Tiểu Mộc Đầu

Chương 5



"Đại ca ta? Huynh ấy là một võ tướng, trước nay chưa từng đến những nơi phong nhã như vậy, sao có thể..."

 

Nói đến một nửa, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ.

 

"Ta biết rồi! Chắc chắn là vị hôn thê kia của huynh ấy cũng có mặt ở đó, muốn cho hai người các nàng làm quen với nhau một chút đây mà."

 

Hắn nhét tấm thiệp vào tay ta, cười híp mắt nói: "Vậy thì đi thôi. Nàng ngu muội, không được lòng người khác, tiếp xúc trước một chút cũng tốt, sau này gả vào cửa tẩu t.ử cũng không đến mức ghét bỏ nàng."

 

Ta cúi đầu, không đáp lời.

 

Bùi Diễm tưởng ta giận, đại phát từ bi thở dài một tiếng: "Được rồi được rồi, ta đi cùng nàng một chuyến."

 

Ta mở miệng định nói không cần nhưng hắn đã sớm bước ra khỏi cửa, lớn giọng phân phó chuẩn bị xe ngựa rồi.

 

Thi từ yến ở Phù Dung Viên được thiết lập tại thủy tạ giữa hồ, đầy ắp các văn nhân mặc khách, ngâm thơ đối chữ, vô cùng náo nhiệt.

 

Bùi Diễm đi cùng ta đợi suốt một canh giờ đồng hồ, vị "tẩu t.ử" trong truyền thuyết kia vẫn không thấy lộ diện.

 

Hắn ngồi không yên nữa rồi, rướn dài cổ ngó nghiêng ra phía cửa. Vừa vặn có mấy vị công t.ử ca tiến lại gần bá vai hắn, cười kéo hắn đi: "Bùi nhị, đi thôi, bên kia đang đấu thơ kìa, thiếu ngươi là không xong đâu!"

 

Bùi Diễm bị kéo đi ra ngoài hai bước, quay đầu lại dặn dò: "Nàng cứ ngồi im đây, đừng có chạy lung tung nhé. Đợi tẩu t.ử đến rồi, nhớ ngọt mồm ngọt miệng một chút, đừng có như khúc gỗ thế kia."

 

Tiết Đồng ngồi tại chỗ không đáp lời khiến cho Bùi Diễm cùng bằng hữu đi nơi khác đấu rượu ngâm thơ cũng không chuyên tâm, trong lòng luôn treo ngược hình bóng của nàng.

 

Tiểu Mộc Đầu dạo gần đây luôn lấy lệ như vậy, đợi đến khi thành thân rồi, hắn nhất định phải lạnh nhạt với nàng một phen mới được.

 

"Bùi nhị, Bùi nhị? Nghĩ ngợi cái gì thế? Ngươi không nghe thấy bọn họ vừa nói gì sao?"

 

"Có người nhìn thấy Tiết nhị tiểu thư và đại ca ngươi thân mật, hai người cùng che chung một chiếc ô kìa."

 

"Đại ca ngươi vừa che mưa cho nàng ấy, lại vừa sửa trâm cài tóc giúp nàng ấy, nhìn thật không đúng chút nào đâu!"

 

Bàn tay Bùi Diễm nắm chén trà khẽ siết c.h.ặ.t lại, nhưng lời nói ra lại tỏ ra rất rộng lượng.

 

"Các ngươi nghĩ bậy bạ cái gì thế không biết! Tiểu Mộc Đầu chẳng qua là tránh tị hiềm với ta, nên mới bắt chuyện làm thân với đại ca ta thôi."

 

"Nàng ấy ấy à, là người không thể rời xa ta nhất!"

 

10

 

Hôm nay rời khỏi Bùi Diễm, ta cảm thấy một sự sảng khoái chưa từng có trước đây.

 

Không cần phải đi theo sau lưng hắn lúc nào cũng lo lắng bị bỏ rơi, không cần phải tùy thời bị đem ra làm trò cười cho thiên hạ.

 

Bùi Ngọc chu đáo mọi bề, hắn cũng giống như ta nhìn không hiểu những câu thơ kia, chỉ biết phụ họa khen chữ đẹp.

 

Người khác cười ta ngu muội mù chữ, hắn liền lôi Hoàng đế khai quốc của bản triều vốn dĩ ngồi trên lưng ngựa lập giang sơn nhưng chữ nghĩa không biết một chữ bẻ đôi kia ra.

 

Nói xong, hắn liền đuổi theo người ta kể lể ta có bao nhiêu cái tốt, cho đến khi người ta chạy xa mới chịu thôi.

 

Đây là lần đi dự tiệc vui vẻ nhất trong cuộc đời ta, ta thật nóng lòng muốn trở về để chia sẻ niềm vui này.

 

Thế nhưng khi lên xe ngựa lại sờ thấy túi hương trong tay áo, hỏng rồi, quên chưa tặng cho Bùi Ngọc. Ta hoảng hốt chạy ngược lên phía trước, Bùi Ngọc đã lên ngựa dường như có sở cảm, dừng lại đợi ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Chậm một chút, ta ở ngay đây, không cần nàng phải chạy đâu."

 

Ta đứng trước mặt hắn, lấy một chiếc túi hương màu xanh chàm từ trong ống tay áo ra.

 

"Bùi đại ca, tặng huynh này!"

 

"Huynh thường xuyên tập luyện ở thao trường, nắng gắt độc hại, muỗi lại nhiều. Thứ hương liệu bên trong này có thể xua đuổi chúng."

 

Bùi Ngọc cẩn thận thắt túi hương vào bên hông, động tác vô cùng trịnh trọng. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên: "Tiết nhị tiểu thư có lòng rồi, ta rất thích, nhất định sẽ đeo nó mỗi ngày."

 

Bùi Ngọc cưỡi ngựa rời đi, túi hương theo nhịp xóc nảy đung đưa qua lại, cùng với trái tim ta cũng như thế.

 

Khoảnh khắc đó, ta dường như bỗng nhiên hiểu được.

 

Tại sao người nhận được bọc gối là cha, nhưng người vui vẻ mãn nguyện lại là mẹ. Hóa ra tâm ý của mình được trân trọng là cảm giác như thế này!

 

Thật vui, thật vui biết bao! 

 

Ta mãn nguyện ngồi lên xe ngựa trở về phủ. Nhưng lại không chú ý thấy một chiếc xe ngựa khác đang dừng lại, vị công t.ử bên trong nhìn ta rất lâu.

 

11

 

Bùi Ngọc nghịch ngợm chiếc túi hương bên hông, suốt chặng đường tâm trạng vô cùng tốt. Hắn đang chuẩn bị trở về viện, chọn một nơi sáng sủa nhất, bắt mắt nhất để đặt chiếc túi hương kia.

 

Thế nhưng ngay trước khoảnh khắc bước vào viện, lại bị người ta chặn lại.

 

"Đại ca có phải là đã quên mất điều gì rồi không?"

 

Giọng Bùi Diễm mang theo tiếng cười, nhưng nụ cười lại chẳng chạm đến đáy mắt. Bùi Ngọc theo tầm mắt của hắn nhìn về phía bên hông, giọng điệu bình thản: "Cái này là cho ta."

 

"Cho huynh?" Bùi Diễm không tin.

 

"Đồ thêu của Tiểu Mộc Đầu trước nay chỉ trao cho người thân cận, lần này chắc chắn là nhờ huynh chuyển giao hộ, muốn ta đeo món đồ nàng thêu để đi rước dâu đây mà."

 

Hắn bày ra một bộ dạng đầy quả quyết, tin tưởng vững chắc.

 

Bùi Ngọc cẩn thận từng li từng tí bảo hộ chiếc túi hương, nửa bước cũng không chịu nhường. Giằng co hồi lâu, vẫn là Bùi Diễm bị khí thế bức người của hắn làm cho phải nhượng bộ.

 

"Được rồi, huynh đã nhận đồ của nàng ấy, vậy thì sau này bảo tẩu t.ử đối xử tốt với nàng ấy một chút."

 

"Nàng ấy mồm miệng vụng về, không biết nói chuyện, cũng không biết làm việc, bảo tẩu t.ử bao dung nhiều hơn một chút nhé."

 

Hắn cảm thấy bản thân mình thật là chu đáo, nếu Tiểu Mộc Đầu biết được hắn đã phí tâm mưu tính như thế này, nói không chừng đang ở góc nào cảm động lau nước mắt đấy chứ.

 

Tuy nhiên Bùi Ngọc lại lạnh lùng liếc hắn một cái: "Một câu nói đi nói lại suốt bao nhiêu năm nay, ta còn thấy ngán thay cho ngươi đấy. Bùi Diễm, ta nói lại một lần nữa, Tiết nhị tiểu thư rất tốt, không cần bất kỳ ai phải bao dung cả."

 

Bùi Diễm nhún nhún vai, hoàn toàn không để tâm mà quay người đi ra ngoài.

 

"Được được được, đại ca nói gì cũng đúng hết. Vậy đại ca nhớ nói với cha mẹ một tiếng, hôm nay ta sẽ về muộn một chút."

 

"Bọn họ đã dọn sẵn một bàn tiệc rượu cho ta, để chúc mừng ngày kia ta thành hôn."

 

Bước chân Bùi Ngọc khựng lại một chút: "Được! Uống nhiều một chút, chúc mừng một phen."