Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 610



Hắn vốn là kế hoạch chu toàn, nhưng ai ngờ đêm nay, ngay lúc hắn hảo hảo trù tính một phen, sau đó bắt đầu hành động, ám sát sứ thần, thì tùy tùng của sứ thần kia lại xông ra, lại là uy vũ đến mức vạn vạn không thể ngờ tới, đem võ sĩ Đại Man mà hắn mang theo bên mình c.h.é.m g.i.ế.c sạch sẽ, chuyện này còn chưa xong, đối phương g.i.ế.c đến hưng khởi, tiến lên qua đây, một thanh đại đao múa may gió thổi vù vù, cứ thế bắt giữ hắn.

Bởi vì bọn họ động tĩnh quá lớn, nhất thời xung quanh có rất nhiều người xem náo nhiệt, đều đang xem sứ thần Đại Phủ làm thế nào bắt giữ thích khách.

Tiêu Chính Phong bên kia đang ngủ, cũng rất nhanh nhận được tin tức, vội chạy tới. Chàng đến vội vàng, khi qua tới nơi lại thấy trận c.h.é.m g.i.ế.c này vẫn chưa xong đâu.

Vân Nhung đã bị truy đuổi giống như ch.ó có tang vậy, nhưng tên tùy tùng kia lại là càng đ.á.n.h càng hăng. Ngài ấy vung tay lau mồ hôi trên trán, cũng không vội c.h.é.m g.i.ế.c Vân Nhung nữa, chỉ lớn tiếng mắng:

“Cái đồ không có tiền đồ nhà ngươi, lại dám ám sát sứ thần Đại Phủ ta, ngươi mau ch.óng khai báo, rốt cuộc là kẻ nào chỉ thị!”

Vân Nhung tự cậy công phu giỏi giang, vốn căn bản không để mấy người này cùng với thị vệ bên ngoài vào mắt, nay hắn mới biết, mình đây là đụng phải kẻ khó nhằn rồi. Ai ngờ khu khu một tên thị vệ lại công phu giỏi giang như vậy?

Hắn lúc này vẫn còn bịt mặt đâu, chỉ đành liều mạng bảo vệ khăn bịt mặt của mình, nghĩ xem nên chạy trốn thế nào.

Lúc này, Tiêu Chính Phong bàng quan một phen chiến cục này, trong lòng cũng không khỏi chấn động, nghĩ thầm đệ đệ của Đại Phủ Vương này, công phu thực sự là giỏi giang, chỉ cao hơn mình, tuyệt đối không thấp hơn mình a!

Cuối cùng Tiêu Chính Phong vẫy tay, một đám thị vệ tiến lên, bắt giữ Vân Nhung này, xé bỏ khăn che mặt của hắn.

Tiêu Chính Phong không khỏi cười lạnh, lập tức sai người bắt giữ, áp giải vào trong đại lao rồi.

Chuyện này rất nhanh truyền ra ngoài, và bẩm báo đến trước mặt Đức Long Đế, Đức Long Đế không khỏi kinh thán sự dũng mãnh của thị vệ Đại Phủ, hỏi Tiêu Chính Phong:

“Vị thị vệ Đại Phủ này, so với Chính Phong thì thế nào?”

Tiêu Chính Phong lắc đầu nói: “Mạt tướng tự thẹn không bằng.”

Điều này ngược lại là nói thật.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sự dũng mãnh của A Đồ Nhĩ, thực không phải người thường có thể sánh kịp.

Đức Long Đế càng thêm tán thưởng, lập tức sai người tuyên triệu vị thị vệ này yết kiến.

Nhưng ai ngờ sau khi thị vệ tiến cung, lại là ôm quyền xin thứ tội.

Đức Long Đế kinh hãi, hỏi nguyên do vì sao, vị thị vệ này cứ thế thừa nhận nói: “Ta tên thật là A Đồ Nhĩ, không phải là thị vệ của sứ thần Đại Phủ, mà là Đại Phủ Vương! Lần này vì ngưỡng mộ phong thái của thiên t.ử Đại Chiêu quốc, cho nên giả trang làm thị vệ tới đây, chỗ giấu giếm, còn xin Hoàng đế Đại Chiêu lượng thứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời này vừa thốt ra, Đức Long Đế không khỏi khiếp sợ, sau khi khiếp sợ, lại là tán thán, một khen sự dũng mãnh của Đại Phủ Vương, hai khen ngài ấy can đảm hơn người, lại dám ở trên đại điện thừa nhận thân phận của mình.

Thế là Đức Long Đế liền một lần nữa tương kiến với ngài ấy, lại bày ra cung yến, thiết đãi long trọng Đại Phủ Vương A Đồ Nhĩ.

Vì đây là đại yến trong cung, nhất thời tháp tùng cũng có nữ quyến trong cung, như Mạc Tứ Nương cùng với Nam La công chúa đám người.

Nam La công chúa nhìn thấy A Đồ Nhĩ, lại là như có điều suy nghĩ, bên này A Đồ Nhĩ nhìn thấy Nam La công chúa, không khỏi kinh ngạc. Đức Long Đế hỏi ra, lại hóa ra là hai người này trước kia từng gặp nhau.

Thì ra Bắc Địch và Tây Phủ vốn tiếp giáp nhau, vả lại tập tính sinh hoạt gần gũi, bọn họ vốn có tập tính thu liệp, cuộc thu liệp này động một tí là phi ngựa mấy trăm dặm đều có, năm xưa hai người trong lúc đi săn từng có giao thiệp.

Gặp lại nhau nơi đất khách quê người như vậy, A Đồ Nhĩ ngoài kinh ngạc không khỏi cảm thán, mà Nam La công chúa nhớ tới cảnh tượng năm xưa theo phụ thân đi săn ở Bắc Địch, không khỏi cúi đầu trầm mặc, ngược lại có chút ý vị thương cảm.

Nàng vốn là nhi nữ lớn lên ở tái ngoại, nay rơi vào trong thâm cung Đại Chiêu. Nay đã ba mươi tuổi cao, nhưng nhìn hết nam nhi Đại Chiêu, lại không có một ai có thể lọt vào mắt mình.

Đức Long Đế vô cùng thương xót vị biểu muội này của mình, vẫn luôn hao tâm tổn trí muốn lo liệu cho nàng một mối hôn sự, nay thấy nàng và A Đồ Nhĩ ngược lại khá là tâm đầu ý hợp, trong lòng lại là nảy ra một chủ ý, chỉ là nhất thời không tiện nhắc tới mà thôi.

Đến khi yến tiệc kết thúc, liền tìm Tiêu Chính Phong tới, nhắc tới chuyện này, và bảo chàng nghe ngóng xem bên Đại Phủ Vương kia đã có Vương hậu chưa.

Tiêu Chính Phong vốn đã có ý xúc tiến chuyện Đại Chiêu và Đại Phủ kết minh, nay nghe thấy điều này, tự nhiên là dốc sức tương trợ, qua đó hỏi A Đồ Nhĩ, A Đồ Nhĩ vừa nghe mừng rỡ, vội gật đầu nói:

“Ta đang cần một Vương hậu!”

Thế là hai bên đều không có ý kiến, chuyện này cứ như vậy thành rồi.

Nam La công chúa nghe nói chuyện này xong, tự nhiên là không có ý phản đối, năm xưa nàng và A Đồ Nhĩ gặp nhau một lần, trong lòng cực kỳ kính ngưỡng sự oai phong lẫm liệt của ngài ấy, ngặt nỗi mọi người hành tung bất định, lúc đó cũng không biết đây là nhi lang nhà ai. Sau này phụ thân bỏ mạng, lưu lạc Đại Chiêu, bước vào trong thâm cung, càng biết là vĩnh sinh không thể gặp lại.

Nay mạc danh thành tựu mối nhân duyên này, lại còn là lúc mình ba mươi tuổi cao, cũng cảm thấy thực sự là chuyện may mắn trong đời.

Bên này Đức Long Đế vì trong lòng vô cùng yêu thương Nam La công chúa, lại mời Đại Phủ Vương tới, đặc biệt thương nghị chi tiết nghênh thân, cùng với của hồi môn bồi giá. Ngài vốn có ý kết minh cùng Đại Phủ Quóc, nay nhìn Đại Phủ Vương đúng như nhìn muội phu của mình vậy, tự nhiên là muôn vàn mong mỏi ngài ấy có thể tốt với Nam La công chúa, như vậy mình cũng coi như là hoàn thành một tâm nguyện, rốt cuộc là không phụ lời dặn dò trước khi c.h.ế.t của cữu cữu.

Đại Phủ Vương đối với việc nghênh thú vị công chúa Đại Chiêu này, cũng là vô cùng mong đợi, lập tức cùng Đức Long Đế trò chuyện rất vui vẻ.