Hắn ghì c.h.ặ.t lưng nàng, cơ thể to lớn bao trùm lấy nàng hoàn toàn như muốn khảm nàng vào xương m.á.u mình.
Vân Niệm nằm yên, mặc cho hắn siết c.h.ặ.t vòng tay giam cầm nàng trong lòng.
Kiếm Toái Kinh vẫn lơ lửng trong không trung chữa thương cho Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm không hiểu sao một thanh kiếm lại có thể chữa thương nhưng so với lúc nàng mới vào, tình trạng của Tạ Khanh Lễ hiện tại đã tốt hơn rất nhiều.
Nàng vỗ nhẹ lưng thiếu niên, im lặng an ủi hắn.
Cái ôm này không mang chút d.ụ.c vọng nào.
Đường hầm yên tĩnh, hai người không ai nói gì, chỉ còn lại tiếng thở của nhau hòa quyện.
Vân Niệm ôm Tạ Khanh Lễ rất lâu, hắn ngủ thiếp đi.
Nàng cũng không gọi hắn dậy.
Thời gian trôi qua rất lâu rất lâu.
Lâu đến mức nàng cảm thấy bên ngoài trời sắp sáng rồi, trước khi yến tiệc Lưu Hoa bắt đầu chắc họ không về kịp, chỉ có thể trông chờ Giang Chiêu tìm cách câu giờ.
Sương giá trên lông mày và hàng mi thiếu niên đã tan, hóa thành những giọt nước trong suốt.
Hắn tựa vào hõm vai nàng nhắm mắt, hơi thở đều đều.
Vân Niệm nhẹ nhàng nâng tay lên, dùng ống tay áo lau đi những giọt nước trên mặt hắn, lặng lẽ truyền linh lực dưỡng mạch cho hắn.
Kiếm Toái Kinh đã tự bay về vỏ, nằm im lìm bên cạnh Tạ Khanh Lễ.
Sắc mặt Vân Niệm u ám khó đoán.
Trong lúc hắn ngủ, Vân Niệm tận mắt chứng kiến Toái Kinh kiếm chữa thương cho hắn thế nào.
Kiếm ý vô hình hóa thành ngàn vạn sợi tơ bạc, len lỏi vào kinh mạch Tạ Khanh Lễ.
Băng sương phủ đầy người dần tan chảy, vết thương trong lục phủ ngũ tạng dường như cũng đỡ hơn nhiều.
Quan trọng hơn là...
Vân Niệm nhìn ra sau gáy Tạ Khanh Lễ.
Hắn cúi đầu tựa vào vai nàng, mái tóc đuôi ngựa rũ sang một bên để lộ phần gáy trắng ngần lạnh lẽo.
Xương sống hiện rõ mồn một, nơi đó vừa phát ra ánh sáng yếu ớt.
Vân Niệm đang định kiểm tra thì thứ ẩn trong xương sống hắn rụt lại.
Có lẽ là do hắn cưỡng ép trấn áp.
Hoặc là... thứ đó có linh tính, không muốn cho nàng nhìn thấy.
Nhưng dù là trường hợp nào thì cũng không phải điều nàng muốn thấy.
Hệ thống hỏi: [Chẳng lẽ kinh mạch của Tạ Khanh Lễ có liên quan đến thứ này?]
Vân Niệm lắc đầu: “Không biết.”
Chắc là vậy, kinh mạch của hắn hoàn toàn không đơn giản là trúng độc như hắn nói, trên người hắn có rất nhiều bí mật.
Ví dụ như mối thù gia tộc, ví dụ như tu vi của hắn, ví dụ như tại sao hắn lại biết nhiều thứ như vậy.
Trong Cố Lăng Kiếm Khư, Giang Chiêu vẫn luôn nghi ngờ Tạ Khanh Lễ, cảm thấy hắn biết tất cả mọi chuyện.
Giờ xem ra, trận pháp dẫn đến Thúy Trúc Độ xuất hiện một cách kỳ lạ, Tạ Khanh Lễ tụt lại phía sau, hắn nhảy xuống hố đầy kiến ăn thịt người, tình cờ lạc vào Kiếm Các.
Mọi sự trùng hợp đều không còn là trùng hợp nữa.
[Rốt cuộc hắn là ai vậy, trong sách cũng không nói rõ thân thế của hắn.]
Vân Niệm vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt thiếu niên, ánh mắt lướt trên khuôn mặt hắn, rõ ràng vẫn là sư đệ ngoan ngoãn nghe lời của nàng, vậy mà lại giấu giếm nhiều chuyện như thế.
Có lẽ do ánh nhìn của nàng quá nóng bỏng, lông mày thiếu niên khẽ động, mở mắt ra trước khi Vân Niệm kịp phản ứng.
Bốn mắt nhìn nhau bất ngờ.
Đôi mắt hắn sáng rực dưới ánh sáng dạ minh châu.
Hắn gọi nàng: “Sư tỷ.”
Vân Niệm xoa đầu hắn: “Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khanh Lễ dụi đầu vào má nàng, tóc cọ vào má Vân Niệm ngứa ngáy.
Hắn bỗng nói: “Đệ mơ thấy a nương.”
Người Vân Niệm cứng đờ.
“Ngày bà ấy c.h.ế.t, gia tộc đệ gặp nạn, a nương vì bảo vệ đệ đã ở lại cầm chân kẻ đó, cầu cứu phu quân của dì nhỏ đến đón đệ.”
Vân Niệm không nói gì, vẫn ôm hắn.
“Nhưng ông ta không đến, cuối cùng đệ cũng không thoát được, đến giờ vẫn chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể a nương.” Hắn nhắm mắt lại, giọng bình thản: “Kẻ đó đã bóp nát xương cốt a nương đệ.”
Hơi thở Vân Niệm dồn dập: “Sư đệ...”
“A nương đệ đẹp lắm, năm xưa người đến cầu hôn a nương xếp hàng dài không đếm xuể, bà ấy còn trẻ đã đạt đến Hóa Thần hậu kỳ, vì sinh đệ mà tổn hại kinh mạch, tu vi dậm chân tại chỗ. Trước khi c.h.ế.t, Kim Đan đã vỡ một nửa nhưng bà ấy vẫn cầm chân kẻ đó được một canh giờ.”
Vân Niệm không biết phải nói gì, chỉ biết tâm trạng Tạ Khanh Lễ rất tệ.
“Tỷ nói xem, người yêu cái đẹp như bà ấy, bị bóp nát xương cốt, đứng cũng không đứng nổi, trong lòng sẽ nghĩ gì?”
“Sư đệ, đừng nói nữa.”
Vân Niệm không nhịn được ngắt lời hắn.
Tạ Khanh Lễ ngước mắt nhìn nàng nhưng không dừng lại, tiếp tục hỏi: “Sư tỷ, bà ấy có hối hận vì đã sinh ra đệ, rước lấy tai họa này không?”
Hắn muốn hỏi những người đã c.h.ế.t không toàn thây để bảo vệ hắn, đến giờ chẳng có ai thắp cho nén hương.
Có hối hận không?
Hắn muốn hỏi a nương, vì sinh hắn mà tổn thương kinh mạch, vì bảo vệ hắn mà bị bóp nát xương cốt.
Có hối hận không?
Hắn đã vô số lần tỉnh giấc trong đêm.
Trong những năm tháng bị giam cầm, bị phế bỏ kinh mạch toàn thân, sống như một phế nhân, hắn đã từng muốn c.h.ế.t.
Sau khi trốn thoát, tu luyện Sát Lục Đạo, bị tâm ma hành hạ c.h.é.m g.i.ế.c điên cuồng không tỉnh táo, hắn đã từng muốn c.h.ế.t.
Nhưng cứ mỗi lần định cầm d.a.o lên...
Trước mắt lại hiện lên hình ảnh những người đã c.h.ế.t vì hắn.
Lời trăn trối cuối cùng của họ đều là bảo hắn phải sống thật tốt.
Hắn không có tư cách c.h.ế.t.
Hắn phải g.i.ế.c hết những kẻ phản bội.
Còn Hoàng đế, phu quân của dì nhỏ, người được gọi là dượng, ngày gia tộc gặp nạn, ông ta rốt cuộc đang làm gì?
Ánh mắt Vân Niệm rất phức tạp, xen lẫn nhiều loại cảm xúc.
Thiếu niên nhìn nàng chằm chằm.
Vân Niệm thở dài, mỉm cười xoa má hắn.
Nàng cười tinh nghịch, giống như ngày đầu tiên họ gặp nhau.
“Trước khi c.h.ế.t, a nương đệ chắc chắn hy vọng đệ sống thật tốt, bà ấy muốn thấy đệ trưởng thành, muốn thấy đệ thành gia lập nghiệp, muốn thấy đệ chứng đạo.”
“Đệ hỏi ta bà ấy có hối hận không ư?” Vân Niệm hỏi ngược lại: “Đệ vì bảo vệ ta mà lập Tự Phược Chú, vừa nãy bị trọng thương, đệ có hối hận không?”
“Ta vì đệ nhảy xuống hố kiến ăn thịt, vì đệ quay lại Thúy Trúc Độ đưa đệ ra khỏi Kiếm Cảnh Toái Kinh, ta có hối hận không?”
Tạ Khanh Lễ lẩm bẩm: “Sư tỷ...”
“Ta không hối hận, đệ cũng sẽ không hối hận.” Vân Niệm cười nói: “Đệ rất quan trọng với ta, ta cũng rất quan trọng với đệ, cho nên chúng ta hy sinh vì nhau là xứng đáng.”
“Cũng như vậy, a nương đệ cũng sẽ không hối hận, bà ấy rất yêu đệ, bà ấy chắc chắn là một người phụ nữ vô cùng kiên cường, ta cũng rất muốn gặp bà ấy.”
Tạ Khanh Lễ chỉ thấy đôi môi đỏ mọng của nàng mấp máy.
Chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai, dần dần thấm vào tận tâm can.
Trong cơ thể như có ngọn lửa bùng cháy từ nơi da thịt chạm nhau lan đến tận phổi, chạy dọc theo kinh mạch, cuối cùng tụ lại ở tim.
“Sư tỷ.” Tạ Khanh Lễ đứng thẳng người, ôm nàng vào lòng: “Đệ sẽ đối tốt với tỷ, thật tốt thật tốt.”