Ta bỗng rơi lệ.
Không nhịn được nắm lấy tay Bùi Mặc, trốn vào lòng chàng.
Hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt mất mát ngẩn ngơ của Thôi Giác phía sau.
Cũng không phát hiện Bùi Mặc lạnh lùng nhìn về phía hắn, ánh mắt đề phòng sắc bén.
...
Thánh chỉ là do Bùi Mặc đi cầu.
Ta bị nhốt hai ngày, ma ma thật sự không nỡ để ta chịu đói, nhưng cũng không muốn khuyên ta nhận sai.
Bèn mấy phen quanh co, tìm đến Bùi Mặc.
Mà Bùi Mặc bảo ma ma mang đến cho ta hai câu.
Một câu là: "Tiểu Huỳnh, đừng sợ."
Một câu là: "Bây giờ nàng có hai con đường có thể đi, bất kể là con đường nào, ta đều sẽ đi cùng nàng."
Hai con đường này, một là chàng ra mặt thương lượng với huynh trưởng ta, còn ta tạm thời nhún nhường trước, thân thể quan trọng, chuyện thành thân có thể để sau chậm rãi tính toán, quan hệ giữa ta và huynh trưởng, tỷ tỷ cũng có thể được hòa hoãn.
Hai là chàng trực tiếp xin thánh chỉ ban hôn.
Nhưng như vậy, ta nhất định sẽ chọc giận huynh trưởng, những ngày tháng ở nhà sẽ càng khó sống hơn.
Chàng bảo ma ma mang lời đến, đã phân tích rõ ràng từng lựa chọn, từng hậu quả.
Mà ta, chọn con đường thứ hai.
14
Phủ công chúa không tính là xa.
Xe ngựa không đi quá lâu.
Vừa đủ để ta bưng bát cháo nóng Bùi Mặc mang tới, uống hết từng ngụm nhỏ.
Bùi Mặc nói, Trưởng công chúa không ở trong phủ công chúa.
Tuy phủ công chúa đã bỏ không nhiều năm, nhưng là phủ đệ ngự ban, huynh trưởng ta không dám tìm tới, ta có thể yên tĩnh ở lại.
Một người thích cười như chàng.
Khi nói những lời này, trên mặt lại không có một tia ý cười.
Mày khẽ nhíu, đáy mắt đầy đau lòng.
Ta bỗng có chút áy náy.
Nhưng chàng bận dặn dò người thu dọn phòng ốc, bận sai người chuẩn bị ăn mặc đồ dùng.
Còn bận chê chăn đệm không đủ mềm, chê hoa trong viện không đủ đỏ...
Không ngơi nghỉ một khắc nào.
Cũng một khắc chưa từng rảnh rỗi để nghe ta nói "xin lỗi" và "cảm ơn".
Mãi đến khi có một vị phu nhân đi vào, thân thiết kéo tay ta hỏi: "Con chính là Tống nhị cô nương, Tống Tiểu Huỳnh?"
Ta mờ mịt gật đầu.
Chàng mới kết thúc cuộc nói chuyện với quản gia, bất đắc dĩ hỏi: "Mẫu thân, sao người lại đến đây?"
Vậy mà lại là Trưởng công chúa?
Ta vội vàng hành lễ.
Nhưng Trưởng công chúa lại không nghiêm khắc như ta tưởng tượng.
Trên người bà rất thơm, tay rất ấm.
Dáng vẻ khi cười rất giống Bùi Mặc.
Nhưng ánh mắt từ ái lại mang theo trách yêu, lại có hai phần giống mẫu thân ta.
"Con vội vàng như vậy đi tìm cữu cữu con xin thánh chỉ ban hôn, người làm mẫu thân như ta, chẳng lẽ không thể đến xem là cô nương nhà nào sao?"
"Cũng không biết là ai nhỉ, làm tiểu lão đầu trầm ổn hơn hai mươi năm, vừa nghe người ta gặp nguy hiểm, liền khoác chiến giáp đi ngay.”
Nói xong, bà lại nhìn về phía ta.
Đáy mắt có sự đau lòng giống Bùi Mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hài t.ử, cứ xem nơi này như nhà mình là được, thiếu thứ gì cứ nói."
"Đương nhiên, vui thì có thể nói, không vui cũng có thể nói, nơi này không có nhiều quy củ như vậy, không cần câu nệ."
Bà rất dịu dàng.
Tính tình cũng rất giống Bùi Mặc, không dừng lại được.
Bà chê chăn gấm Bùi Mặc chọn màu sắc quê mùa.
Chê hoa Bùi Mặc chọn quá đỏ quá rực rỡ.
Tự mình đi giao thiệp với quản gia.
Bà vừa bận rộn, Bùi Mặc ngược lại rảnh rỗi.
Chàng cười bất đắc dĩ.
"Xin lỗi, tính tình mẫu thân ta là vậy, thỉnh thoảng sẽ hấp tấp vội vàng...”
Ta lại không để ý.
Ta để ý một chuyện khác.
"Bùi Mặc, ngày chùa Bạch Lộ gặp sơn phỉ, là chàng dẫn binh tới cứu người sao?"
15
Ký ức về ngày ở chùa Bạch Lộ, thật ra ta đã có chút mơ hồ.
Một là khi ấy ta quá đau lòng, rất nhiều chi tiết không chú ý.
Hai là quá sợ hãi, quá đau đớn.
Sau đó ta liên tiếp gặp ác mộng mấy đêm, cố ý né tránh.
Vì vậy, người đến cứu là ai? Ai đưa ta về nhà?
Ta căn bản không nhớ.
Ta chỉ nhớ mình khóc đến mức tầm mắt mơ hồ, nhìn ai cũng như phủ một tầng sương dày.
Nhớ người bế ta lên xe có cánh tay rắn chắc mạnh mẽ.
Nhớ bên ngoài xe ngựa, còn có một tiếng vó ngựa kiên định vẫn luôn đi theo, đến khi ta về đến nhà mới biến mất.
"Khi nãy nghe Trưởng công chúa nói, chàng nghe tin ta gặp nguy hiểm, liền khoác ngân giáp đi."
"Ngày ở chùa Bạch Lộ, người đưa ta về nhà là chàng sao?"
Trong lòng như cây quế vừa bị gió thổi lay, chao đảo không yên.
Ta nhìn chằm chằm Bùi Mặc.
Chỉ thấy mày mắt chàng dần dần giãn ra.
"Ừm, là ta."
Hồng Trần Vô Định
"Ngày ấy khi ta chạy tới, vừa hay nhìn thấy nàng che chở một đứa trẻ, đao của sơn phỉ cách nàng rất gần, nàng cũng không buông tay."
"Ta còn nhìn thấy nàng bị thương, đau như vậy, nhưng vẫn đứng trước cửa nhà rất lâu."
"Tiểu Huỳnh, người nhát gan sẽ không dám bảo vệ người khác, nàng không nhát gan, nàng thích khóc, chỉ là không có ai đau lòng nàng mà thôi."
Nói đến đây, chàng dừng lại một chút.
Trong đáy mắt mang ý cười, tựa như có ánh sao cuộn trào.
"Nhưng không sao, sau này có ta rồi, ta sẽ luôn ở đây."
Lại một trận gió thổi qua, thổi bóng cây lay động, thổi tiếng mưa rơi xào xạc.
Lồng n.g.ự.c ta như mưa đ.á.n.h lên lá chuối.
Những tủi thân từng chịu trước kia, vào khoảnh khắc này, dường như đều bị dập tắt.
Ta cúi đầu xuống.
"Ừm, may mà có chàng rồi."
16
Những ngày ở phủ công chúa, như bóng câu qua cửa sổ.
Chớp mắt đã qua ba tháng.