Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 101:



Đừng không để ý đến đệ.

Đừng bỏ rơi đệ.

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, tựa vào lòng nàng, dùng chút linh lực cuối cùng ngưng tụ lại một trận pháp, nhốt nàng và hắn lại với nhau.

Ý thức lại chìm vào hư vô.

Tạ Khanh Lễ mơ màng, chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, trong khe xương toàn là băng vụn.

Hắn nghe thấy có người gọi mình, nhẹ nhàng, dịu dàng.

“A Lễ...”

Hắn nhíu mày giãy giụa.

“A Lễ...”

Tiếng đao kiếm, tiếng gió rít, tiếng lửa cháy lách tách, tiếng người phụ nữ gào khóc gọi tên.

“A Lễ!”

“A Lễ!”

Tạ Khanh Lễ choàng mở mắt.

Người phụ nữ áo đỏ quỳ trên mặt đất ôm c.h.ặ.t đứa trẻ đang sợ hãi ngây người.

Bà nâng mặt nó lên, bàn tay dính đầy m.á.u in dấu lên mặt nó, cười nói với nó:

“A Lễ, con nghe lời a nương, chạy thẳng theo con đường này sẽ có người tiếp ứng con. Phu quân của dì nhỏ con là Nhân Hoàng, ông ấy có thể bảo vệ con, con tin a nương đi!”

Tạ Khanh Lễ đứng nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt thì thầm: “A nương...”

Còn đứa trẻ trong lòng người phụ nữ nước mắt đầm đìa, lắc đầu gào khóc: “Con không đi, con không đi!”

Tạ Khanh Lễ bò dậy chạy tới, quỳ xuống bên cạnh đứa trẻ.

Hắn đưa tay muốn chạm vào người phụ nữ trước mặt nhưng tay xuyên qua má bà, chỉ chạm vào hư không.

Bao lâu rồi không gặp bà ấy?

Rất lâu rất lâu rồi.

Lâu đến mức hắn sắp không nhớ nổi khuôn mặt bà ấy nữa.

Dù là trong mơ, hắn cũng hiếm khi mơ thấy bà ấy, chỉ có thể dựa vào những ký ức mơ hồ để nhớ về bà ấy.

“A nương...”

Chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã đầm đìa trên mặt.

Người phụ nữ không nhìn thấy hắn, chỉ nhìn đứa trẻ nhỏ bé: “A Lễ! Con nghe lời nương lần cuối đi! Nương cầu xin con, đi mau!”

Bà đẩy đứa trẻ ra, gào thét khản cả giọng bắt nó rời đi, nước mắt rơi như mưa.

“A nương, con không đi!”

“Con không đi thì họ c.h.ế.t uổng phí hết! Ông nội con, bác cả, chú út, Ninh nhi, Sài ca, họ c.h.ế.t uổng phí hết! Ngay cả nương cũng c.h.ế.t uổng phí!”

“Tạ Khanh Lễ, bây giờ ta lấy danh nghĩa Môn chủ ra lệnh cho con, đi ngay cho ta!”

“Đi mau!”

Tạ Khanh Lễ quỳ rạp xuống đất, nước mắt rơi lã chã.

Hắn biết kết cục của chuyện này, khàn giọng cầu xin đứa trẻ đó, cố gắng kéo áo nó để giữ nó lại: “Đừng đi, đừng đi...”

Những kẻ đó từ đầu đến cuối chỉ muốn hắn.

Hắn ở lại, a nương chỉ cần bỏ hắn lại là có thể sống.

Bàn tay hắn liên tục xuyên qua cơ thể đứa trẻ.

Qua làn nước mắt nhạt nhòa, hắn nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của đứa trẻ chạy trốn.

“Chạy thẳng đi! Không được quay lại, không được nhìn lại, không được nhìn mẹ!”

Tạ Khanh Lễ biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hắn đứng dậy trong vô vọng, gọi người phụ nữ áo đỏ hết lần này đến lần khác: “A nương, chạy đi!”

“Người chạy đi, đừng ở lại đây!”

“A nương, a nương!”

Người phụ nữ lau nước mắt, không phản ứng gì trước tiếng gọi của hắn.

Bà rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh, bình thản chờ đợi kẻ sắp đến.

Cho đến khi một người đạp lên lá khô bước ra từ khu rừng rậm.

Dáng người cao lớn, mũ trùm đầu che kín mít.

Hắn chỉ nói: “Ngươi tưởng truyền tin cho Hoàng tộc, Thẩm Kính sẽ phái người đến cứu đứa trẻ này sao?”

Ánh mắt người phụ nữ vô cảm: “Không phải vẫn còn ta ở đây sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kẻ đội mũ trùm đầu nghiêng đầu: “Ngươi Kim Đan đã vỡ một nửa, kinh mạch trọng thương, dậm chân tại chỗ ở Hóa Thần kỳ mấy chục năm nay, lấy gì đ.á.n.h với ta?”

Người phụ nữ cười khinh miệt: “Cầm chân ngươi một lúc thì không thành vấn đề.”

“Ta không muốn g.i.ế.c ngươi, đứa trẻ đâu?”

“Chỉ bằng đứa con kỹ nữ như ngươi mà cũng xứng nhắc đến con ta!”

Hai bóng người lao vào nhau.

Đều là đại năng kiếm đạo, đều ra tay tàn độc.

Tạ Khanh Lễ đưa tay muốn ngăn cản nhưng tay hắn xuyên qua cơ thể hai người hết lần này đến lần khác.

Thực ra thắng bại đã sớm phân định, Tạ Khanh Lễ biết rõ một tu sĩ Hóa Thần kỳ không thể chống đỡ nổi một nén hương trước kẻ địch này nhưng người phụ nữ ấy lại cầm cự được suốt một canh giờ.

Dựa vào Kim Đan đã vỡ một nửa, bị đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t vẫn kiên quyết chặn giữa đường.

Tạ Khanh Lễ chưa bao giờ tuyệt vọng đến thế.

Hắn trơ mắt nhìn cuộc tàn sát này, nhiều lần muốn đỡ đòn thay bà nhưng chỉ có thể nhìn thanh trường kiếm đỏ rực xuyên qua cơ thể bà, mang theo m.á.u tươi và thịt nát b.ắ.n tung tóe.

Cho đến khi người phụ nữ kiệt sức, bị một kiếm xuyên qua vai ghim c.h.ặ.t vào thân cây.

Tạ Khanh Lễ trợn mắt muốn nứt ra, lao về phía trước định ôm lấy bà: “A nương!”

Tiếng gọi bên tai như vọng về từ thuở hồng hoang xa xôi.

“Sư đệ, sư đệ...”

“Sư đệ, nhìn ta đi, sư đệ...”

“Sư đệ!”

Hắn choàng mở mắt.

Toàn thân lạnh toát, lạnh thấu tâm can nhưng hương hoa đào vẫn vương vấn quanh mũi, vòng tay ấm áp vẫn ôm c.h.ặ.t lấy hắn.

Hắn ngơ ngác nhìn thiếu nữ mắt đỏ hoe đang lo lắng hỏi han.

Hắn không nghe rõ nàng nói gì.

Trong đầu toàn là lời kẻ đội mũ trùm đầu nói trong Kiếm Cảnh Toái Kinh.

... “Tạ Khanh Lễ, ta đã bóp nát xương cốt ả ta rồi.”

Hắn ta đã nói như vậy.

Những năm tháng bị giam cầm, hắn ta cũng thường xuyên nói câu này với hắn.

Đó là kết cục của a nương.

Hắn nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài từ khóe mi, cái lạnh chưa từng có ập đến nhấn chìm hắn, kéo hắn chìm xuống vực sâu.

Hắn run rẩy đưa tay chạm vào má Vân Niệm.

Những người c.h.ế.t ngay trước mắt hắn, những vong hồn c.h.ế.t không thấy xác.

Những ngày tháng tăm tối bị giam cầm trong giếng sâu, những cơn ác mộng lặp đi lặp lại, da thịt bị rạch nát mỗi ngày.

Mối thâm thù huyết hải khiến tâm ma quấn thân.

Hắn gắng sức nhấc tay lên, ôm hờ lấy nàng.

Giọng hắn khàn đặc: “Sư tỷ, cứu đệ với.”

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay Vân Niệm vỡ tan, lăn dài trên da thịt.

Đây là lần đầu tiên Vân Niệm cảm nhận được hơi ấm của người bình thường trên người Tạ Khanh Lễ.

Ấm áp.

Nước mắt hắn cũng nóng hổi.

Hắn chỉ rơi một giọt nước mắt đó, hàng mi dài rũ xuống che nửa con mắt, hốc mắt đỏ hoe ươn ướt, cố sức chống người dậy muốn ôm nàng.

Hắn gần như đang cầu xin.

Cầu xin nàng cứu hắn.

Tạ Khanh Lễ là người thế nào?

Dù khi còn là một đứa trẻ, bị người ta giẫm nát ngón tay, rạch da thịt, xương chân lòi ra ngoài cũng chưa từng cầu xin một lời.

Vậy mà hắn lại khóc?

Lại cầu xin nàng?

Trái tim nàng như bị ai bóp nghẹt, giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay như dung nham nóng bỏng khiến nàng đau đớn toàn thân.

Nàng ôm hắn dỗ dành, vỗ nhẹ vào lưng hắn: “Ta ở đây, ta ở bên cạnh đệ, ta sẽ luôn ở đây.”

“Dù đệ ở đâu ta cũng sẽ tìm thấy đệ, dù đệ gặp nguy hiểm gì ta cũng sẽ cứu đệ, đừng sợ, đừng sợ sư đệ.”

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy hắn, dù hắn lạnh toát, dù sương giá xâm chiếm cơ thể nàng.

Tạ Khanh Lễ chống tay ngồi dậy, ôm trọn nàng vào lòng.