Tiểu Mộc Đầu

Chương 2



03

 

Cha mẹ vốn không hài lòng với bệnh tình này của Bùi Diễm, đã mấy lần muốn hủy bỏ hôn ước này giúp ta.

 

Lần gần đây nhất chính là ngày hôm qua, cũng là ngày Bùi Ngọc ban sư hồi kinh.

 

Người đáng lẽ phải vào cung diện thánh lại xuất hiện như một bóng ma ngay trước cửa thư phòng nhà ta.

 

Bùi Ngọc vẫn chưa cởi bỏ giáp trụ, sát khí uy nghiêm từ chiến trường ập thẳng vào mặt, khiến ta sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

Hắn khẽ lùi lại vài bước để giãn khoảng cách, nhưng giây tiếp theo, hắn lại quỳ phịch xuống:

 

"Bùi mỗ ở nơi biên quan xa xôi, nhưng cũng nghe danh Tiết nhị tiểu thư vì bệnh tình của xá đệ mà phải chịu không ít uất ức."

 

"May mắn thay Bùi gia có hai vị công t.ử. Bùi mỗ tuy bất tài nhưng nhãn lực còn tốt, trên chiến trường có thể b/ắn x/uyên đầu địch từ khoảng cách trăm bước, tuyệt đối sẽ không nhận nhầm phu nhân nhà mình; gia sản của ta khá phong phú, lần này về kinh bệ hạ cũng có ban thưởng, nhất định không để thiếu trang sức hoa phục của phu nhân; thân thủ của ta khá nhanh nhẹn, có thể c/ướp về cho phu nhân mẻ bánh ngọt vừa mới ra lò đầu tiên."

 

Mẹ huých huých cha, cha lại xúi giục mẹ, cuối cùng vẫn là ta rụt rè lên tiếng: "Lang quân có ý gì?"

 

"Xá đệ trước khi khỏi bệnh thực sự không thích hợp cưới vợ, nhị tiểu thư có nguyện ý đổi vị hôn phu nhà họ Bùi thành ta không?"

 

Hai tiếng "bùm bùm" liên tiếp vang lên, mẹ và cha vì quá kinh hãi mà ngã nhào. Ta thì không ngã...

 

Bùi Ngọc mắt sắc tay nhanh, đưa tay ra đỡ ta một cái. Ta ngã nhào lên cánh tay hắn, hắn tình nguyện làm đệm thịt cho ta.

 

Nhưng ta cũng mất nửa ngày trời mới lấy lại được tinh thần, cứ như vậy bị dỗ dành mà đ.á.n.h cược một lần.

 

"Nhị tiểu thư, hoàn hồn nào!" 

 

Bùi Ngọc không nặng không nhẹ gõ lên trán mình một cái, ta ngơ ngác nhìn hắn. Nụ cười ban đầu của hắn lập tức tiêu tan, thay vào đó là một ánh mắt mà ta nhìn không hiểu.

 

"A Đồng, đừng đau lòng! Nếu nàng không nỡ rời xa A Diễm, ván cược giữa ta và nàng hủy bỏ, ta nhất định sẽ có cách trị tận gốc căn bệnh này của hắn."

 

Ta lắc đầu: "Hủy ước không phải là hành vi của quân t.ử, huống hồ..."

 

Huống hồ kể từ khoảnh khắc hạ ván cược ngày hôm qua, ta chẳng biết đã sai người gửi bao nhiêu bức họa chân dung của ta đến Bùi phủ rồi.

 

Dưới mỗi một bức họa đều đính kèm một hàng chữ nhỏ, nhắc nhở Bùi Diễm lần này vạn vạn lần không được nhận nhầm nữa.

 

Lần gần đây nhất thậm chí là khi xe ngựa của Bùi Diễm đã đến trước cửa Tiết gia, ta mới bảo nha hoàn mang tới.

 

Thế nhưng sau khi bước vào cửa, ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên mặt ta một thoáng rồi vẫn bước về phía tỷ tỷ.

 

"Vậy thì đổi lại ta và nàng lại cược một lần nữa."

 

"Nếu A Diễm nhớ mang sính lễ chim nhạn đến cho nàng, hôn sự của hai người vẫn như cũ, ta sẽ thêm của hồi môn cho nàng."

 

Thực chất đây chính là cách khéo léo giúp ta hủy ước, nhưng ta chưa từng làm qua chuyện như thế này bao giờ.

 

Ta lưỡng lự một lát, rồi vẫn hành lễ nhận lời.

 

Còn học theo dáng vẻ của Bùi Ngọc bổ sung thêm một câu: "Đợi đến khi đại ca rước tân nương về dinh, ta sẽ vẽ tranh tặng cho đại ca và tẩu tẩu."

 

Tối hôm đó, một phong thư của ta đã được gửi đến trên bàn thư án của Bùi Diễm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ba ngày sau, người gác cổng vào thông báo, nói là Bùi Diễm mời ta xuất phủ đi chơi.

 

04

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, các nha hoàn cũng vui mừng thay ta.

 

Người thì trang điểm, kẻ thì chọn xiêm y, còn bận rộn hơn cả ngày Tết ngày lễ đến ba phần. 

 

Bùi Diễm đứng bên cạnh xe ngựa đợi ta, hôm nay hắn mặc một chiếc trường bào màu trắng trăng. Tay cầm một chiếc quạt xếp, gõ gõ vào lòng bàn tay.

 

Hắn nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên, rõ ràng là ngẩn ra một chút, đôi mắt đào hoa kia sáng lên.

 

"Tiểu Mộc Đầu? Hôm nay nàng đẹp thật đấy, đáng lẽ phải mặc như thế này từ lâu rồi."

 

Khóe miệng ta không kìm được mà cong lên.

 

Hắn đột nhiên ghé sát lại gần, cười híp mắt hỏi: "Bộ xiêm y này có phải là mượn của tỷ tỷ nàng không? Nàng ấy là người biết ăn diện nhất, sau này nàng nên học hỏi nàng ấy nhiều vào."

 

Khóe miệng đang cong lên của ta từ từ hạ xuống. Bùi Diễm không hề hay biết, đưa tay ra đỡ ta lên xe ngựa.

 

Trong xe trống không.

 

"Hôm nay... chỉ có hai chúng ta thôi sao?"

 

Bùi Diễm đã xoay người lên ngựa, nghe vậy thì nghiêng đầu hỏi: "Nếu không thì còn có ai nữa?"

 

Lần đầu tiên không có tỷ tỷ đi cùng, trái tim ta giống như được một làn gió xuân thổi qua, nỗi chát chúa vừa rồi đã tan biến quá nửa.

 

Chỉ cảm thấy hôm nay góc nghiêng của Bùi Diễm dưới ánh mặt trời thật tuấn lãng, trường bào tuấn lãng, mà ngựa cũng khỏe mạnh hơn ngày thường.

 

Bùi Diễm dẫn ta vào cửa tiệm trang sức lớn nhất, gã sai vặt ân cần bưng ra mười mấy chiếc hộp gấm.

 

Hắn chẳng thèm nhìn giá tiền, cứ nhằm những món vàng rực rỡ, nặng trịch mà ướm lên đầu ta: "Cái này tốt, cái này cũng tốt... Tiểu Mộc Đầu, nàng thử xem."

 

Ta không thích những thứ này, quá nặng lại quá lòe loẹt, nhưng vừa nghĩ đến việc đây là do chính tay hắn chọn, ta liền ngoan ngoãn nhận lấy.

 

Thử hai ba chiếc, nhân lúc hắn quay người nói chuyện với chưởng quầy, ánh mắt ta rơi vào một chiếc trâm hình bướm ở trong góc.

 

Chiếc trâm kia được quấn bằng những sợi bạc tỉ mỉ thành đôi cánh bướm, gió khẽ thổi qua, đầu cánh hoa bướm lại khẽ lung lay, vô cùng linh động.

 

Ta cài lên tóc, khẽ kéo kéo tay áo của Bùi Diễm.

 

Bùi Diễm quay đầu lại, vừa nhìn thấy chiếc trâm trên đầu ta liền "phụt" một tiếng cười to: "Nàng không phải định hỏi ta xem có đẹp hay không đấy chứ? Xấu c.h.ế.t đi được!" 

 

Bùi Diễm không hề khách khí: "Cái gu thẩm mỹ rách nát gì thế này? Nàng muốn mua thì tự bỏ tiền ra mà mua, đừng hòng bắt ta trả tiền. Bùi Diễm ta ở trong kinh nổi tiếng là có ánh mắt tinh tường, không thể để mất mặt như thế được."

 

Mặt ta nóng bừng lên, lẳng lặng tháo chiếc trâm xuống, lật qua lật lại ngắm nghía.

 

Thật sự... rất xấu sao? Đôi cánh bướm kia vẫn đang khẽ lay động, còn ta thì giống như bị người ta dội cho một gáo nước lạnh.

 

Đang định đặt trở lại chỗ cũ, phía sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nói ch.ói tai.

 

"Ái chà, đây chẳng phải là kẻ ngốc nhà họ Tiết đó sao?"