Tiểu Mộc Đầu

Chương 1



01

 

Mọi ánh mắt trong viện đồng loạt đổ dồn vào ta.

 

Bùi Diễm vẫn đang giơ đôi chim nhạn kia lên, dải lụa đỏ buộc có chút xiêu vẹo, phản chiếu khuôn mặt tuấn tú quá mức của hắn.

 

Hắn mày kiếm mắt tinh, khi cười lên đuôi mắt khẽ nhếch, các khuê tú trong kinh thành mỗi khi nhắc đến nhị công t.ử nhà họ Bùi, không ai là không đỏ mặt.

 

Nhưng ta không hề đỏ mặt như ngày trước, cũng không dứt khoát đáp "Được" như mọi khi. Nụ cười trên mặt Bùi Diễm bỗng chốc cứng đờ.

 

"Tiểu Mộc Đầu, sao nàng không nói lời nào?"

 

Mọi người xung quanh đến xem náo nhiệt cười rộ lên không ngớt, lên tiếng nhắc nhở:

 

"Bùi lang quân sao cũng nhiễm phải vẻ ngốc nghếch của Tiết nhị tiểu thư rồi, tiểu nương t.ử nhà ngươi rõ ràng là đang giận dỗi kìa!"

 

"Phải đấy, lần nào cũng nhận nhầm, lại còn đòi tiểu nương t.ử rộng lượng tha cho một m/ạng. Nàng ấy gả cho ngươi làm phu nhân, chứ có phải thay ngươi chăn ngựa đâu."

 

"Bùi lang quân mau nghĩ cách dỗ dành đi, kẻo đến ngày đại hôn tiểu nương t.ử lại khóc lóc sướt mướt với ngươi đó!"

 

Bùi Diễm bị trêu chọc đến đỏ bừng cả mặt, lắp bắp không nói nên lời, nhưng lại chẳng có chút hoảng hốt nào.

 

Hắn cũng giống như những người kia, đinh ninh rằng ta cùng lắm chỉ là giận dỗi đôi chút, tuyệt đối không đến mức vứt bỏ luôn cả hôn sự này.

 

Dù sao người trong kinh ai nấy đều biết, nhị tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư từ nhỏ đã bị rơi xuống nước, đầu óc có chút ngốc nghếch, khờ khạo.

 

Ta đã từng giải thích với người ta hết lần này đến lần khác, ta không phải khờ khạo. Chỉ là phản ứng chậm hơn người khác một chút, làm việc mất nhiều thời gian hơn người khác một chút mà thôi.

 

Phu t.ử ở thư viện từng khen tranh của ta sinh động như thật, chim muông dòng sông dưới ngòi b.út của ta phảng phất như có thể thật sự bơi ra ngoài vậy.

 

Cha mẹ cũng từng nghiến răng nghiến lợi nói ta học thư pháp là có lòng kiên nhẫn nhất.

 

Ta đã bắt chước nét chữ của hai người họ giống đến mười phần, mãi cho đến khi phu t.ử tìm đến tận cửa thì mới biết…

 

Hóa ra Tiết đại nhân vốn là người giỏi tính toán nhất thiên hạ, khi biết được thành tích môn Minh toán hạng Bính của con gái là sẽ cầm gậy tre rượt đ/ánh chứ không phải lần nào cũng viết hai chữ "Đã xem" đầy tiêu sái trên bài thi.

 

Nhưng chẳng một ai chịu nghe ta giải thích những điều này.

 

Các công t.ử, tiểu thư tại các buổi yến tiệc vẫn sẽ cười đùa tránh né ta, sau khi cập kê cũng không có bà mai nào tìm đến cửa nhà ta.

 

Chỉ có Bùi Diễm, thanh mai trúc mã, khi ta lại một lần nữa bị cười nhạo là không gả đi được. Hắn đã dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi từng giọt nước mắt của ta, lớn giọng tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ:

 

"Các người không cưới, ta cưới!"

 

"Các người chê Tiểu Mộc Đầu ngu ngốc, ta lại thấy nàng ngây thơ thẳng thắn."

 

"Nàng không có nhiều tâm cơ lắt léo, giả tạo như các người, nàng tốt hơn tất cả các người cộng lại!"

 

Nhưng giờ đây, ta không thể gả cho Bùi Diễm nữa rồi. Giọng ta khó nhọc, phải mất một lúc lâu mới nói trọn vẹn được câu "Không sao đâu".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bùi Diễm nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lại hiện lên trên gương mặt.

 

Hắn nghĩ rằng lần này cũng giống như mỗi lần "Không sao đâu" trong suốt ba năm qua.

 

02

 

Khách khứa đã giải tán hết, ta cuối cùng cũng không cần phải gồng mình tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra nữa.

 

Ta bước thật nhanh, muốn chạy vội về viện của mình để khóc một trận cho thỏa nỗi lòng, nhưng lại bị người ta chặn đường.

 

Ta ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy người nọ mặt như hoa đào, mắt như trăng khuyết, phục sức vàng ngọc đầy người nhưng lại chẳng rực rỡ bằng chính bản thân nàng.

 

Có thể bị nhận nhầm với cô nương xinh đẹp nhất kinh thành này, trách sao trước đây ta chưa từng tức giận. Nhưng hiện tại, ta chẳng thể vui nổi, chỉ muốn lách qua người tỷ tỷ để mau ch.óng trở về.

 

Thế nhưng tỷ tỷ không chịu buông tha: "Chạy cái gì? Còn vội về thêu bộ hỷ phục rách nát kia của ngươi chắc?"

 

"Tiết Đồng, ngươi ngốc thật sao? Ta mặc y phục rực rỡ, ngươi ăn vận thanh đạm; ta thích kết giao bạn bè, ngươi ưa an tĩnh một mình; giọng ta sang sảng, ngươi nói chuyện với người khác lại lí nhí như muỗi kêu. Đừng nói một kẻ mắc chứng mù mặt như Bùi Diễm, cho dù là kẻ mù, kẻ điếc, kẻ ngốc, chẳng lẽ ba năm trời còn không phân biệt nổi hai chúng ta?"

 

"Hôm kia hắn tặng ta một hộp phấn son trị giá mười lượng vàng của Bách Hoa Các, hôm qua lại tặng ta một bộ trang sức hồng ngọc, lần nào hắn cũng bảo lễ vật đã tặng đi thì không có lý do gì đòi lại, dỗ dành nói rằng lần sau sẽ bù lại cho ngươi, hôm nay hắn đã bù lại cho ngươi chưa? Ba năm qua hắn đã từng bù lại cho ngươi một lần nào chưa?"

 

Tỷ tỷ mãn nguyện nhìn sắc mặt ta dần dần trắng bệch, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ác ý.

 

Nàng ghé sát vào tai ta, nói nhỏ: "A Đồng, ngươi còn nhìn không rõ sao? Người Bùi Diễm thích, người hắn muốn cưới, rõ ràng là ta!"

 

Ta bị bức đến mức phải lùi lại mấy bước: "Đừng nói nữa..."

 

"Tại sao không thể nói, ta cứ thích..."

 

"Như vậy sẽ không tốt cho danh tiếng của tỷ đâu!"

 

Tỷ tỷ cứng đờ người, không thể tin nổi trừng mắt nhìn ta, lắp bắp nửa ngày trời. Sau đó ném lại một câu "Đây là sự đáp trả của ngươi sao, coi như ngươi thắng", rồi tức giận đùng đùng bỏ đi.

 

Ta đứng tại chỗ lén dậm chân đầy bực bội.

 

Đều tại Bùi Diễm trí nhớ kém cỏi, ánh mắt nhìn người còn chẳng bằng những kẻ mù, kẻ điếc, kẻ ngốc kia. Khiến cho tỷ tỷ phải nói ra những lời mập mờ, thị phi như thế này.

 

Ý định trở về viện của ta càng thêm mãnh liệt, nhưng mới đi được hai bước, lại bị người khác chặn lại.

 

"Ta chỉ muốn về viện ngủ một giấc thôi, sao ai ai cũng muốn chặn đường..."

 

Chữ cuối cùng của ta đột ngột dừng lại.

 

Ngũ quan của nam nhân trước mắt so với Bùi Diễm thì góc cạnh, lạnh lùng hơn, xương chân mày cao, sống mũi thẳng, khi nhìn người khác luôn toát ra vẻ không giận tự uy.

 

Nhưng lúc này, trên khuôn mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng ấy lại mang theo vài phần như cười như không.

 

"Tiết nhị tiểu thư không tiếp tục nữa sao? Đúng là hiếm khi thấy cô nổi giận một lần đấy."

 

Ta cúi đầu xuống, nhỏ giọng đáp một câu: "Bùi đại ca!"