Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 609



Đức Long Đế gật đầu, kỳ thực ngài cũng biết những năm gần đây sau khi biên quan mở cửa, từ Đại Chiêu đi qua Tây Phủ rồi lại đến A Lạp tuyến đường bắt đầu vận chuyển hàng hóa, cuộc sống của bách tính biên quan ngày một tốt lên, đây cũng là điều ngài vui vẻ nhìn thấy.

Đối với chuyện kết minh cùng Đại Phủ Quóc, ngài là vui vẻ tác thành.

Vân Nhung thấy cơ hội thoáng qua liền mất, liền vội tiến lên bẩm báo: “Hoàng thượng ”

Ai ngờ Đức Long Đế căn bản không kiên nhẫn nói chuyện với hắn, đã sớm nhìn hắn sinh lòng chán ghét, liền nhíu mày nói: “Mời sứ thần Đại Phủ Quóc lên điện trước.”

Bên ngoài truyền đến từng đợt tiếng tuyên triệu, một lát sau, sứ thần Đại Phủ đi tới đại điện, bái kiến Đức Long Đế.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Vị sứ thần Đại Phủ này phía sau còn dẫn theo hai vị tùy tùng.

Tiêu Chính Phong nhíu mày nhìn sang, lại thấy một vị tùy tùng trong đó sinh ra hùng tráng cao lớn, hiên ngang lẫm liệt, đó không phải là đệ đệ A Đồ Nhĩ của mình sao?

A Đồ Nhĩ giả trang làm tùy tùng của sứ thần thấy Tiêu Chính Phong nhìn mình, mỉm cười gật đầu với chàng.

Bên này sứ thần dâng lên công hàm, Đức Long Đế lại hỏi sứ thần đủ chuyện tình cảnh của Đại Phủ Quóc, nhất thời cũng trò chuyện rất vui vẻ.

Vân Nhung lúc này căn bản không có cơ hội nói chuyện, không khỏi nhíu mày nhìn về phía Tiêu Chính Phong.

Tiêu Chính Phong nhướng mày, trong mắt có ý trào phúng.

Vân Nhung nuốt giận vào bụng.

Có đôi khi huyết khí chi dũng cần phải làm một mạch, một khi bỏ lỡ thời điểm đó, huyết khí chi dũng tan biến không còn tăm hơi, hắn liền không còn cơ hội để liều mạng nói ra những lời mình muốn nói nữa.

Đặc biệt là nay sứ thần Đại Phủ đã tới, mình khăng khăng muốn ngay tại chỗ nói Tiêu Chính Phong là người Đại Phủ, e là Đức Long Đế không những không tin, ngược lại cho rằng mình cố ý châm ngòi quan hệ giữa Đại Phủ và Đại Chiêu.

Vân Nhung suy đi nghĩ lại một phen, rốt cuộc c.ắ.n răng nhịn xuống.

Buổi tối Tiêu Chính Phong trở về nhà, đóng cửa lại nhắc tới chuyện này với A Yên.

A Yên cũng giật mình kinh hãi:

“Đại Phủ Vương lại giả trang làm tùy tùng tới đây?”

Tiêu Chính Phong gật đầu:

“Phải, nghĩ đến là mẫu thân rốt cuộc không yên tâm về ta, cho nên đặc biệt bảo đệ ấy qua đây giúp ta giải vây.”

A Yên lại nhíu mày:

“Nay nếu Đại Phủ và Đại Chiêu thật sự có thể kết minh, vậy thân phận của chàng vạn nhất bị tiết lộ, chấn động gây ra rốt cuộc cũng nhỏ hơn một chút.”

Tiêu Chính Phong nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phải, chỉ là chuyện kết minh này, e là còn phải thương lượng một phen.”

Kỳ thực Tiêu Chính Phong trước kia, là thật tâm một lòng vì t.ử dân Đại Chiêu mà suy nghĩ, mặc dù chàng trong lúc hành sự cũng sẽ cố kỵ đến người Tây Phủ, tìm cách thuận tay mưu cầu chút lợi ích cho bọn họ, nhưng sâu thẳm trong lòng chàng vẫn luôn tự coi mình là người Đại Chiêu.

Nhưng nay thì sao, khi chàng biết mẫu thân của mình lại là Thái hậu của Đại Phủ, trong lòng lại là tư vị khó phân biệt.

Khi chàng còn chưa biết đó là mẫu thân của mình, ít nhiều cũng tìm hiểu qua chuyện của vị Thái hậu này, biết vị Thái hậu này dựa vào sức lực của một mình mình, bình định nội loạn Đại Phủ, một mình khổ cực chống đỡ, cuối cùng cũng để Đại Phủ sau khi trải qua ngoại chiến nội loạn đi đến sự an định.

Chàng nghĩ đến Đại Phủ Quóc đó là tâm huyết khổ cực nhiều năm của mẫu thân mình, lại nhớ tới đôi chân đứt lìa tận gốc kia của mẫu thân, chàng lại càng muốn làm chút gì đó cho người Đại Phủ.

Nhất thời nhịn không được giơ tay lên, đặt lên mắt mình.

Cho dù trong lòng chàng không hiểu, nhưng đôi mắt đó, lại đang khắp nơi nhắc nhở chàng, trong cơ thể chàng chảy dòng m.á.u của người Đại Phủ.

Lập tức chàng thở hắt ra một hơi, cười khổ nói:

“Kỳ thực nếu có người đem tội danh thông đồng với địch phản quốc đổ lên đầu ta, cũng không hề oan uổng ta. Ta của hiện tại, trong lòng đã coi mình là nửa người Đại Phủ rồi.”

Nếu có một ngày hai nước xảy ra chinh chiến, chàng lại nên đi đâu về đâu?

A Yên ở bên cạnh ngưng thị chàng, ít nhiều cũng hiểu được tâm tư của chàng, lại an ủi nói:

“Phàm là chuyện gì chúng ta không thẹn với lương tâm là được rồi. Nếu nay bà nội và Đại Phủ Vương đều biết chàng làm tướng ở Đại Chiêu quốc, lẽ nào sẽ tự tiện gây ra chiến hỏa phân tranh, từ đó đẩy chàng vào tình thế tiến thoái lưỡng nan sao? Thiếp nghĩ bọn họ sẽ không làm khó chàng như vậy đâu.”

Nàng nửa tựa vào chàng, ôn tồn nói:

“Giả sử bà nội và Đại Phủ Vương sẽ không làm như vậy, vậy thì Hoàng thượng sẽ làm như vậy sao? Nếu làm như vậy, chàng đi ngăn cản ngài ấy, cũng là chuyện đương nhiên.”

“Kế sách hiện nay, điều chúng ta nên làm chính là xúc tiến hai nước thuận lợi kết minh, vấn đề này tự nhiên sẽ được giải quyết dễ dàng.”

Tiêu Chính Phong vốn trong lòng rối bời, cái gọi là người trong cuộc thì mê, nay nghe A Yên nói như vậy, trầm ngâm hồi lâu, gật đầu nói:

“Phải, chuyện kết minh, thành cũng phải thành, không thành cũng bắt buộc phải thành.”

Ngày hôm nay, Đức Long Đế nhớ tới mấy đứa nhi t.ử của mình, nay Đại hoàng t.ử cũng mười bốn tuổi rồi, là một phiên phiên thiếu niên lang rồi, Nhị hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử còn lại cũng ước chừng mười hai tuổi rồi, liền nghĩ cũng nên để bọn chúng mở mang kiến thức rồi, thế là liền phân phó xuống, để ba vị hoàng t.ử đi theo tiếp đãi sứ giả Đại Phủ Quóc.

Còn về tên Vân Nhung của Tây Man quốc kia, trực tiếp đuổi đi là xong.

Tên Vân Nhung này vốn định chờ thời cơ ở lại Yến Kinh Thành tìm cách châm ngòi quan hệ giữa Đại Phủ và Đại Chiêu, nhưng nay nán lại nhiều ngày, nhất thời chỉ đành rút khỏi Yến Kinh Thành, hắn dọc đường suy đi nghĩ lại, luôn cảm thấy phải nghĩ ra một cách khác, cứ như vậy nhíu mày một cái kế từ trong lòng sinh ra, liền nghĩ quay lại ám sát sứ thần Đại Phủ Quóc là xong rồi?

Thế là hắn dứt khoát quay đầu ngựa, kiều trang đả phẫn quay lại, dự định ám sát sứ thần Đại Phủ Quóc.

Chỉ cần sứ thần Đại Phủ Quóc bị ám sát, đến lúc đó chuyện liên minh không giải quyết được gì, mình lại tìm cách công bố thân phận của Tiêu Chính Phong, đó mới gọi là tuyệt diệu.