Cứ như vậy đến nửa đêm, hai mắt vừa nhắm lại, liền nghe thấy tiếng gõ cửa, trực đêm ngoài noãn các là Thanh Phong, nghe thấy có động tĩnh, biết dám đến quấy rầy cô nương, tất nhiên là sự kiện lớn gì đó, cũng giật nảy mình, vội khoác áo bông ra mở cửa.
A Yên nghe thấy cửa mở, tiếp đó là tiếng nói chuyện nhỏ giọng, trong lòng đã đoán được, lập tức liền cũng ngồi dậy.
Bên kia Thanh Phong rất nhanh đã đến noãn các, vội vàng qua bẩm báo: “Là San Hô ở chính phòng, nói là lão gia bệnh rồi, đang phát sốt cao.”
A Yên vừa bước xuống tháp, vừa phân phó: “Mau gọi Lục Khởi qua đây, bảo em ấy ra ngoài gọi ca ca Lam Đình của em ấy tới.”
Nói xong lời này, người nàng đã đến trước cửa, Thanh Phong thấy nàng định ra ngoài, vội giúp nàng khoác áo choàng lớn.
Lúc này bên ngoài đang có tuyết rơi, giẫm một bước là một dấu chân trắng xóa, A Yên lại đi thẳng về phía chính ốc.
Đến chính ốc, Lý thị đang ở đó nóng nảy như lửa đốt, thấy A Yên, vội đón lấy nói: “Chuyện này phải làm sao đây!”
A Yên bước vào nội thất đích thân kiểm tra, lại thấy dưới ánh đèn mờ ảo, phụ thân nhắm nghiền hai mắt nằm trên tháp, trên mặt ửng đỏ bất thường, trên người đắp chăn bông dày cộm, toàn thân tỏa ra hơi thở trầm muộn.
A Yên nhíu mày, nhạt giọng phân phó: “Trước tiên mở cửa sổ ra, cho thoáng khí. Lại đi lấy khăn Hán Dương ngâm nước nóng, tẩm rượu t.h.u.ố.c, lau mình cho phụ thân.”
Bên này Lý thị lại kinh hãi, không dám tin nhìn A Yên: “Đang bệnh thế này, sao dám mở cửa sổ chứ.”
A Yên lại nói: “Mở cửa sổ gian ngoài cho thông gió, chỉ cần đừng để gió thổi trực tiếp vào là được, trong phòng ngột ngạt quá rồi.”
Lý thị mặc dù thấy quỷ dị, nhưng nghĩ lại, đây rốt cuộc là nữ nhi ruột, quyết không thể hại ông, giãy giụa một phen, cũng đi làm theo.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Bên này Lam Đình đã vội vã chạy tới, A Yên ra ngoài gặp hắn, phân phó hắn mau cưỡi ngựa nhanh đi mời đại phu, lại tự mình viết một phương t.h.u.ố.c, bảo hắn vô luận thế nào cũng phải bốc t.h.u.ố.c theo đơn mang về.
Lam Đình tự nhiên là nhất nhất đồng ý.
Bên này A Yên và Lý thị cùng nhau túc trực bên Cố Tề Tu, một lát sau, Chu di nương bên kia cũng nghe được tin tức, vội cũng chạy tới từ bên cạnh cẩn thận hầu hạ.
Nhất thời Lý thị nhìn Cố Tề Tu, không khỏi lau nước mắt, Chu di nương cũng liền khóc theo.
A Yên lại đừng nói là khóc, ngay cả tình cảm bi thương cũng không có một chút, chỉ ở đó bình tĩnh chăm sóc phụ thân, đích thân lấy khăn gấm nóng giúp phụ thân lau trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một lát sau, đại phu cuối cùng cũng được mời tới, lại là Tôn Khang Tôn đại phu nổi danh nhất Thái y viện hiện nay, Tôn đại phu này và Cố Tề Tu cũng là bạn thân, lập tức vừa bắt mạch, liền biết bệnh này ập đến hung hãn.
Nửa ngày sau, ông bước ra khỏi noãn các, nhíu mày phân phó: “Đây là cấp hỏa công tâm, tâm bệnh, nay ta kê trước hai thang t.h.u.ố.c, các người sắc cho ông ấy uống, nếu ngày mai có thể chuyển biến tốt, đến lúc đó lão phu tự đến bắt mạch lại.”
Đêm khuya làm phiền một vị lão nhân gia như vậy, A Yên tự nhiên là trong lòng không đành, nhưng biết bệnh của phụ thân nguy hiểm, cũng không còn cách nào khác. Lập tức nàng trịnh trọng tạ ơn Tôn lão đại phu, lại đích thân tiễn ông ra khỏi cửa phòng, phân phó Lam Đình: “Lam Đình, ngươi thay ta tiễn Tôn đại phu một chút.”
Nói rồi lại lần nữa bái tạ Tôn đại phu: “Ấu đệ trong nhà còn nhỏ tuổi, lúc này đêm khuya, A Yên một nữ t.ử không tiện tiễn xa, đành để gia bộc làm thay, còn mong Tôn đại phu vạn vật kiến quái.”
Tôn đại phu này vội lắc đầu nói: “Tam cô nương cần gì phải khách sáo như vậy, phụ thân cô nương nay bệnh nặng, cô nương cứ ở trong phòng hảo hảo chăm sóc là được, ngày mai lão phu sẽ lại tới.”
Tiễn Tôn đại phu đi xong, A Yên quay trở lại phòng, bên kia Lý thị sắc t.h.u.ố.c mang đến đút, A Yên liền ở bên cạnh giúp đỡ.
Cứ bận rộn mãi đến khi trời sắp sáng, bên này Cố Tề Tu vẫn không thấy khá hơn, ngược lại sốt càng thêm nghiêm trọng.
Đang lúc lo lắng, Chu di nương bên kia lại thò đầu vào, trước tiên là hỏi thăm bệnh tình, sau đó lại thở dài nói: “Hôm nay là ngày Nhị cô nương lại mặt rồi.”
A Yên tối qua vẫn còn nhớ chuyện này, không ngờ hôm nay bận rộn một phen, suýt nữa thì quên mất. Nhìn ra ngoài trời đã sáng, lập tức liền nói với Lý thị: “Mẫu thân, con ở đây hầu hạ phụ thân là được rồi, mẫu thân cũng nên ra ngoài dặn dò một chút, chuẩn bị thiện thực, thu dọn sân viện, ngày mai là ngày Nhị tỷ tỷ lại mặt, luôn không thể để tỷ ấy chịu ủy khuất.”
Lý thị lúc này mặt mày ủ rũ, mi mắt sụp xuống, đáy mắt đều đỏ hoe, nghe A Yên nói vậy, cũng đành phải nói: “Nói phải, ta đi chuẩn bị ngay đây.”
Thẩm Kiệt kiếp trước vì thể nhược, thời niên thiếu dăm ba bữa lại sốt cao không lùi, lúc đó A Yên vì hắn quả thực là vắt óc suy nghĩ, nghĩ đủ mọi cách, mãi đến sau này gặp được vị cư sĩ kia, thân thể Thẩm Kiệt mới tốt lên. Nhưng qua bao nhiêu năm đó, A Yên ngược lại dần dần học được một phương pháp xoa bóp hạ sốt.
Lập tức A Yên liền sai Thanh Phong bưng nước tới rửa sạch tay, sau đó liền dùng bụng ngón tay cái nhẹ nhàng xoa bóp vị trí huyệt Thiên Môn của phụ thân, hai ngón cái từ dưới lên trên đẩy thẳng, cũng chính là tục xưng thôi Toản Trúc. A Yên trước đây thường xuyên giúp Thẩm Kiệt thôi Toản Trúc, nay động tác dưới tay nhu hòa đều đặn, khi đẩy khá có nhịp điệu, nhìn qua liền biết là tay thạo việc.
Thanh Phong bên kia thấy vậy, lại khá kinh ngạc: “Cô nương lại biết chữa bệnh sao?”
A Yên liền mỉm cười: “Chẳng qua là phương pháp xoa bóp đọc được trên sách, nói là có thể hạ sốt, cũng không biết có dùng được không, nay ngược lại thử một phen.”
Thôi Toản Trúc xong, nàng dùng lần lượt thôi Khảm Cung trăm lần, vận Thái Dương trăm lần, làm xong, nàng liền cảm thấy trên trán rịn mồ hôi, lập tức không khỏi nghĩ ngợi, xem ra thân thể này của mình rốt cuộc không bằng kiếp trước, nên hảo hảo rèn luyện một phen mới phải.
Làm xong những việc này, nàng lại thử nhiệt độ trán phụ thân, quả nhiên đã tốt hơn trước một chút.
Lý thị bận rộn xong việc bên ngoài, vào phòng xem thử, cũng thấy khá hơn nhiều, bà không biết chuyện A Yên xoa bóp cho phụ thân, chỉ tưởng là t.h.u.ố.c uống lúc trước phát huy tác dụng, nhìn cũng thở phào nhẹ nhõm: “Thời gian không còn sớm nữa, hôm nay nếu Vân tỷ nhi và con rể qua lại mặt, Tam cô nương cũng về thu dọn một chút đi.”