý gả cho thế t.ử Tín Dương hầu."
"Hôn nhân đại sự không phải trò đùa, sao nàng có thể lấy chuyện này ra giận dỗi?"
Giận dỗi?
Đêm hôm đó, ta đồng ý quả thật có vài phần giận dỗi.
Nhưng bây giờ thì không phải.
Ta muốn gả cho Bùi Mặc, chỉ muốn gả cho Bùi Mặc.
Bởi vì chàng nói, ta không tinh thông cầm kỳ thư họa cũng rất tốt, ta nhát gan cũng rất tốt, ta thích khóc cũng rất tốt.
Dù ta như thế nào, chàng đều cho rằng rất tốt.
Hồng Trần Vô Định
Nhưng ta thật sự không còn sức phản bác.
Mà không đợi được câu trả lời của ta, Thôi Giác vẫn nói hết câu này đến câu khác.
"Nàng vì cây trâm hoa kia mà tức giận sao?"
...
"Tỷ tỷ nàng từ nhỏ ở Thanh Châu, chưa từng dạo hội hoa đăng ở kinh thành, lần đầu tiên nàng ấy ra ngoài, ta chỉ mừng thay nàng ấy, không phải cố ý đưa nàng cây trâm hoa đào kia."
...
"Tiểu Huỳnh, ta cưới nàng, nàng đừng giận tỷ tỷ nàng nữa, được không?"
...
11
Cách cánh cửa gỗ, trong phòng lặng ngắt không tiếng động.
Thôi Giác không nhận được hồi đáp, trong lòng dần dần bực bội.
Hai ngày trước.
Nghe bà mối nói Tống gia đã giữ lại canh thiếp của hắn, canh thiếp của hắn cũng thuận lợi được đưa đến tay Vãn Ngưng.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, lại nghe bà mối nói: "Tống gia cũng có đại hỷ, Tống nhị cô nương cũng định được một nhà tốt rồi."
Tiểu Huỳnh đã định thân rồi?
Nàng vẫn đang tức giận vì cây trâm hoa đào kia sao?
Vì một cây trâm hoa, nàng lại lấy hôn nhân đại sự của mình ra làm trò đùa?
Hắn nghĩ như vậy, lập tức muốn tìm tới cửa khuyên ngăn.
Nhưng còn chưa đi đến cổng lớn, bước chân hắn lại dừng lại.
Thôi vậy, vẫn là không đi nữa.
Tống Tiểu Huỳnh luôn thích khóc, luôn cần người dỗ dành.
Không được ăn vải, quả tần bà thì muốn khóc.
Bị huynh trưởng nàng quở trách, nàng cũng muốn khóc.
Lúc nào cũng cần hắn dỗ dành.
Không giống tỷ tỷ nàng, chịu tủi thân lớn bằng trời, cũng chỉ dịu dàng cười nói: "Không sao."
"Không phải lỗi của Tiểu Huỳnh."
Hắn không thể dỗ Tống Tiểu Huỳnh cả đời được.
Chi bằng đợi đã.
Đợi... đợi hôn sự của hắn định xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dù sao nàng cũng phải khóc một trận, chi bằng đến lúc đó cùng giải thích luôn vậy.
Nghĩ như thế, hắn lại trở về phủ.
Nhưng đợi hai ngày, cuối cùng đợi được huynh trưởng Tống gia mời hắn qua phủ, lại không phải để bàn bạc hôn sự của hắn và Vãn Ngưng.
Huynh trưởng Tống gia rất khó xử.
"Thôi công t.ử, khi cha mẹ ta còn sống từng định hôn ước cho ngươi và Tiểu Huỳnh."
"Tuy còn chưa chính thức hạ sính, nhưng Tiểu Huỳnh vẫn luôn ghi nhớ."
Vãn Ngưng cũng đang khóc: "Thôi Giác, Tiểu Huỳnh là muội muội ta, ta tuyệt đối không thể cướp hôn sự của muội ấy, huynh cưới muội ấy có được không? Đi khuyên muội ấy có được không?"
Lại là vì Tống Tiểu Huỳnh.
Lần trước Vãn Ngưng không nhận trâm của hắn, lần này Vãn Ngưng từ chối bàn chuyện hôn sự.
Đều là vì Tống Tiểu Huỳnh.
Hắn bỗng rất phiền muộn.
Nhưng thân thể Vãn Ngưng yếu, hắn cũng không thể để nàng cứ đau lòng khổ sở mãi.
Vậy thì cưới Tống Tiểu Huỳnh đi.
Dù sao bàn không thành với Vãn Ngưng, hắn cũng phải cưới nàng.
Nghĩ như vậy, hắn lại muốn mở miệng.
Nhưng nhũ mẫu của Tống phủ bỗng đỏ hoe mắt, vội vã chạy tới, mở khóa trên cửa.
"Trời ơi, hắn cũng là huynh trưởng của con, sao hắn có thể đối xử với con như vậy?"
"Tiểu Huỳnh đừng sợ, trong cung có người đến tuyên chỉ rồi."
...
Khi Tống Tiểu Huỳnh được nhũ mẫu khóc lóc dìu ra, môi khô nứt, sắc mặt trắng bệch, bước chân lảo đảo.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nàng gầy đi rất nhiều.
Trước kia, trong lòng trong mắt nàng đều là hắn.
Nhưng hôm nay lướt qua nhau, nàng không nhìn hắn lấy một cái, cũng không khóc.
Có gió thổi qua, cuốn lên mái tóc nàng.
Thôi Giác nhìn vậy, không hiểu sao, trong lòng bỗng trống rỗng.
12
Trong cung truyền đến thánh chỉ ban hôn cho ta và Bùi Mặc.
Vừa định ngày lành đại hôn vào mùng tám tháng Chạp, đồng thời triệu ta đến phủ công chúa học lễ.
Thánh chỉ vừa ban xuống, hôn sự của ta và Bùi Mặc đã như ván đóng thuyền.
Tỷ tỷ nghe tin chạy tới, nhìn thấy huynh trưởng tiếp chỉ, sắc mặt trắng bệch, ngất đi.
Thôi Giác theo sát phía sau vội vàng đỡ lấy nàng.
Huynh trưởng cũng sốt ruột gọi người đi mời đại phu.
Trong phủ loạn thành một đoàn.
Ta không nhìn bọn họ, hữu khí vô lực hỏi công công tuyên chỉ.
"Đại nhân, khi nào ta có thể đến phủ công chúa?"
Công công cười rất hiền hòa.
"Ngoài cửa đã có xe ngựa của phủ công chúa, cô nương lúc nào cũng có thể đi."
"Vậy... bây giờ ta đi luôn đi."
Từ chính sảnh đến cổng lớn, đoạn đường này rất ngắn.
Huynh trưởng hoảng hốt đưa tỷ tỷ về viện, cũng không phát hiện ta ra cửa.
Chỉ có Thôi Giác.
Nhũ mẫu khóc lóc dìu ta đi đến dưới xe ngựa, hắn đuổi theo.
"Tiểu Huỳnh, nàng..."
Hắn gọi ta, dường như có lời muốn nói.
Nhưng rèm xe đúng lúc được vén lên, Bùi Mặc khẽ nhíu mày, bàn tay sạch sẽ thon dài vươn tới.
Chàng nói: "Tiểu Huỳnh, lại đây."
Ma ma cũng nói: "Đi đi Tiểu Huỳnh, có đường thì cứ đi, phải ăn nhiều cơm."