Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 99



A Yên gật đầu, lập tức bái biệt Lý thị, trở về Tây sương phòng, thu dọn qua loa.

Đến giờ Tỵ, bên ngoài nghe thấy động tĩnh, liền nghe tiểu tư vào báo, nói là Nhị cô gia đưa Nhị cô nương về lại mặt rồi. Vì Cố Tề Tu đang bệnh, Lý thị dẫn Chu di nương đích thân đi đón, A Yên thì đợi ở hoa sảnh.

Một lát sau, chỉ thấy Cố Vân mặc một chiếc váy áo thêu hoa rắc vàng màu đỏ tươi, bên ngoài khoác một chiếc áo lông chồn trắng muốt, chậm rãi bước vào, theo sau là bồi giá ma ma Tôn ma ma cùng bốn bồi giá nha hoàn. Bốn bồi giá nha hoàn này, hai người là Hổ Phách và Lưu Ly trong phủ, còn hai người là mua sẵn.

A Yên thấy Cố Vân thoa váy hoa lệ, trên mặt ửng một rặng mây hồng, khóe môi ngậm nụ cười dịu dàng e ấp, giữa hai hàng lông mày tràn ngập vẻ vui mừng, liền biết nàng ấy và phu tế này cũng coi như ngọt ngào.

Quay đầu đ.á.n.h giá vị Trần gia thiếu gia Trần Kinh Hàn kia, lại thấy Trần Kinh Hàn này là khuôn mặt thanh tú và vóc dáng gầy gò trong ký ức. Đây là trưởng phòng công t.ử của thế gia thư hương trăm năm, mặc dù nay đã sớm không còn hiển hách như xưa, nhưng ý thái lại toát lên một cỗ nội hàm, không hề vì đến gia môn của quyền thần đương triều Cố Tề Tu này mà cảm thấy quẫn bách.

A Yên trong lòng thực ra cũng mừng thay cho vị Nhị tỷ tỷ này, nghĩ kiếp trước khi mình rời khỏi Yến Kinh Thành, Nhị tỷ tỷ vác bụng bầu khóc đỏ cả mắt. Sau khi Cố gia bại vong, chính là Trần Kinh Hàn này đối với nàng ấy không đổi sơ tâm, nhưng không có nghĩa là nàng ấy sẽ không bị những kẻ hám lợi ở các phòng khác của Trần gia coi thường.

Trong mười năm sau đó, nàng cũng từng dò hỏi tung tích của vị tỷ tỷ này, nhưng lại chỉ biết Trần gia sau này đã dọn đi khỏi Yến Kinh Thành. Bản thân nàng đã ốc không mang nổi mình ốc, đâu còn năng lực đi dò la tung tích Trần gia nữa, thế là từ đó bặt vô âm tín với tỷ tỷ.

Lúc này nàng mỉm cười nhìn đôi bích nhân tân hôn yến nhĩ này, vội tiến lên đón.

Trần Kinh Hàn bên kia nhìn thấy A Yên, liền đã đoán được nữ t.ử tuyệt sắc này hẳn là thê muội nhà mình, lập tức cũng chào hỏi, nhất thời Lý thị cười tiếp đãi hai người vào chính ốc, trong chính ốc đã sớm bày biện xong xuôi, trên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ đỏ đặt các loại hoa quả thức ăn, các nha hoàn từng người mặc y phục giống nhau đứng hầu hạ một bên.

Cố Vân vừa vào phòng liền cảm thấy không đúng, lập tức hỏi A Yên: “Phụ thân có công vụ bận rộn sao?”

Đây là ngày trọng đại nàng ấy lại mặt, theo lý mà nói cho dù bận rộn công vụ, phụ thân cũng không nên không ra gặp con rể, lúc này Cố Vân trong lòng đã có dự cảm chẳng lành.

A Yên biết Trần Kinh Hàn và Cố Vân trong lòng đều có nghi hoặc, lập tức liền hàm súc nói: “Phụ thân hôm qua nhiễm phong hàn, hôm nay có chút không khỏe, nay đang nằm nghỉ, còn mong tỷ phu chớ trách.”

Trần Kinh Hàn vội nói: “Nếu nhạc trượng đại nhân bệnh rồi, tiểu tế sao có thể không đi thăm hỏi.”

Cố Vân nghe vậy, cũng lo lắng, nắm tay A Yên đi vào nội thất, nhỏ giọng hỏi: “Phụ thân rốt cuộc bị sao vậy? A Yên muội muội mau nói đi.”

A Yên hết cách, đành phải đem chuyện hôm qua kể lại mười mươi.

Cố Vân nghe đến đỏ cả vành mắt: “Phụ thân những năm nay luôn thân thể cường kiện, không ngờ nay lại đột nhiên đổ bệnh.”

Lập tức Trần Kinh Hàn cùng Cố Vân vào nội thất thăm Cố Tề Tu, lại thấy Cố Tề Tu lúc này sốt đã hạ nhiều, chỉ là hai môi khô nứt nẻ rớm m.á.u, khuôn mặt tái nhợt tiều tụy, lại là dáng vẻ chịu sự giày vò của bệnh tật.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Cố Vân lập tức nước mắt suýt nữa thì rơi xuống, tự trách nói: “Phụ thân bệnh thành thế này, ta lại không biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý thị ở bên cạnh đành phải nói: “Nghĩ Nhị cô nương mới thành thân được mấy ngày, không muốn quấy rầy, hơn nữa, hôm qua nửa đêm mới phát bệnh, ầm ĩ đến sáng nay, các con liền qua đây rồi.”

A Yên nghe Lý thị nói không lọt tai cho lắm, liền cười nói: “Nhị tỷ tỷ cũng không cần buồn bã, đây chẳng phải phụ thân đã hạ sốt rồi sao, qua mấy ngày nghĩ lại là sẽ khỏi thôi.”

Trần Kinh Hàn thấy vậy, cũng an ủi Cố Vân: “Nếu nàng lo lắng, mấy ngày này cứ qua thăm nhạc trượng đại nhân là được.”

Khi nói lời này, giọng điệu khá dịu dàng.

Cố Vân cảm nhận được sự an ủi của phu quân, gật đầu: “Vâng.”

Vì Cố Tề Tu đang bệnh, mọi việc trong nhà đều do Lý thị thao lao, bữa trưa hôm đó liền do Lý thị cùng Nhị cô nương phu thê hai người dùng bữa. Nếu là ngày thường, đây tự nhiên là ngày vui mừng, trong tiệc không thể thiếu rượu nước các vật, nhưng nay mọi người lo lắng cho thân thể Cố Tề Tu, chỉ qua loa cho xong chuyện.

Đến sau buổi trưa, Lý thị cùng Trần Kinh Hàn ở đó nói chuyện, còn Cố Vân thì cùng A Yên ở đây chăm sóc phụ thân.

Trước buổi trưa Cố Tề Tu mơ màng tỉnh lại hai lần, đút được chút nước canh vào, tuy tinh thần vẫn không tốt, nhưng rốt cuộc cũng khiến người ta yên tâm hơn chút.

Hai tỷ muội liền tùy ý trò chuyện, không ngoài việc A Yên hỏi Cố Vân gả qua đó mấy ngày nay có tốt không, Cố Vân tự nhiên là nói tốt. Mới gả qua đó mấy ngày, cùng phu quân đang lúc mật lý điều du, công công là một người đọc sách thanh cao, bề trên lại không có mẹ chồng, cho dù có thẩm bà chị em dâu ở các phòng khác, nhất thời ngược lại cũng bình an vô sự.

Đang nói chuyện, Chu di nương lại thò đầu vào, muốn nói lại thôi nhìn hai tỷ muội này.

A Yên nghĩ Chu di nương rốt cuộc là sinh mẫu của Cố Vân, liền nói: “Nghĩ lại là Chu di nương có lời muốn nói với Nhị tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ liền qua đó cùng nói chuyện đi.”

Ai ngờ Cố Vân lại ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Chu di nương một cái, chỉ nhạt nhẽo nói: “Chu di nương có lời gì, cứ nói là được. A Yên muội muội cũng không phải người ngoài.”

Chu di nương nghe lời này, khá thấy khó xử, lập tức nhìn A Yên một cái.

A Yên biết Chu di nương có lời muốn nói, đâu thể ở đây cản trở, liền cười nói: “Vừa rồi còn nói canh bổ hầm cho phụ thân không biết đã xong chưa, nay vừa hay đi xem thử, hai người cứ nói chuyện trước đi.”

Nói lời này xong, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Chu di nương thấy Cố Yên ra ngoài rồi, vội tiến lên nói: “Nhị cô nương, nay con gả đi rồi, ở bên đó có phải là đương gia phu nhân không? Sống có tốt không?”