07
Ai ai cũng nói ta ngu ngốc, nhưng câu nói này của hắn, ta dường như đã nghe hiểu rồi.
"Có thể!" Ta từ từ gật đầu, giọng nói có chút khàn đặc.
"Chỉ là làm phu quân cũng nên để tâm nhiều hơn một chút, lúc nào cũng để phu nhân tự chọn quà cho mình thì không tốt đâu."
Bùi Ngọc nhìn ta một lát, khóe môi cong lên. Hắn cởi bỏ ngoại bào của mình choàng lên vai ta.
Áo bào rất lớn, mang theo hơi ấm khô ráo, còn có một mùi hương gỗ thông thoang thoảng.
"Đi thôi, ta đưa nàng về nhà."
Khi đến trước cửa Tiết phủ, mưa đã ngớt đi phần nào.
Ta đứng dưới bậc thềm, Bùi Ngọc giúp ta chỉnh lại góc áo bào trên vai, ánh mắt dịu dàng: "Mau vào trong thay y phục đi, kẻo bị nhiễm lạnh."
Ta muốn nói điều gì đó, hé miệng ra nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Hắn liền cười, đưa tay lên gạt đi những giọt nước đọng trên tóc của ta: "Đi đi."
Ta gật gật đầu, nhưng còn chưa kịp bước đi. Cổ tay bỗng nhiên bị người ta bóp c.h.ặ.t, ta bị kéo mạnh đến mức lảo đảo, suýt chút nữa là ngã nhào.
Là Bùi Diễm.
Sắc mặt hắn xanh mét, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào chiếc ngoại bào trên vai ta, giọng nói lạnh lùng: "Ta tặng quà xong, thấy mưa lớn còn muốn đích thân đi đón nàng. Vậy mà nàng lại tự mình chạy về, còn khoác áo bào của đại ca?"
"Tiết Đồng!" Bùi Diễm lần đầu tiên gọi đầy đủ cả họ lẫn tên của ta.
"Người ngoài nói nàng ngu muội, ta trước nay đều thay nàng phản bác. Nhưng sao nàng lại không biết giữ gìn khoảng cách với nam nhân khác như thế này chứ?"
Mỗi câu nói của hắn khiến huyết sắc trên mặt ta như cạn dần.
"Đủ rồi." Bùi Ngọc kéo hắn ra: "Ngươi nhìn xem A Đồng đã bị ướt thành cái dạng gì rồi."
Bùi Diễm ngẩn ra, lúc này mới phát hiện ra ta toàn thân ướt sũng, chật vật vô cùng. Yết hầu của hắn lăn lăn, muốn nói điều gì đó lại nghẹn lại.
Cuối cùng hắn quay mặt đi chỗ khác, trầm giọng quở trách Thúy Nhi: "Các ngươi hầu hạ tiểu thư kiểu gì thế hả! Để nàng ấy bị ướt thành thế này! Còn không mau đưa người về phòng, nấu ít canh gừng!"
"Người của ta, không phiền Bùi nhị công t.ử phải nhọc lòng lo lắng."
Ta không màng đến vẻ kinh ngạc trong mắt hắn, mà chỉ túm c.h.ặ.t cổ áo, từ từ bước vào trong thùy hoa môn.
Đây là lần đầu tiên ta dùng giọng điệu lạnh lùng đối với hắn.
Lần đầu tiên xa cách gọi hắn là Bùi nhị công t.ử.
Lần đầu tiên để hắn phải nhìn theo bóng lưng rời đi của ta.
08
Sau ngày dầm trận mưa lớn đó, ta quả nhiên phát sốt. Trán nóng như đang ôm một lò than, cả người mê man.
Trong khoảng thời gian đó có rất nhiều người đến thăm, Bùi Diễm là người đến siêng năng nhất.
Hôm nay tặng một con tò he, ngày mai bưng một chén phấn cao, ngày kia lại không biết từ đâu tìm về một con cào cào tết bằng cỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến ngày thứ năm hắn tới, ta cuối cùng cũng có thể gượng dậy ngồi lên được.
Chỉ thấy trên bàn bày một chén tô lạc bạch ngọc, đây là món ta thích uống nhất của cửa tiệm kia.
Trước đây khi bị người ta bắt nạt khóc lóc chạy về, Bùi Diễm luôn biến hóa ra đủ loại nước và bánh ngọt.
Hắn thậm chí còn cầm b.út viết tên của những kẻ đáng ghét kia lên trên bánh ngọt, đẩy đến trước mặt ta, cười híp mắt nói: "Nào, Tiểu Mộc Đầu, một miếng một tên, ăn vào là không khóc nữa nhé!”
Ta không thích ăn thịt người, cũng không thích nghiền nát người ta. Nhưng hắn dỗ dành ta như vậy, ánh mắt cong lên, ta lại thật sự không cảm thấy uất ức nữa.
Chỉ là sau đó có một lần, hắn cùng đi dự tiệc với tỷ tỷ. Sau khi trở về, mọi thứ liền thay đổi.
Nước hắn mang tới không còn là anh đào tiễn, tô lạc bạch ngọc nữa, mà là lộ hoa hồng, rượu hoa quế mà tỷ tỷ thích uống.
Có một lần thậm chí còn mang tới món tô lạc hạnh nhân khiến ta nổi đầy mẩn đỏ.
Ta cứ ngỡ hắn đã quên mất sở thích của ta rồi. Mãi cho đến tận bây giờ ta mới biết được, hắn rõ ràng là vẫn nhớ.
Nhưng sau khi biết được, ta lại càng thêm khó chịu.
Một cảm giác không thể nói rõ thành lời dâng lên, khiến cõi lòng ta thắt lại đầy chua xót.
"Sao không ăn?"
Bùi Diễm ghé sát lại nhìn ta, thấy thần sắc ta lãnh đạm, hiếm khi lộ ra vẻ bất an.
"Vẫn còn giận sao?" Giọng hắn dịu xuống: "Ngày hôm đó là do ta lỡ lời, không nên nói nàng như vậy. Ta cũng là sợ người ngoài hiểu lầm rồi đàm tiếu, sợ tẩu tẩu tương lai sẽ nghĩ ngợi."
"Sẽ không đâu." Ta nói.
Bùi Diễm suy nghĩ một lát, gật gật đầu:
"Cũng đúng. Đại ca nói vị hôn thê của huynh ấy là tiểu nương t.ử tốt nhất kinh thành, rộng lượng lắm, sẽ không để ý đến những chi tiết vụn vặt này đâu."
"Không giống như nàng, một chút cũng không biết thẹn thùng, ngày ngày sai người gửi giấy tờ họa dung vào thư phòng của ta, cứ như sợ ta không cưới nàng không bằng ấy."
Hắn nói xong liền cười, đưa tay ra định gõ lên trán ta.
Ta nghiêng đầu né tránh.
Bàn tay Bùi Diễm khựng lại giữa không trung, nụ cười trên mặt cứng lại.
"Sao vậy?"
09
"Đại hôn đang cận kề, cần phải tránh gặp mặt."
Bùi Diễm ngẩn ra: "Tiểu Mộc Đầu bắt đầu chú trọng đến những thứ này từ bao giờ thế?"
Giọng điệu không có gì là bất mãn, ngược lại còn có vài phần hài lòng. Đúng lúc này, Thúy Nhi vén rèm bước vào, trên tay bưng một tấm thiệp mời.
"Tiểu thư, Bùi đại công t.ử sai người gửi tới, nói hôm nay tại Phù Dung Viên có một buổi thi từ yến, mời tiểu thư cùng đi."
Bùi Diễm không đợi ta đưa tay ra, đã giật phắt lấy tấm thiệp.